Sở Vân thừa cơ hội này bay lên trên Thiên định các!
– A! Ngươi không được giết ta!
Viêm gia đảo chủ cầm trong tay Đại Yêu binh Đồng thương, ý đồ muốn kháng cự.
– Châu chấu đá xe!
Sở Vân cười lạnh một tiếng. Đao quang Túy Tuyết Đao sáng ngời, đồng thương bị cắt thành hai cọng, Viêm gia đảo chủ bị Túy Tuyết Đao cực lớn, chém thành thịt vụn. Huyết dịch bắn tung tóe khắ nơi, rơi đầy lên trên chiếc giường hỷ, thấm đẫm vào chăn đệm.
– Ah…
Trữ Y Y kinh hô, thân thể mềm mại co ro ở trong góc giường.
Nàng ngước nhìn cự nhân cao lớn ở trước mặt, hoa dung thất sắc, trên khuôn mặt cực giống Sở Vân, nàng thấy được một đôi mắt lăng lệ ác liệt, lạnh lẽo như băng. Ánh mắt Sở vân quét qua người Trữ Y Y một cái, lập tức khiến cho nàng cảm thấy lạnh từ đầu đến chân, toàn thân cũng không nhịn được càng thêm run rẩy.
Sở Vân nhíu mày, thấy tràng cảnh như thế này, chỉ thoáng chốc đã minh bạch Viêm gia lão tổ Viêm gia lão tổ vừa nãy muốn làm gì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
– Hừ! Thực sự là ô uế đao của ta!
Hắn khinh thường hừ lạnh một tiếng, chợt xoay người bay xuống, giống như hổ vào bầy dê, không người nào có thể ngăn cản. Đại đao vung lên, hàn phong thổi vù vù, vô số binh lính Viêm gia giống như là lá rụng trời thu, bị cuốn lên cao, sau đó rơi thẳng xuống dưới mặt đất. Về phần hạm đội Trữ gia, cảm thấy tình huống không ổn, đã lập tức quay đầu bỏ chạy. Chỉ để lại một phần nhỏ, cũng đã chết thảm ở trong tay binh lính Thư gia.
Sau nửa canh giờ, Sở Vân đã hoàn toàn đánh hạ Viêm gia chủ đảo. Tuy rằng những đảo phụ thuộc sẽ vẫn còn tinh thần chiến đấu. Bất quá đại cục đã định.
– Thu dọn chiến trường! Hướng phụ thân đại nhân thỉnh cầu trợ giúp, trước khi viện binh tới, phải giữ vững tòa Viêm gia chủ đảo này!
Sở Vân hạ lệnh.
– Vâng!
Mấy người Lão Hồng Thương hưng phấn dị thường. Đại bản doanh của Viêm gia đã bị công hạ, điều này khiến cho mấy người của bọn hắn cảm thấy giống như là đang nằm mơ.
– Phi! Cẩu tặc! Có gan thì giết sạch cả Viêm gia chúng ta, đừng mơ tưởng chúng ta sẽ đầu hàng các ngươi!
Sau một lúc lâu, một đống lớn tù binh đều là nhân vật trong yếu bị áp giải đến trước mặt Sở Vân. Một vị thiếu tướng, hai mắt phún hỏa hung hăng nhìn Sở Vân, hận không thể uống máu, ăn thịt hắn.
Sở Vân cười ha hả:
– Ngươi có thể không phục, nhưng xem tay ta đang cầm thứ gì?
– A! Hỏa Phương Văn Thư!
Mọi người ngẩng đầu lên, thấy vật trong tay Sở Vân, sắc mặt lập tức kịch biến!
– Đây thực sự là Hỏa Phương Văn Thư!
– Làm sao có thể, Hỏa Phương Văn Thư sao lại có thể ở trên tay Sở Vân?
– Hỏa Phương Văn Thư ngày xưa tổ tiên ký ước, chính thống Chư Tinh Quần Đảo còn tưởng rằng đã bị chôn vùi trong dòng lịch sử rồi. Thực không ngờ.
Trong nội đường, tất cả tù binnh đều quỳ gối trên mặt đất, khuôn mặt vốn kiệt ngạo bất tuân, hoặc là tràn đầy cừu hận, hết thảy đều đã biến mất, biểu hiện ra rung động cực độ, cảm đám đều nghẹn họng trân chối nhìn.
– Như thế nào? Các ngươi thấy nhìn thấy Hỏa Phương Văn Thư sẽ có biểu hiện này sao?
Sở Vân giơ cao Hỏa Phương Văn Thư, ngữ khí trầm tĩnh.
Trước mặt hắn, hoặc là đại lão, hoặc là văn thần, hoặc là văn thần, hoặc là võ tướng nghe được lời hắn nói, đều toàn thân run rẩy.
Dưới ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của Kim Bích Hàm, một vị tù binh già nhất, chòm râu hoa râm run rẩy, những nếp nhăn trên khuôn mặt xô vào nhau, nước mắt giàn dụa. Hai tay vị lão nhân này vốn vẫn còn đang bị trói ghô ở phía sau lưng, hai đầu gối quỳ trên mặt đất, chợt lão khom lưng xuống, dập đầu xuống đất, hô to:
– Mấy trăm vạn năm rồi! Hỏa Phương Văn Thư… Hỏa Phương Văn Thư hiệp ước của Hỏa Đức Vương tiên tổ… Tín vật chính thống của Chư Tinh Quần Đảo… Trong truyền thuyết, khi xuất thế một lần nữa, sẽ mang lại hòa bình cho Chư Tinh Quần Đảo.
Hỏa Phương Văn Thư… Ô ô ô, Viêm gia Huy ta đã sống mấy trăm năm, rốt cuộc tại cuối đời có thể nhìn thấy được Hỏa Phương Văn Thư! Đây là…