Tịnh Ngôn tự lẩm bẩm với chính mình:
“Phải rồi. Cô bé nhỏ khi đó có tự xưng tên: Tiểu Bạch.”
Tuấn Tú, Thiên Thanh và Thanh Lâm nào phải là đối thủ của ả người rắn. Ả chỉ dùng một chiêu duy nhất đã hạ hết ba người họ, nhanh đến mức họ còn chưa có cơ hội dùng lấy vũ khí xịn xò mà mình đang cầm trên tay. Cả ba bị hất tung mạnh đến mức tạo ra một âm thanh rất lớn.
Trúc Chi nghe được tiếng động liền mở mắt. Cô thấy Thiên tử đang giúp mình trị thương, khuôn mặt của ông rất gần, vài đường nét còn trông rất giống Huyết Yêu. Cô cảm thấy bên trong cơ thể như có nguồn sức mạnh to lớn và kì quái đang chạy khắp nơi, không cách nào điều khiển được.
Thiên tử cũng phát hiện ra Trúc Chi đang quan sát mình rất kỹ, như đang thăm dò, lại như đang đánh giá mình. Con bé hình như đã khỏe lại, trông tràn đầy sinh khí, đương nhiên có cả sức mạnh của ông bên trong người của nó. Ông mỉm cười đầy tinh quái, ông muốn xem đứa con gái trước mặt này có điều gì lại khiến Huyết Yêu hao tâm để ý như vậy.
Trúc Chi vừa mới nhìn thấy cả ba người bạn của mình bị một ả đàn bà xa lạ làm bị thương. Cô không nói không rằng liền thoát khỏi bàn tay của Thiên tử, tay rút ra cây tram cài tóc, tiến về phía ả đàn bà khi ả đang muốn giết ba người kia.
Thiên tử chỉ đứng nhìn, không can ngăn, cũng không tham dự. Ông lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của Trúc Chi. Ông thấy cô cầm cây tram và nhảy vọt lên cao, dứt khoát đâm cây tram một nhát vào lung ả đàn bà.
Ả trúng phải một nhát đằng sau lưng, cảm thấy kinh hoàng. Ả quay phất người lại, lặng người nhìn Trúc Chi. Trên người cô có một thứ mùi rất nồng, mùi của Quỷ vương, mùi của sát khí và cả mùi của độc dược. Hành động nhanh nhẹn, không tạo ra bất cứ âm thanh nào càng khiến ả kinh hoàng hơn. Ả tự tin mình có đôi tai rất nhạy, nhưng lại chẳng thể phát giác ra hành động của cô, để cuối cùng lại nhận một nhát đâm mạnh bạo như vậy.
Ả thấy Trúc Chi đang xem xét ba người con trai bị ả đánh bại phía bên đó. Ả đang phân vân không biết nên đánh lén cô hay không, ả muốn cô biết cảm giác bị người ta đánh lén ra sao. Nhưng Thiên tử đột nhiên lên tiếng:
“Nếu ta là ngươi, ta sẽ không liều mạng như thế đâu.”
Thiên tử biến ra một cái ghế, tựa lưng trên đó và trưng bộ mặt như đang xem kịch vui. Ả đàn bà căm tức nhìn ông như thể chính ông là người đâm vào lưng ả chứ không phải Trúc Chi. Ả chuyển sang tấn công ông. Ả biến ra ba cái đuôi rắn và phóng thẳng vào mặt Thiên tử. Ông vẫn ngồi đó, vô tư mỉm cười, không hề lo sợ những cái đuôi kia sẽ làm mình bị thương.
Tác phong này của Thiên tử khiến Trúc Chi tưởng tượng đến bản tính của Huyết Yêu. Cô ngờ ngợ đoán được điều gì đó mà chính bản than không thể giải thích được: Huyết Yêu trông giống Thiên tử, thái độ của hắn khi biết ông sẽ bị giết, hắn thực chất không hề bị giam gì cả, nếu Thiên tử giam giữ hắn thật thì chẳng cho hắn có cơ hội hoán đổi thân phận với Tiểu Bạch đâu. Cô mơ hồ đoán giữa hai người này không đơn giản chỉ là mối quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường.
Thiên tử nhắm mắt đón nhận đòn roi từ ba cái đuôi rắn. Ông quá mệt mỏi phải chiến đấu, nhất là khi thần lực đã dùng hết trong việc cứu Trúc Chi rồi, càng huống hồ cô cũng đã hút một phần thần lực của ông khi vô tình giải độc cho ông. Ông muốn xem xem Trúc Chi có ra tay cứu mình hay không.
Trúc Chi khó hiểu khi thấy Thiên tử vẫn chưa có ý định tránh đòn. Cô có nên chạy ra đằng đó cứu lấy ông hay không? Nếu phải cứu ông cô bắt buộc phải chém nát ba cái đuôi rắn ấy. Trúc Chi đứng thẳng người, rút ba mũi tên Thượng Nguyệt ra ngoài và bắn trúng đích.
Ả đàn bà rắn rú lên đau đớn, ba cái đuôi rụng xuống đất, trông không đẹp mắt lắm. Thiên tử cau mày, rõ ràng đang để ý Thượng Nguyệt trên tay Trúc Chi hơn là mấy cái đuôi đang rơi rụng. May mà ông vẫn cố giữ bình tĩnh, nếu không ông đã hỏi thẳng cô về Thượng Nguyệt rồi.
Trúc Chi nói với Thiên tử:
“Sao ngài lại không tránh đòn?”
Thiên tử vô tư nói:
“Thần lực của ta phải mất mười phút mới phục hồi. Ngươi vô tình cứu ta, cũng vô tình hút lấy thần lực của ta. Ta bây giờ không khác ba người bạn của ngươi là mấy.”
Trúc Chi hậm hực:
“Ngài biết vậy rồi còn chọc điên ả làm cái gì.”
Thiên tử nhúng vai không trả lời, vẫn ngồi đó nhìn ngó Trúc Chi khiến cô có chút không tự nhiên. Đôi mắt kia không chỉ có chút tò mò thôi đâu, chắc ông đang muốn biết điều gì đấy từ cô đến phát điên luôn. Cô cuối cùng cũng chịu không nổi đôi mắt tọc mạch của ông nên hỏi thẳng:
“Ngài cứ huỵch toẹt câu hỏi trong đầu còn hơn nhìn con bằng ánh mắt đó.”
Thiên tử bật cười, tiếng cười cũng giống Huyết Yêu, nếu không phải Trúc Chi phân biệt được cả hai người chắc chắn cô đã nhầm lẫn người đang tiếp chuyện với mình là Huyết Yêu. Ông nói nhẹ nhàng:
“Đáng lý ta phải đợi câu trả lời từ thằng nhóc Huyết Yêu mới phải, ta đã hứa với nó như vậy. Nhưng rút cuộc khi thấy con sử dụng Thượng Nguyệt, ta lại phân vân rất nhiều. Không biết nếu ta hỏi con, con có trả lời giúp ta hay không?”
“Ngài cứ hỏi thôi, còn chuyện trả lời hay không con sẽ chọn lọc.”
Thiên tử lại bật cười một lần nữa. Ông đứng dậy, hai tay bắt chéo sau lưng, nhìn thẳng vào đôi mắt của cô rồi hỏi nhỏ:
“Rút cuộc thân phận của con đặc thù ra sao mà Huyết Yêu lại nhất nhất bảo vệ như vậy? Rút cuộc hai đứa có gì đó với nhau hay không mà tên nhóc ấy lại không chịu đốt sợi tơ nghiệt duyên ấy đi?”