Đôi mắt Mạch Đóa Nhi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, cuối cùng nằm sấp trên mặt đất gào khóc, đứt hơi khản tiếng, bả vai hơi rung, vô cùng đáng thương.
Ninh Thư lướt mắt nhìn tấm chi phiếu trên bàn uống trà, lại có đến bảy số không, hơn mười triệu tiền chia tay, lại thêm vai nữ thứ của phim điện ảnh được đầu tư sản xuất lớn, phí chia tay quả thực không thấp.
“Mạch Đóa Nhi, em không sao chứ.” Ninh Thư hỏi Mạch Đóa Nhi đang khóc đến nỗi thở không ra hơi, khóc như vậy có ích lợi gì đâu, đối phương rõ ràng chỉ là vui đùa một chút mà thôi, nhưng Mạch Đóa Nhi lại nghĩ là cả đời.
Ngay cả ước nguyện của chính mình Mạch Đóa Nhi còn chưa nói ra, đã bị Mạc Tước Phong chặt đứt tất cả con đường phía trước.
Hoặc là trung thành nghe lời giết chết đứa trẻ, nữ thứ phim điện ảnh chính là cô ta, hơn nữa còn có mười triệu tiền chia tay, nếu như muốn sinh con ra, Mạc Tước Phong biết được tuyệt đối sẽ không khách khí, đợi đến lúc đó Mạch Đóa Nhi sẽ có kết quả rất thảm.
Chuyện đã phát triển như bây giờ, cảm giác nhiệm vụ cũng sắp hoàn thành rồi, hơn nữa người đối phó với Mạch Đóa Nhi còn là nam nhân cô ta yêu sâu đậm, bị người mình yêu làm tổn thương vô cùng sâu, loại đau khổ này quả thực không gì sánh kịp.
Mạch Đóa Nhi không để ý tới Ninh Thư, ngồi dậy, vừa khóc vừa đấm vào bụng của mình, hét lên: “Đều là vì nó, đều là vì nó.”
Ninh Thư sửng sốt một chút, nắm lấy bàn tay Mạch Đóa Nhi đang đấm vào bụng mình, lạnh giọng hỏi: “Em làm cái gì vậy?”
“Nếu như em không mang thai, Mạc Tước Phong cũng sẽ không đến mức không cần em, nếu như không phải em chạy tới nói cho Mạc Tước Phong biết em đang mang thai, Mạc Tước Phong cũng sẽ không như vậy.” Mạch Đóa Nhi dùng lực mạnh đấm vào bụng mình, một lúc sau bụng liền đau đớn, Mạch Đóa Nhi vừa sợ lại vừa tức, đau khổ chau mày.
Gương mặt đều nhăn nhó, trong miệng còn đang không ngừng nói: “Nếu như trước đó em phá đứa bé này, không cho Mạc Tước Phong biết, hắn sẽ không tức giận đòi chia tay em như vậy, tại sao, tại sao vậy?”
Ninh Thư:…
Nhìn Mạch Đóa Nhi điên cuồng như vậy, Ninh Thư không nói gì, có những lúc sự ghê tởm trong nhân cách của con người thực sự khiến người ta không có cách nào đối diện với nó.
Ninh Thư chỉ cảm thấy nữ nhân trước mặt điên rồi, một chút tâm tình u ám đặt trên người cô ta, cô ta có thể mở rộng ra vô cùng, bản thân vốn là một nữ nhân, nếu có người cưng chiều cô ta, có thể khiến cô ta sống không kiêng nể gì cả, đương nhiên là ngâm mình trong hũ mật, nhưng nếu như chịu khổ, cô ta sẽ cảm thấy cả thế giới đều đang làm cô ta tổn thương.
Từ trước tới nay không hề suy nghĩ đến chuyện bản thân đã mang đến tổn thương cho người khác.
“Mạch Đóa Nhi, bình tĩnh chút đi.” Ninh Thư nắm thật chặt cổ tay Mạch Đóa Nhi, lạnh giọng nói: “Tỉnh táo một chút đi.”
Mạch Đóa Nhi sững người nhìn Ninh Thư, một lúc sau liền đẩy Ninh Thư ra, thét lên với Ninh Thư: “Đều là vì chị, nếu như không phải là vì chị, em sẽ không thành ra như vậy.”
Mạch Đóa Nhi đứng lên chạy về phía cánh cửa, tiếp tục đi được vài bước, liền ôm bụng kêu lên: “Em đau quá, bụng em đau quá.”
Mạch Đóa Nhi vịn vào vách tường, một tay che bụng, cảm giác phía dưới là một dòng nước nóng chảy ra, chảy xuống dọc theo bắp đùi.
“Chị Trần, bụng em đau quá.” Sắc mặt Mạch Đóa Nhi xám ngoét kêu lên với Ninh Thư.
Ninh Thư nhìn thấy từng dòng máu tươi chảy từ chân Mạch Đóa Nhi xuống, cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Ninh Thư thở dài một hơi, vận khí nhỏ bé trong cơ thể mình, trực tiếp dùng kiểu ôm công chúa bế Mạch Đóa Nhi, thả vào trong xe đi về phía bệnh viện.
Mạch Đóa Nhi ôm bụng đau đến mức trên đầu đổ mồ hôi lạnh, làm ướt sợi tóc bên thái dương, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Ninh Thư tăng tốc độ chạy về phía bệnh viện, lập tức có hộ sĩ đẩy giường tới, Ninh Thư đặt Mạch Đóa Nhi trên giường bệnh, lắc lắc cánh tay tê dại của mình.
Mạch Đóa Nhi bị đẩy vào phòng giải phẫu, Ninh Thư chờ ở bên ngoài.
Ninh Thư không hề đồng tình với Mạch Đóa Nhi, hoàn toàn là bản thân tự tìm đường chết, tự chịu khổ, không tự tìm biện pháp, rõ ràng biết rõ bản thân đang mang thai, còn dùng hết sức đấm vào bụng, không phải tự làm khổ bản thân thì là cái gì.
Lúc này đã là rạng sáng, Ninh Thư quả thực buồn ngủ không chịu nổi nữa rồi, ngồi trên ghế ở hành lang suýt nữa ngủ mất.
Đợi đến khi cánh cửa phòng giải phẫu mở ra, Ninh Thư lập tức hỏi: “Bác sĩ, bệnh nhân thế nào rồi?”
“Không sao, tiêm Flavonoid rồi, tốt nhất là nằm viện quan sát.” Bác sĩ nói.
Ninh Thư lập tức nói: “Cảm ơn bác sĩ.”