Trong hội sở, khói của vụ nổ bốc lên.
Tám tên côn đồ từ từ áp sát vào Tiêu Sơn.
Nhìn thấy Tiêu Sơn trong góc tường, có người đã lộ ra biểu cảm lấy làm tiếc, lắc đầu, có người từ tận đáy lòng lại cười chế nhạo ông ấy, giới thiệu con trai nuôi của mình long trọng đến như thế, lúc nãy còn không ngần ngại đắc tội với Thiện Trang vì đứa con trai nuôi này, kết quả cuối cùng thì sao chứ, gặp phải nguy hiểm, thì đứa con trai nuôi này lại chạy nhanh nhát.
Thấy 8 tên côn đồ này, Tiêu Sơn từ từ đứng dậy, ông ấy hít một hơi thật sâu: “Tôi biết các người là vì sao lại đến, dã tâm của nhà tư bản, lại nặng đến như vậy sao? Muốn đem hết tất cả hủy hoại trong chốc lát?”
“Ha ha, Tiêu tổng, nếu ông đã biết rồi, vậy thì ngoan ngoãn lấy đồ vật đưa ra đây đi, tôi nghĩ, ông cũng không hy vọng rằng con gái của ông phải chịu bất kỳ tổn thương gì, có đúng không?” Tên côn đồ cầm đầu, đặt ánh mặt của hắn ta lên người Mễ Lan.
Tiêu Sơn lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không thể đưa cho các người.”
*Nếu Tiêu tổng đã rượu mời không uống, vậy thì chỉ có thể cho ông uống rượu phạt thôi, ra tay!” Tên côn đồ đó gằn nhẹ giọng một tiếng, tất cả 8 người đều lao đến chỗ Tiêu Sơn.
Đối mặt với 8 tên côn đồ này, trong cả sảnh tiệc không có bắt cứ một người nào dám động đậy.
“Cha, cẩn thận!” Mễ Lan đứng dậy, chắn trước mặt Tiêu Sơn.
“Không sao.” Tiêu Sơn khẽ mỉm cười, vỗ vào vai Mễ Lan.
Lúc khoảng cách của 8 tên côn đồ này cách Tiêu Sơn tầm khoảng 4 5 mét, thì một bóng người đột nhiên từ bên cạnh lao tới, đâm vào người tên côn đồ đứng trước mặt gần anh nhất, khiến hắn ta văng ra ngoài.
Cùng lúc đó, trước cánh cửa đã bị nổ tung của hội sở, vài bóng người lại bước ra, tiếng rơm rớp bóp chặt nắm đấm vang lên, nhìn mấy tên côn đồ với vẻ mặt không thiện cảm.
Một người thanh niên cầm đầu trong đó, nói với vẻ mặt đầy thờ ơ: “Nếu đã đến rồi, thì đừng nghĩ đến việc rời đi nữa!”
Dương Hùng biết được sự quan trọng của kỹ thuật, thì Tiêu Sơn sao có thể không biết cơ chứ?
Bên cạnh Tiêu Sơn cũng vẫn luôn có người bảo vệ.
Chương 317:
Ngoài hội sở, dưới dự chỉ dẫn của tên côn đồ đó, Trương Thác đã lái xe một mạch chạy đến ngoại thành.
“Dừng xe lại làm cái gì! ÐĐm ai cho mày dừng xe!” Tên côn đồ thấy được tốc độ chiếc xe của Trương Thác càng lúc càng chậm, lớn tiếng hét lên.
“Đại ca, đây cũng chẳng phải xe của cậu, thì quả thật là không cần đợi đèn xanh đèn đỏ sao!” Trương Thác trợn mắt, dừng xe ở giao lộ: “Quy tắc giao thông thì cậu phải tuân thủ chứ?”
“Lao tới đi! Ông mày kêu mày lao tới!” Tên côn đồ cầm súng hung hãn chĩa vào đầu Cảnh Nhược Phiền, chiếc xe này nán lại thêm 1 giây ở khu vực thành phó, thì trong lòng hắn ta lại càng hoảng loạn hơn một phần, một khi bị tóm được, vậy thì cả đời này xong rồi.
Nếu có thể tự do phóng khoáng ở bên ngoài, thì ai mà bằng lòng sống cả đời ở trong tù chứ?
“Lao cái gì mà lao!” Trương Thác đột nhiên quay đầu lại quở mắng một câu, hành động này, đừng nói là Cảnh Nhược Phiến có chút ngạc nhiên, mà ngay cả tên côn đồ cũng sững sờ.
“Tôi nói này cậu thử tự gán mình vào đây đi, có não hay không vậy, nhiều xe như vậy, cậu kêu tôi lao tới cái gì chứ? Xảy ra đụng xe, tai nạn gì đó, cảnh sát không phải sẽ đến sao? Tôi nói đầu cậu hình như bị bệnh rồi đấy! Yên tâm ngồi đó đi, tôi đưa cậu ra khỏi thành phố!” Sau khi Trương Thác mắng nhiếc xong, ánh mắt lại quay lại nhìn về phía trước.
Trong chiếc xe, chìm vào một sự trầm lặng kỳ lạ.
Rõ ràng là tên côn đồ đang uy hiếp Trương Thác, kết quả bây giờ lại trở thành Trương Thác đang dạy dỗ tên côn đồ.
Đợi mãi đủ hết một phút, thì đèn đỏ trước mặt mới trở thành màu xanh.
“Có thể đi rồi chứ…” Tên côn đồ mở miệng.
Trong giọng nói của tên côn đồ, Cảnh Nhược Phiên vậy mà lại nghe ra được một cảm giác uất ức.
“Phí lời, tôi không có mù!” Trương Thác trả lời lại một câu, rồi lái xe đi về phía ngoại ô.
Chiếc xe này chạy rất êm dịu trên đường, cũng không thu hút sự chú ý của người khác, từ từ ra khỏi khu vực thành phó, đến ngoại ô.
“Cậu nhìn đi, cậu cứ đi về phía trước nữa, thì lên đến quốc lộ rồi, đến lúc đó nên bỏ chạy thế nào tự trong lòng cậu có tính toán, xe khách này của người ta nhất định là có định vị rồi, cậu đừng lái nó đi trốn là được.”
Trương Thác dừng xe lại trên một đại lộ rộng lớn, mở cửa xe rồi trực tiệp xuống xe.
Trương Thác đi đến hàng ghế sau, gõ cửa xe ở hàng ghế sau: “Tôi nói này, địa điểm này của cậu cũng đã đến rồi, cũng nên thả người ra rồi đấy chứ? Một cô gái xinh đẹp như vậy, giết chết đi thì tiếc biết mấy, cậu không cần thì cho tôi, tôi cưới về làm vợ.”
Trương Thác cố ý nói ra những lời vô vị này, chính là vì muốn làm cho tên côn đồ buông lỏng cảnh giác, tránh để đối phương làm ra những hành động quá khích nào đó.
Tình cảnh thế này, Trương Thác đã thấy quá nhiều rồi, cũng biết nên phải ứng phó thế nào.
Tên côn đồ liếc nhìn Trương Thác, không hề hé răng, nói với Cảnh Nhược Phiến: “Mở cửa! Xuồng xe!”
Có thể là vì lý do đã đến được ngoại ô thành phó rồi, cũng có thể là vì sự hiệu quả của những ám thị tâm lý và Trương Thác đã gợi lên, cảm xúc của tên côn đồ lúc này đã không còn kích động như lúc nãy nữa.
Cảnh Nhược Phiến vị súng kề vào phía sau đầu, từ từ mở cửa xe, rồi chằm chậm bước xuống.
Tên côn đồ đi theo phía sau Cảnh Nhược Phiến, không dám thả lỏng một chút nào, trực tiếp xuống xe hẳn, Trương Thác quan sát thấy, cơ bắp căng cứng của tên côn đồ, đã thả lỏng hơn rất nhiều, điều này chứng minh phòng tuyến tâm lý của hắn ta cũng bắt đầu giảm xuống.
“Được rồi, cậu đi lái xe đi, trước mặt có máy con đường tùy cậu chọn.” Trương Thác bước lên phía trước 2 bước, kéo cánh tay của Cảnh Nhược Phiến: “Người tôi đưa đi đây, chúng ta tốt nhất là đừng đụng mặt nhau nữa.”
Tên côn đồ gật đầu, lùi về sau hai bước, nòng súng đen ngòm khiến người ta cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng cũng rời khỏi sau đầu của Cảnh Nhược Phiền, hắn ta sờ đến nắm cửa của chỗ ghế lái chính.
Cùng với một tiếng “rắc” khẽ vang lên, cánh cửa xe được tên côn đồ mở ra.
Tên côn đồ từ từ ngoài vào trong xe, ánh mắt vẫn luôn không rời khỏi Cảnh Nhược Phiến và Trương Thác.
Chương 318:
Chính vào khoảnh khắc tên côn đồ bước vào trong xe, xoay người lại, thì đôi mắt Cảnh Nhược Phiền lộ ra một vẻ tinh ranh, bước lên phía trước, bắt lấy cánh tay đang cầm súng mà tên côn đồ vẫn còn đặt bên ngoài xe.
Hành động này của Cảnh Nhược Phiến ngay cả Trương Thác cũng không thể ngờ được, trong lòng anh chửi lên tiếng đồ đần, Trương Thác bước lên phía trước, túm lấy Cảnh Nhược Phiền.
“Mẹ! Tiện nhân, ông đây biết rồi nhé!” Tên côn đồ phát ra ng gầm gừ, cánh tay cầm súng hoàn toàn không có chút do dự, mà bóp cò.
Ánh lửa bắn ra, chính khoảnh khắc này đây, Cảnh Nhược Phiến chỉ cảm thấy có một mảng trống rỗng trong đầu, ngọn lửa từ súng ống bắn phát ra, chính là lưỡi liềm của Tử thần.
Vào thời khắc mấu chót, Trương Thác bắt lấy cánh tay của Cảnh Nhược Phiến, kéo cô thật mạnh sang bên cạnh, đồng thời bản thân cũng thực hiện động tác xoay người sang một bên.
Viên đạn đánh ra một tia lửa trên mặt đất.
Tên côn đồ lại lần nữa nổ súng, Trương Thác kéo mạnh cửa ở hàng ghế sau ra, xem như một sự ngăn cản, ngắm chuẩn thời cơ, Trương Thác đột nhiên đứng dậy nhảy qua, đồng thời giơ chân đạp một cái, trước khi tên côn đồ vẫn chưa kịp nổ ra phát súng tiếp theo, thì một đá thật nặng đã đá vào cổ tay của tên côn đồ.
Một tiếng “răng rắc” vang lên.
Có thể rõ ràng thấy được, cổ tay của tên côn đồ bị uốn cong một cách bắt thường không theo quy tắc, khẩu súng theo đó cũng không còn.
Tên côn đồ ngồi trong xe, phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết xé ruột xé gan, lúc vừa rồi, cổ tay của hắn ta, đã bị Trương Thác đá gãy hoàn toàn.
Trương Thác một tay nắm lấy đầu của tên côn đồ, dùng lực lôi hắn ra khỏi xe, ném xuống đắt.
Hoàn thành xong hết cả bộ động tác này, Trương Thác mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phái Cảnh Nhược Phiến đã bị dọa sợ đến ngốc đi bên cạnh, có chút bực mình nói: “Đồ đần, qua đây còng người lại!”
Cảnh Nhược Phiến lúc này mới phản ứng lại, có phần hơi hiền lành gật gật đầu: “Ò, được, được!”
Cảnh Nhược Phiến lấy ra còng tay, vừa bước đến trước mặt tên côn đồ, thì bỗng chốc phản ứng lại, đôi mắt xinh đẹp nhìn Trương Thác: “Anh gọi ai là đồ đần chứ?”
Trương Thác dựa vào cửa xe, nhếch miệng: “Tôi còn có thể gọi ai nữa? Ý là vẫn còn có người khác nữa sao?”
“Anh!” Cảnh Nhược Phiến phùng má lên, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, thành thật lấy còng tay ra, còn lấy tay tên côn đồ, đồng thời tháo mũ trùm đầu của đối phương, là một người đàn ông trung niên tầm khoảng 40 tuổi, rất bình thường như Trương Thác.
Trương Thác tắm tắc hai tiếng, nói với Cảnh Nhược Phiến: “Đây cũng là một người lớn tuổi rồi đấy chứ, nếu như người khác trẻ hơn 10 tuổi, thì cái đồ đần như cô đã sớm bị đánh chết rồi.”
Lần này Cảnh Nhược Phiến không vì cách xưng hô của Trương Thác đối với mình như vậy mà tỏ ra thái độ gì, cô rất rõ, hôm nay nếu không phải là người đàn ông này, thì bản thân thật sự thảm rồi.
Một giọt máu tươi, đột nhiên in vào trong đôi mắt của Cảnh Nhược Phiến, đôi đồng tử của cô bỗng dưng co rút lại, bước lên trước một bước, gương mặt cô đầy vẻ lo lắng nói với Trương Thác: “Anh bị thương rồi?”
“Cô không thấy phí lời sao!” Trương Thác trợn mát: “Viên đạn bắn trúng lên trên người cô, cô không bị thương àI!”
“Trúng đạn!” Đồng tử của Cảnh Nhược Phiến đột ngột phóng to ra, vừa mới định lên tiếng, thì bị Trương Thác đánh một cái vào trên trán.
“Trúng đạn cái gì mà trúng đạn, chỉ bị trầy xước ngoài da mà thôi.” Trương Thác vén tay áo trên cánh tay của anh, có một vết thương đỏ tươi, còn mang theo cả một mùi khét, chính là bị thương lúc kéo Cảnh Nhược Phiền ra lúc nãy.
Mặc dù chỉ là một vết thương bé xíu, nhưng trong lòng Cảnh Nhược Phiến cũng thấy có chút thắt lại, đây chính là vết thương mà anh ấy bị khi cứu mình lúc nãy, nếu như lệch hướng một chút xíu thôi, vậy thì sẽ có hậu quả như thế nào chứ, thời khắc quan trọng đó, ai lại có thể biết được viên đạn sẽ bắn trúng vào đâu?
Nghĩ đến đây, một cảm giác biết ơn sâu nặng đang dâng trào ngập tràn trong lòng của Cảnh Nhược Phiến.
Chương 319:
Trương Thác liếc nhìn điện thoại, muốn biết tình hình bên đó của Lâm Ngữ Lam thế nào rồi, trên điện thoại có tin nhắn mà Lâm Ngữ Lam gửi đến, nói bọn họ đã đến cục cảnh sát rồi, đang làm bản ghi chép, bọn côn đồ đều bị chế ngự rồi.
Trương Thác thu điện thoại lại, nói với Cảnh Nhược Phiến: “Đồ đần, nếu đợi chút nữa cô trở về cục cảnh sát thì đưa tôi đi cùng một chuyến.”
Vẻ mặt Cảnh Nhược Phiến đầy ngạc nhiên: “Sao anh biết tôi muốn đi đến cục cảnh sát?”
“Nói cô là đồ đần, thật sự không uổng công gọi mài”
Trương Thác vỗ trán: “Còng tay cô cũng lấy ra rồi, tôi còn đoán cô bắt người là muốn giở trò bịp bợm hay sao?”
Nếu như Mễ Lan ở đây, nhất định có thể nghe ra được từ bịp bợm mà Trương Thác nói trong miệng là chỉ cái gì, nhưng Cảnh Nhược Phiến thì không nghe ra được lời nói này có tầng hàm ý sâu xa hơn, cô có chút ngại ngùng, điều mà bản thân thể hiện, quả thật có chút ngu xuẩn.
Cô đã thông báo cho người trong đội, kêu đội đưa người qua.
Tuy là Cảnh Nhược Phiến chỉ là một hình cảnh nhỏ nhoi, nhưng mối quan hệ của ông cô ấy, thì không phải là tầm thường, đội trưởng của đội hình cảnh vừa nghe tháy Cảnh Nhược Phiến đọ sức với tên côn đồ, đối phương còn có súng, suýt chút nữa thì sợ đến mắt cả hồn vía, vội vàng gạt hết tắt cả công việc trong tay, đưa người nhanh chóng đến đây.
Trong thời gian chờ đợi cảnh sát đến, Cảnh Nhược Phiến nhìn Trương Thác vô cùng hiếu kỳ: “Anh là vệ sĩ chuyên nghiệp sao? Hay là lính đánh thuê? Thân thủ của anh là từ đâu đến?”
“Tôi có một người bạn đã sống hơn 130 tuổi rồi, bây giờ mỗi ngày vẫn còn hút thuốc uống rượu, sống một cách nhàn nhàn hạ hạ, cô biết tại sao không?” Trương Thác hỏi ngược lại.
“Tại sao?” Cảnh Nhược Phiến hỏi trong tiềm thức, từ trước đến giờ cô chưa từng nghe nói qua có người sống 130 tuổi rồi mà mỗi ngày còn hút thuốc uống rượu, chẳng lẽ thân thủ của người này, có liên quan đến những chuyện này sao?
“Bởi vì anh ấy từ trước đến giờ chưa bao giờ quan tâm nhiều đến chuyện vớ vẫn không liên quan đến mình.”
Trương Thác nhếch miệng, lấy điện thoại ra, mở ra một phần mềm gây cười rồi xem nó.
Cảnh Nhược Phiến sững sờ trong giây lát, ngay sau đó liền giơ nắm đấm nhỏ lên, vung lên với Trương Thác, quan tâm nhiều đến chuyện không liên quan đến mình?
Anh ấy nói mình quan tâm nhiều đến chuyện không liên quan đến mình sao? Thật là!
Cảnh Nhược Phiến tức giận đến nổi không biết phải nên nói cái gì mới tốt, con người này thật sự là quá vô lại rồi!
Cái này nếu như là người khác, dám nói những lời như vậy với Cảnh Nhược Phiến, thì Cảnh Nhược Phiến sớm đã dùng nắm đắm để chào hỏi rồi.
Nhưng đây lại là Trương Thác, lúc vừa rồi, Trương Thác không chỉ cứu mạng Cảnh Nhược Phiến, mà còn giúp cô bắt được tên côn đồ lại, cùng với thân thủ mà Trương Thác thể hiện ra, đều khiến cho Cảnh Nhược Phiến cảm thấy vô cùng tò mò, đối với Trương Thác, cô thật sự không thể tức giận nổi, thậm chí còn nảy sinh ra một sự tò mò mãnh nhiệt đối với Trương Thác.
Rất nhanh, hơn chục chiếc xe cảnh sát đang hú còi, đã đến hiện trường.
Ngay khi chiếc xe cảnh sát vừa dừng lại, thì trên mỗi chiếc xe đều có người lao xuống cứu người, một người trung niên dẫn đầu trong số đó, vẻ mặt có hơi nhợt nhạt bước đến trước mặt Cảnh Nhược Phiến, hỏi cô có bị thương ở đâu không với vẻ lo lắng sót ruột.
“Tôi không sao, ngược lại là anh ấy, Vì cứu tôi, mà bị viên đạn làm cho trầy xước, nếu như hôm nay không có anh ấy, thì không chừng các anh không gặp được tôi nữa rồi.”
Cảnh Nhược Phiến chỉ Trương Thác.
Nghe Cảnh Nhược Phiến nói như vậy, tất cả những nhân viên cảnh sát đã đến đây, đều nhìn Trương Thác với gương mặt đầy cảm kích.
Người trung niên dẫn đầu đó, vội vàng đi đến trước mặt Trương Thác, dùng đôi tay nắm lấy tay phải của Trương Thác: “Tiểu huynh đệ, thật sự là quá cảm ơn cậu rồi, nhất định phải trao tặng giải thưởng công dân tốt, dám làm việc nghĩa, dũng cảm chiến đấu với kẻ ác rồi! Nói đi, cậu là người của đơn vị nào, Thị cục thành phó của chúng tôi lập tức làm cờ hiệu tặng cho cậu.”