xuất sắc hơn người kia.
Đây là mục tiêu của Giang Ninh.
Lúc này Lâm Vũ Chân đang sắp xếp công việc.
Sau khi Lâm thị đứng vững gót chân ở tỉnh thành, liên tục có người cùng ngành tới tỉnh Thiên Hải khảo sát, thậm chí còn có mấy người đứng đầu trong ngành ở tỉnh thành khác tới!
Cơ hội để học hỏi lẫn nhau như vậy là rất khó có được.
“Tổng giám đốc Lâm, lần này đột nhiên có nhiều đại biểu tới như vậy, xem ra bọn họ vẫn rất chú ý tới sự quật khởi của Lâm thị”
Thư ký Tiểu Triệu nói: “Có người kiến nghị, chúng ta có nên chuẩn bị một buổi giao lưu, tiện cho mọi người có thể tiến thêm một bước giao lưu hay không?”
Lâm Vũ Chân khẽ gật đầu, cô cũng có suy nghĩ này.
“Buổi giao lưu là chuyện rất cần thiết, thứ nhất là kéo gần khoảng cách với đại biểu của khu khác, thứ hai là xúc tiến giao lưu, cả ngành mới có khả năng được nâng cao thêm một bước.”
Cô suy nghĩ một lát: “Nhưng ở tỉnh thành, chúng ta không nhiều người để có thể sắp xếp như vậy.”
Đây không phải là Đông Hải, Lâm thị chỉ có một điểm đóng quân ở đây, tạm thời điều bọn họ từ Đông Hải qua sao?
“Anh Ninh đấy”
Tiểu Triệu không nhịn được nói: “Anh Ninh nhiều bạn ở tỉnh thành như vậ Lâm Vũ Chân trừng mắt với cô ấy: “Làm sao em biết?”
“Khi anh Ninh cướp đồ ăn vặt của em có nói, ở tỉnh thành có rắc rối gì thì em cứ tìm anh ấy trước”
Cô ấy còn có chút đắc ý.
Cảm giác có người bảo bọc khẳng định rất tốt rồi.
Bọn họ đang nói chuyện thì Giang Ninh đi đến, trong tay anh cầm theo hai cốc kem, miệng còn cắn một cái.
“Mua hai tặng một, Tiểu Triệu cô may mắn lắm đấy, nếu không tôi sẽ không mua cho cô đâu.”
Giang Ninh cười ha hả nói.
“Cảm ơn anh Ninh!”
Tiểu Triệu thật sự không khách sáo, lập tức cướp lấy.
một cái, xé vỏ và nhét vào trong miệng: “Tổng giám đốc Lâm tìm anh Ninh có việc muốn nói đấy. Em rút lui trước đây!”