Nhưng, với ngoại ngữ vô cùng kỳ diệu của Dương Thần, tất nhiên gồm cả tiếng Nhật, chuyến du lịch này Dương Thần đảm nhiệm vai trò phiên dịch, dù sao người biết tiếng Anh thì nhiều, biết tiếng Nhật lại ít.
Người Nhật có tiếng chán ghét tiếng Anh, thậm chí công dụng của tiếng Anh ở Nhật còn không bằng Hoa Hạ.
Mặc bộ đồ thể thao màu trắng, đeo cặp kính râm nhạt, Lưu Minh Ngọc với đầu tóc đen mượt tư nhiên xỏa ra càng làm cho làn da trắng mịn, nhìn thấy Dương Thần bước lên xe, cầm cuốn tạp chí lên lập tức làm như chẳng nhìn thấy gì.
Dương Thần biết cô ấy thẹn thùng, dẫu sao với mình có màn quan hệ tình nhân, cũng không thể ra ánh sáng được, cho nên trong chuyến du lịch lần này, hiển nhiên Lưu Minh Ngọc không muốn người ngoài biết được mình và Dương Thần rất gần gũi.
Nhưng mà, Dương Thần cứ mặc kệ, tự nhiên ngồi vào ghế trống bên cạnh Lưu Minh Ngọc, một tay thừa lúc mọi người không để ý, nắm một phen trên đùi đầy sức đàn hồi của Lưu Minh Ngọc.
– Đừng làm vậy, người khác nhìn thấy không tốt.
Lưu Minh Ngọc cuống cuồng nói, tuy hơi cố ý tránh Dương Thần, nhưng Dương Thần ngồi cạnh mình thật sự trong lòng cũng vui mừng.
Phụ nữ luôn mâu thuẫn như thế, ngay cả chính cô ấy cũng không cảm thấy mà thôi.
Dương Thần mỉm cười:
– Chị càng như vậy, người khác càng cảm thấy chúng ta có vấn đề, thoải mái tự nhiên một chút không phải lúc trước chị phóng khoáng nói, xong chuyện, chị là chị, tôi là tôi sao? Sao bây giờ cứng cáp nữa sao?
Lưu Minh Ngọc gỡ kính râm xuống liếc nhìn Dương Thần một cái:
– Cậu nói thì hay, thôi đi, dù sao cũng thành người thứ ba, cậu muốn sờ muốn nắn tùy thích, bị người khác phát hiện ra cùng lắm thì cùng cậu thân bại danh liệt, thế nào. Tôi rất có đạo đức nghề nghiệp của người thứ ba.
Dương Thần mỉm cười lại, không khách sáo nắn một phen, rốt cuộc làm cho Lưu Minh Ngọc không có chút cáu kỉnh.
Một tiếng đồng hồ sau, đoàn người lên chuyến bay tại sân bay Quốc tế Trung Hải, tất cả đều mua hạng phổ thông, cái này khiến không ít nữ nhân viên hơi oán trách, dẫu sao phải ngồi bốn giờ đồng hồ trên máy bay, với hạng phổ thông rất là mệt.
Dương Thần lại đang lo lắng, An Tâm không biết chỉ phục vụ ở hạng thương gia, nếu như vậy, thật đúng là không tiện giao lưu giống như đi Hongkong lần trước, mà đừng nhắc gì đến làm tí việc khiến mình máu nóng sôi trào.
Bước vào theo hàng dài chậm rãi trong khoang máy bay boing bảy bốn bảy, Dương Thần ngồi xuống theo số thứ tự ghế ngồi, lại không nhìn thấy bóng dáng An Tâm xuất hiện trong khoang máy bay.
May là ngồi cạnh hành lang, Dương Thần tính đợi sau khi cất cánh mới đi tìm.
Lại nửa giờ đồng hồ, chuyến bay Quốc Tế mới thật sự cất cánh, sau khi đợi đến lúc máy bay ổn định trên không, vài cô tiếp viên Nhật và Hoa Hạ lẫn lộn cũng đều ở vào vị trí từng người mà phục vụ đồ uống đền từng khách trong từng khoang.
Dương Thần thấy đã đến lúc, mở dây an toàn và hướng về khoang hạng thương gia đi tới.
Đến khoang hạng thương gia, đi một vòng, ngay cả khu vực dành cho tiếp viên cũng nhìn quanh, Dương Thần ngớ ra không tìm thấy được bóng dáng của An Tâm.
Một cô tiếp viên Nhật tốt bụng cũng là trưởng tiếp viên của chuyến bay này, thấy Dương Thần dường như tìm cái gì, bước tới hỏi bằng tiếng Hoa không mấy lưu loát:
– Thưa ngài? Có cần gì không?
Dương Thần cảm thấy cách đơn giản nhất là hỏi thăm, hỏi thẳng bằng tiếng Nhật lưu loát:
– Cô ơi, xin hỏi có một cô tiếp viên tên là An Tâm phục vụ trên chuyến bay này không?
Trưởng tiếp viên hơi ngạc nhiên với tiếng Nhật chính thống của Dương Thần, mỉm cười nói bằng tiếng Nhật:
– An Tâm sao? Cô ấy vốn là trong chuyến bay này, vì tối hôm qua cô ấy có chuyện nên trước thời điểm rạng sáng đổi chuyến bay, bay đến Tokyo sớm hơn.
– Sớm hơn? Tại sao?
Dương Thần nhíu mày, hèn chi tìm không thấy cô bé.
Trưởng tiếp viên lắc đầu:
– Cái này tôi cũng không rõ, là điều lệnh của tổng bộ, dường như An Tâm cũng không bằng lòng, nhưng cuối cùng cũng đã đổi, đúng rồi, hình như cha của An Tâm cũng đi cùng chuyến bay đó.
Dương Thần lập tức cảm thấy sự việc không bình thường, cha An Tâm dẫn An Tâm đi Nhật? Nên biết rằng tại vì An Tâm muốn chạy trốn người cha mới đi làm tiếp viên, mà giờ bị ông ta “áp giải’’ đi, tất nhiên không có chuyện gì tốt.
Chẳng qua, máy bay đã cất cánh, Dương Thần lại không thể liên hệ trên máy bay với Macedonia tra giúp mình hành tung gần nhất của An Tâm, chỉ còn cách chịu khó đợi đến Nhật hãy tính.
Nhưng mà, Dương Thần cũng không lo lắng lắm, dù sao thì cha của cô ấy cũng không gây hại đối với An Tâm, bằng không thì không cất công nhiều để áp giải con gái về Nhật.