Cho đến tận lúc này, phía sau pháp trận mới có một Hà tộc ló đầu ra, nói: “Bệ hạ, Nghê Hồng thượng thần có lệnh, bởi vì hỗn độn tiết ra ngoài, pháp trận phòng hộ của Hà tộc không được tùy tiện mở ra. Bất kể là người nào ra vào, đều phải có chỉ thị viết tay của ngài ấy.”
Thiếu Điển Tiêu Y nhíu cặp mày rậm, hỏi: “Trẫm cũng cần à?”
Tiểu tiên khó xử nói: “Cái này…… tiểu tiên sẽ về bẩm báo với thượng thần!”
“Thượng thần?!” Thiếu Điển Tiêu Y rất khó liên hệ hai chữ này với Nghê Hồng. Bọn họ đã thành thân từ rất lâu, sau khi thành thân, Nghê Hồng thượng thần liền trở thành Thần hậu, thê tử của mình. Thiên giới đều xưng bà là nương nương, cách xưng thượng thần này, xa lạ mà lạnh nhạt, đầu mày ông càng nhíu chặt hơn.
Không bao lâu sau, pháp trận của Hà tộc phát ra hào quang rực rỡ, cửa lớn mở ra.
Thiếu Điển Tiêu Y bước nhanh đi vào, Hà tộc quỳ lạy nghênh đón. Thiếu Điển Tiêu Y thực ra không thích khung cảnh rực rỡ nổi bật như vậy, nhưng giờ khắc này, cả Thiên giới, cũng chỉ ở Hà tộc mới có thể nhìn thấy bầu không khí yên bình thế này nhỉ?
Ông than nhẹ một tiếng, đi vào trong điện, lập tức nhìn thấy Nghê Hồng thượng thần.
Giữa sắc màu rực rỡ trước mắt, bà vẫn một thân váy dài màu hạnh nhạt. Màu sắc đó rất nhẹ nhàng, tựa như một giọt sương giữa nhân gian huyên náo, khiến ông an lòng.
Nghê Hồng thượng thần nhìn thấy ông, quỳ lạy hành lễ. Nhưng là lễ nghi của thượng thần đối với Thần đế. Thiếu Điển Tiêu Y ngồi xuống ghế cao, tự có tiên nga dâng trà lên. Là trà Tuyết Đỉnh Quỳnh Hoa mà ông luôn thích, pha cũng rất ngon. Loading…
Thiếu Điển Tiêu Y khẽ nhấp một ngụm, phát hiện đã lâu lắm rồi mình không thưởng trà như vậy. Khi ở bên cạnh bà, mình lại cảm thấy an bình.
Thói quen rất đáng sợ.
Thiếu Điển Tiêu Y mới vừa ổn định chỗ ngồi, Nghê Hồng thượng thần nói: “Hà tộc mọi thứ đều ổn. Vì củng cố pháp trận, ít người ra ngoài hơn, cũng không có người nhiễm bệnh. Xin bệ hạ yên tâm.”
Bà vừa mở miệng đã nói đến công việc. Thiếu Điển Tiêu Y hơi khựng lại, theo bản năng nói: “Rất tốt.”
Nghê Hồng thượng thần hiển nhiên phát giác ra sắc mặt ông khác thường, không khỏi hỏi: “Bệ hạ đến đây là có chuyện gì quan trọng sao?”
Thiếu Điển Tiêu ngẩn người, đúng vậy, mình đến đây vì chuyện gì nhỉ?
Ông không phải là người quen nói lời ly biệt, chuyện tới nước này, thế nhưng cũng cảm thấy không có lời nào để nói. Ông im lặng không nói gì, Nghê Hồng thượng thần cũng không giỏi đuổi khách, tóm lại là chuyện của Đông Khâu Xu đã khiến ông bận tâm.
Phu thê bao nhiêu năm, thói quen và tính cách, bà vẫn hiểu rõ hơn ai hết.
Bà hỏi: “Trong điện có chuẩn bị một ít thức ăn, nếu bệ hạ không chê, ăn một chút rồi hẳn đi nhé?”
Thiếu Điển Tiêu Y mặt không biểu cảm, ông không phải là người có thể dễ dàng bị người khác nhìn thấy nhược điểm. Cho nên ngữ điệu của ông vẫn như thường, nói: “Cũng được.”
Ngay sau đó, Thần đế bệ hạ cái gì cũng chưa nói, ở chỗ Nghê Hồng thượng thần dùng một chút rượu và thức ăn, đã được tiễn ra ngoài.
Trước khi rời đi, ông quay đầu lại, thấy Nghê Hồng thượng thần đoan chính hành lễ. Cũng là lễ tiết mà thượng thần cung tiễn Thần đế.
Ông muốn nói gì đó, thế nhưng ông cao cao tại thương quá lâu rồi. Một bữa trà cơm này, là bữa ăn duy nhất ông ăn sau khi Nghê Hồng thượng thần rời khỏi. Nếu cuộc đời này đằng đẵng vô hạn, ta sẽ yêu ai, muốn ở bên cạnh ai?
Nếu giờ phút này chính là kết cục, ta lưu luyến ai, ta muốn nói lời từ biệt với ai?
Ông thấy tâm tình của mình bắt đầu xao động, như muốn hình dung, rồi lại không nói gì.
Ông giống như du hồn mà trở về Bồng Lai, vừa vào đến tiên đảo này, ông lại lập tức trở thành một Thần đế kiên cố vững chắc, không thể phá vỡ.
Càn Khôn Pháp Tổ nghênh đón, nói: “Bệ hạ, đã chuẩn bị xong. Nhưng…… việc này quả thực quá mức nguy hiểm, bần đạo cho rằng, vẫn cần bàn bạc thêm vài lần nữa.”
Thiếu Điển Tiêu Y nhẹ nhàng lắc đầu, giọng như sắt đá: “Không có thời gian.”