Lúc này ba người Hoắc Vũ Hạo đã được Ngôn Thiểu Thiết dẫn tới bên ngoài Hải Thần Các. Ngôn Thiểu Thiết lo lắng nhìn thoáng qua tình huống trên không trung sau đó nói với ba người Hoắc Vũ Hạo:
– Các con nhanh đi vào trong Hải Thần Các đi. Cho dù là chuyện gì cũng không được ra ngoài. Biết chưa?
– Dạ!.
Ba người vội vàng đáp ứng một tiếng. Đối với những phát sinh trên bầu trời đã khiến cho bọn hắn tràn ngập khiếp sợ.
Đây là lần đầu tiên bọn hắn chứng kiến bộ dạng Huyền lão sử dụng toàn bộ thực lực.
– Không cần vào trong các. Cứ đứng ở ngoài cửa mà xem.
Một giọng nói ôn hòa chợt vang lên trong tai Ngôn Thiểu Thiết và ba người Hoắc Vũ Hạo. Ngôn Thiểu Thiết thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Hải Thần các rồi cúi người hành lễ, sau đó hóa thành một luồng sáng màu trắng bay lên không trung. Lão thân là viện trưởng hệ Vũ Hồn, uy nghiêm học viện Sử Lai Khắc bị khiêu khích làm sao có thể thiếu lão được?
Không thể nghi ngờ, chủ nhân của giọng nói ôn hòa kia chính là Mục lão. Có Mục lão ở đây, ba người Hoắc Vũ Hạo hiển nhiên không còn nguy hiểm nào.
Vương Đông thấp giọng nói:
– Lúc này Huyền lão phát ra chính là Vũ Hồn chân thân khi đạt bảy Hồn Hoàn mới có thể thi triển ra sao? Nhìn qua trông thật sự rất mạnh a! Còn cái người xanh biếc kia làm sao mà thành? Vũ Hồn hắn không lẽ là một loại Cự Nhân huyết mạch viễn cổ sao?
Hoắc Vũ Hạo hiển nhiên không thể trả lời vấn đề của Vương Đông, nhưng mà Mục lão thì có thể. Giọng nói ôn hòa của Mục lão lại vang lên:
– Các con đang nhìn thấy không chỉ đơn giản là Vũ Hồn Chân Thân. Đó chính là bản thân của Vũ Hồn, khi tu vi trên cấp 95, dùng hồn lực rót vào Vũ Hồn Chân Thân sẽ thể hiện ra được uy lực thế này. Chỉ có Siêu Cấp Đấu La mới có thể làm được. Còn người gọi là Độc Bất Tử kia là tông chủ của Bản Thể Tông, Vũ Hồn của lão cũng chính là bản thân lão.
– Bản Thể Tông? Chẳng lẽ….
Nghe được ba chữ Bản Thể Tông kia, Hoắc Vũ Hạo nhất thời chấn đông, đồng thời hắn liên tưởng đến sự việc lúc trước ở thành Tinh La.
Mục lão nói tiếp:
– Không sai, không thể nghi ngờ, bọn họ là vì con mà đến. Một người vừa có được Vũ Hồn Bản Thể lại có được Vũ Hồn Cực Hạn, loại thiên tài này đáng giá để đến đây một chuyến. Hơn nữa bọn họ còn có một nhân tố khác. Vũ Hạo, lão phu ta cũng không muốn gạt con, Bản Thể Tông đã nghiên cứu về Vũ Hồn Bản Thể hơn vạn năm, có thể nói là đương thời không ai có thể so sánh được. Ta tin là bọn họ có biện pháp để cho Vũ Hồn Linh Mâu của con có thể giác tỉnh lần thứ hai, làm cho Linh Mâu càng cường đại hơn. Nếu con lựa chọn rời đi, học viện cũng sẽ không trách con. Nếu con lựa chọn lưu lại, con hẳn có thể nhận ra được học viện cũng sẽ toàn lực bồi dưỡng con. Ở phương diện Vũ Hồn Cực Hạn, học viện chiếm ưu thế hơn một ít. Quyết định như thế nào, con hãy cho ta một đáp án cho chúng ta và Bản Thể Tông đàm phán.
Nghe xong lời nói của Mục lão, Hoắc Vũ Hạo không chút do dự nói:
– Mục lão, vì con mà đã học viện đã thêm một phiền toái. Nhưng bất kể thế nào thì con cũng sẽ không rời khỏi học viện, con là một trong Sử Lai Khắc Thất Quái, chỉ cần học viện không từ bỏ con thì con vĩnh viễn là một thành viên của Sử Lai Khắc. Hơn nữa, con đã có Tông Môn. Con là đệ tử Đường Môn, làm sao có thể thay đổi Tông Môn của mình chứ? Lúc trước nếu không có Tiểu Nhã sư phụ cùng Đại sư huynh thì không chừng con đã chết ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi. Trừ Đường Môn và học viện Sử Lai Khắc con sẽ không gia nhập vào một nơi nào nữa.
– Đứa trẻ ngoan.
Giọng nói của Mục lão càng thêm hiền hòa, trong hiền hòa cũng mang theo một phần kiên định.
Đúng lúc này, một tiếng nổ đinh tai nhức óc chợt vang lên trên không trung. Tông chủ Bản Thể Tông cùng Huyền lão đã bắt đầu động thủ.
Phạm vi trăm dặm trên trời đều bị bọn họ đánh nhau mà biến sắc, một bên là màu vàng thâm trầm, bên kia là một màu xanh khí phách. Mỗi màu đều chiếm một phần trời xanh, vị trí hai màu giao nhau là nơi Huyền lão cùng Độc bất tử chiến đấu. Đây mới đúng là một hồi so đấu khủng bố thiên địa đều biến sắc a.
Giữa không trung, chỉ thấy Thao Thiết Thần Ngưu do Huyền lão biến thành ngang nhiên phóng tới trước, màu vàng phía sau con sóng lớn oanh kích về phía Độc Bất Tử.
Độc Bất Tử biến thành một người không lồ màu xanh sải bước chạy băng băng trên hư không, không một chút yếu thế mạnh mẽ nghênh đón.
Ầm ầm… Hai người như đâm vào nhau trên trông trung.
Trong nháy mắt này, bất kể là cường gia học viện Sử Lai Khắc bên này hay Bản Thể Tông bên kia, toàn bộ đang lơ lửng trên không đều nhanh chóng hạ xuống mặt đất.
Áp lực khủng bố trong nháy mắt như trời giáng xuống kéo dài trăm mét đến gần mặt đất mới bắt đầu tiêu tán. Đây không phải là vì lực lượng của hai đại cường giả trên không trung không mạnh mà là do bọn họ cố ý khống chế hậu quả. Dù sao ai cũng không muốn bị liên lụy đến người trong nhà. Hơn nữa nhìn qua Độc Bất Tử cũng không phải quyết chiên sinh tử với Huyền lão.
Mặc dù như thế nhưng thân hình ba người Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông, Tiêu Tiêu như lung lay sắp ngã, sắc mặt tái nhợt. Uy áp kinh khủng kia giống như trời sập xuống.
Đây chính là quyết đấu của Cường giả đỉnh cấp sao? Hóa ra là lực lượng của con người có thể đạt đến mức độ khủng bố như vậy.
Sâu trong đáy mắt của Hoắc Vũ Hạo cũng tràn đầy rung động, từ trước đến nay hắn cũng không nghĩ đến lực lượng Hồn sư lại có thể đạt đến mức như thế. Như thế này đã vượt ra xa khỏi hiểu biết của hắn.
Hai cường giả bậc Hồn Đế là Mã Tiểu Đào, Đái Nhược Hành, hắn đã từng gặp, tuy mạnh hơn hắn rất nhiều nhưng vẫn còn nhìn thấy được sự chênh lệch. Còn Huyền lão và tông chủ Bản Thể Tông lại khác, Hoắc Vũ Hạo thật sự không thể theo kịp các đòn tấn công của hai người bọn họ, càng không cảm thụ được cấp độ chênh lệch như thế nào.
Mục lão vẫn không có lên tiếng, cũng không giảng giải cho bọn chúng điều gì. Tùy ý cho ba người yên lặng chăm chú nhìn lên không trung.
Sở dĩ lão để bọn nhỏ bên ngoài mà không phải tiến vào Hải Thần Các chính là để cho bọn chúng nhìn xem trận chiến kinh thiên này, trên Đấu La Đại Lục không biết bao nhiêu năm mới có một lần, đối với Hồn Sư trẻ tuổi mà nói, phần kiến thức này cũng là một kinh nghiệm quý giá!