Hoắc lão gia thiếu chút nữa bị đứa cháu trai tính cách quái gở này làm cho tức chết.
May mà có Mặc Bảo ở đây, sau khi cậu thấy được liền cười híp mắt lại nhanh chóng an ủi ông nội: “Ông nội đừng nóng giận, tính tình anh ấy chính là như vậy. Phải từ từ khuyên nhũ, ông chờ cháu ra ngoài nói chuyện với anh ấy.”
Sau đó cũng mặc kệ ông có đồng ý hay không, cậu lôi kéo anh trai chạy ra ngoài.
Vài phút sau, một chỗ tương đối khuất bên ngoài sân.
“Hoắc Dận, vừa rồi anh cố ý đúng không?”
“Ừ.”
Hoắc Dận bị em trai lôi kéo chạy ra ngoài, có chút ngượng ngùng cúi đầu, sau vành tai xinh xinh của cậu dâng lên một tầng phấn hồng nhàn nhạt.
Mặc Bảo vỗ vỗ bả vai nhỏ của anh trai, ý bảo anh làm rất tốt.
Sau đó, Mặc Bảo bắt đầu phân tích vấn đề.
“Ba và mẹ nhất định đã xảy ra chuyện, bằng không ông nội cũng sẽ không có thái độ như vậy.”
“Ừ.:
Hoắc Dận không thích nói chuyện, cũng nhíu mày đồng ý với cách nhìn của em trai.
Mặc Bảo tiếp tục: “Cho nên hiện tại chúng ta tuyệt đối không thể ở lại chỗ này, chúng ta phải làm rõ ràng hai người bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“……”
“Nếu quả thật là như vậy, sẽ rất phiền toái. Ba nhất định muốn cướp em từ tay mẹ. Ba mà đã ra tay sẽ không dễ đối phó, không chỉ có mẹ không có lực đánh trả, cả em và anh hai người chỉ sợ không giúp được gì cho mẹ.”
Mặc Bảo dùng ngữ khí vô cùng trầm trọng nói ra hậu quả.
Vừa dứt lời, Hoắc Dận vẫn đang đứng bên cạnh nãy giờ không lên tiếng. Tay cậu cầm Transformers siết chặt hơn!
Không được!
Tuyệt đối không được bắt nạt mẹ như vậy, đó là mẹ của bọn họ, ai cũng không thể làm tổn thương mẹ!!