Cô đang mơ sao?
“Thử xem?”
Đúng lúc này, giọng nói dịu dàng của Cố Gia Huy truyền đến bên tai. Sự thanh tao như giai điệu của cây đàn cello, đánh gục lòng người.
Anh lấy giày, quỳ một gối xuống, nâng chân nhỏ của cô lên, rồi xỏ giày vào chân cô.
Hứa Minh Tâm cảm nhận được sự đụng chạm của anh, cả người cô khẽ run lên, cảm giác mình vẫn đang ở trong giấc mơ.
Sau đó Cố Gia Huy nắm tay cô, kéo cô ngây ngốc đến trước tấm gương soi toàn thân, cô mới có thể nhìn dáng vẻ mình như thế nào trong gương.
Giày và quần áo không ăn khớp với nhau, dù sao thì cô cũng đang mặc kiểu đi làm.
Đôi giày đẹp như vậy, nên mặc một chiếc váy xinh xắn, trang điểm như một nàng công chúa mới phù hợp nhất. @) “Mau lại đỡ em, em sắp ngất rồi, em còn tưởng là mình đang nằm mơ!”
Cố Trung Thành nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, nói: “Định lực của em kém quá.
Bây giờ đã muốn ngất rồi. Vậy sau này phải làm sao?”
“Nói cũng đúng ha! Không được, em muốn cất nó đi. Đây là món quà đầu tiên anh tặng em.”
Hứa Minh Tâm nhanh chóng cởi giày, đặt chúng cẩn thận.
Cô cất nó vào sâu bên trong tủ quần áo, như giấu một bảo bối.
Trong tương lai sẽ có cơ hội mặc nó, quang minh chính đại xuất hiện ngay bên cạnh Cố Gia Huy.
Nhưng hiện tại, cô không có tư cách tuyệt vời này.
Cô sẽ ngày càng tốt hơn!
Cô hít một hơi thật sâu, siết chặt nắm tay nhỏ của mình.
Áp lực càng lớn thì động lực tiến lên cũng càng lớn! @ Buổi sáng cô đi ra ngoài với Cố Gia Huy, anh đi làm, còn cô đi thăm Bạch Thư Hân.