Nghiêm Mặc ngẩng đầu nhìn trời: “Chờ gió tuyết ngừng, tôi định ra chợ giao dịch bày quán, xem bệnh chữa thương cho người ta.”
“Không cần phải làm thế.” Nguyên Chiến theo bản năng mà cự tuyệt.
“Cần chứ, chúng ta khiến thành Hắc Thổ nghĩ mình không có nguyên tinh, cũng không mang theo bao nhiêu đồ đạc, nếu tôi không kiếm ăn, thì nguyên tinh và thức ăn của chúng ta phải giải thích là lấy từ đâu ra đây?”
“Có tôi ở đây.” Nguyên Chiến không muốn tư tế nhà mình phải ra ngoài chịu khổ trong mùa đông.
“Anh còn phải tham gia cuộc tuyển chọn, công chuyện rất nhiều. Được rồi, tôi có tính toán của tôi, hơn nữa, mở quầy hàng tôi còn có thể thuận tiện hỏi thăm tin tức.” Nghiêm Mặc muốn xem xem rốt cuộc phải làm sao để tăng điểm tín ngưỡng nhanh chóng.
Vừa rồi cứu tù trưởng Hắc Thủy, sách hướng dẫn giảm điểm cặn bã cho hắn, nhưng điểm tín ngưỡng lại không có thay đổi gì, cái này làm hắn nghi ngờ muốn tăng điểm tín ngưỡng thì khiến người ta cảm kích thôi vẫn chưa đủ.
Nguyên Chiến không có cách nào khuyên hắn, đành phải nhường một bước: “Ít nhất thì chờ gió tuyết hoàn toàn ngừng đã rồi tính tiếp.”
“Tôi biết mà.”
Gió tuyết càng lớn hơn, hai người vốn định dẫn Đinh Ninh đi dạo bên ngoài một vòng, nhưng tình trạng thân thể của Nghiêm Mặc không cho phép, Nguyên Chiến ôm lấy hắn, mau chóng trở về cái lán lớn của Cửu Nguyên.
Sau khi vào nhà mới phát hiện bầu không khí bên trong có gì đó bất thường, hình như đã xảy ra chuyện gì rồi. Băng và Đinh Phi đang nói chuyện, bọn họ đổi toàn bộ than đá thành củi gỗ, than mới thì không dùng, còn dùng rồi thì bọn họ nghiền thành tro. Đáp Đáp không có ở đây.
Băng thấy bọn họ về liền tiến lên đón, vừa mở miệng liền nói: “Tôi giết một nữ nô, còn ba nữ nô kia thì giam lại.”
Đinh Ninh tiến vào cuối cùng xoay người đóng cửa.
Nghiêm Mặc đang lấy gậy ngọt ngẩng đầu nhìn, người anh em, có thể đừng nói toạc một phát ra bạo tin như vậy được không?
Tuy giết người trong cái thế giới này là rất bình thường, nhưng Cửu Nguyên đã có một mức độ ‘văn minh’ nào đó, rất lâu rồi không xảy ra chuyện trực tiếp giết người khi chưa được thủ lĩnh và tư tế cho phép như vậy.
Nhưng đối với Băng mà nói, Nghiêm Mặc khá tin tưởng hắn, nên không phê bình gì ngay, mà đưa cho hắn một cây gậy ngọt, tùy ý hỏi: “Sao lại giết?”
Băng cầm cây gậy ngọt, không hỏi đây là cái gì, mà báo cáo sự tình trước: “Cô ta nhân lúc bọn tôi không chú ý mà lén gặp mặt người của thành Hắc Thổ, Đáp Đáp nghe thấy cô ta nói ra hai chuyện.”
“Hai chuyện gì?”
“Chuyện Đại Vu chúng ta thích những người đàn ông cường tráng. Và chuyện chỗ ở của chúng ta ấm áp hơn những nơi khác, nhưng lại không sử dụng củi, mà sử dụng một loại đá màu đen có thể đốt.”
Nghiêm Mặc vừa nghe thấy câu đầu tiên khóe miệng liền co giật: “Người mà cô ta gặp mặt có nói gì không?”
“Có, bảo cô ta tiếp tục tìm hiểu vì sao chỗ ở của chúng ta lại ấm áp như vậy, còn bảo cô ta trộm mấy mấy cục đá đen ra đưa cho hắn.”
“Có phải người mà cô ta gặp rất mạnh không?”
“Phải, Đáp Đáp nói gã đánh không lại người kia, cho nên gã không nhảy ra giết người ngay tại chỗ.”
“Đáp Đáp đâu rồi?”
“Đi theo dõi người kia rồi.”
Nghiêm Mặc nhíu mày, Nguyên Chiến nghe xong liền vỗ vỗ lưng hắn: “Không sao đâu, gã Đáp Đáp biết tự lượng sức mình, nếu gã không dám chắc thì sẽ không đi theo dõi.”
“Ba nữ nô khác đâu rồi?”
“Ở trong phòng, cùng thi thể của con nhỏ kia.”
Nghiêm Mặc giơ ngón tay cái lên với Băng, anh trị rất thẳng tay!
Đinh Phi thấy bọn họ nói chuyện xong thì đi qua hỏi: “Mặc đại, mớ than đá kia ngài có muốn cất vào không?”
Nghiêm Mặc trầm ngâm, hắn cần suy nghĩ về lợi và hại đã.
Nguyên Chiến nói thẳng: “Không cần.”
Băng lại nghĩ khác: “Tao cảm thấy cất vào sẽ tốt hơn, bây giờ chúng ta vẫn chưa thể gây quá nhiều chú ý.”
“Bây giờ mà giấu thì cũng không có ý nghĩa gì.” Nguyên Chiến phủ quyết: “Bọn họ đã biết chúng ta dùng một loại đá đen có thể đốt,thì dù chúng ta giấu đi, bọn họ vẫn biết chúng ta có nó.”
Nghiêm Mặc nảy ra ý tưởng: “Không cần giấu, chẳng những không cần giấu, mà chúng ta còn có thể mang ra giao dịch.”
Gì? Bao gồm cả Nguyên Chiến, mọi người cùng nhìn về phía tư tế đại nhân của mình.
Nghiêm Mặc ho khan một tiếng: “Than đá cũng phân chia chất lượng, các anh quên đợt than đầu tiên được đưa về sao? Trong đó có lẫn không ít than đá chất lượng kém, vừa đốt liền nhả khói dày đặc. Loại than đá này tôi có mang theo một ít, vừa hay lấy ra để giao dịch, chờ khi bọn họ phát hiện loại đá này đốt lên không tốt như họ tưởng, lòng tham tự nhiên sẽ hạ thấp.”
Nguyên Chiến rất muốn hỏi tư tế nhà mình tại sao đi ra ngoài mà lại mang theo thứ than đá chất lượng kém đốt ra khói đó chứ?
Nghiêm Mặc cười ha hả: “Loại than đá này dễ bắt lửa, lỡ gặp phải kẻ địch hoặc đàn dã thú nào đó cũng có thể lấy ra hù dọa chúng một phen.”
Đinh Phi lập tức dùng vẻ mặt đầy sùng bái nhìn Nghiêm Mặc: Mặc đại, ngài thật cơ trí.
Không hiểu sao Băng lại cảm thấy như mình vừa mở ra một cánh cửa kỳ quái nào đó, hóa ra khi đối mặt với kẻ địch còn có thể xài chiêu như vậy?
Nghiêm Mặc nhìn ra suy nghĩ của Băng, nghiêm túc nói với hắn: “Về sau nếu phát hiện ớt hay những thực vật có tính kích thích khác, chúng ta còn có thể rải bột ớt khiến kẻ địch cay mắt đến phát khóc, thở không nổi luôn. Hoặc là phấn ngứa gì gì đó cũng không tồi, chẳng qua tôi vẫn chưa tìm được dược liệu thích hợp để phối. Chờ khi làm ra rồi, tôi phát cho mỗi người các anh một ít.”
Nguyên Chiến: “…” Lòng thầm tăng giá trị tấn công của tư tế đại nhân nhà mình lên một tầm cao mới.
Nghiêm Mặc nói xong lại hỏi: “Có phải chúng ta chơi trội quá rồi không?”
“Chơi trội?” Nguyên Chiến mất chút thời gian để tiêu hóa cái từ vựng lạ này: “Không, tôi cảm thấy chúng ta đã triển lãm một thực lực vừa đủ, sẽ không khiến người ta cảm thấy mình quá mức cường đại, cũng không khiến kẻ khác cho rằng chúng ta quá yếu.”
“Cho nên anh cũng đồng ý lấy than đá ra làm vật giao dịch?”
“Trừ cái đó, chúng ta còn có thể lấy cái gì ra? Cốt khí? Gốm sứ? Hay muối đỏ? Hay củ cải muối?”
Nghiêm Mặc có chút ngây người, thì ra Cửu Nguyên chúng ta đã có nhiều thứ tốt như vậy rồi sao?
Có điều, ngẫm lại cũng thật đúng là uất ức, họ có nhiều thứ tốt như vậy, nhưng lại không thể tùy tiện lấy ra trao đổi, lần này không phải e sợ kẻ khác tấn công Cửu Nguyên, bởi vì khoảng cách địa lý quá xa, mà bọn họ nhất định phải đưa Nguyên Chiến vào thần điện Thượng Thành dưới tình huống không bị kẻ nào chú ý đến.
Nếu thực hiện được phương pháp này thì khi Nguyên Chiến lấy được đá Thần Huyết rồi cũng có thể biến mất mà không bị kẻ nào hoài nghi, tỷ như vì bảo hộ đá Thần Huyết mà rơi xuống vách núi hay gì gì đó.
Nếu làm Thượng Thành nghi Nguyên Chiến cắp đá Thần Huyết đi, rồi biết Cửu Nguyên có nhiều thứ tốt như vậy, dù có cách nhau xa hơn, chỉ sợ đám người đó cũng sẽ kéo đại quân sang tấn công.
Vì thế, bọn họ bây giờ chỉ có thể nhịn. Kỳ thật, củ cải muối cũng có thể lấy ra giao dịch, nhưng hắn không nỡ, vẫn là lấy than đá chất lượng kém ra đi.
Đinh Phi chen vào: “Mặc đại, thủ lĩnh, bốn nữ nô kia đều là của Xà Đảm đưa tới, nếu hắn phát hiện chúng ta giết một người, liệu có khi nào gây phiền phức cho chúng ta không?”
Nguyên Chiến lắc đầu: “Sẽ không. Bốn nữ nô kia đưa tới là để chúng ta dùng, giết một hai đứa, Xà Đảm sẽ không có phản ứng gì đâu, hắn cũng không thể ra mặt vì một con nữ nô được, trừ phi chúng ta không vô cớ giết cả bốn đứa, có lẽ hắn sẽ đến hỏi thăm xem chúng ta có hài lòng với những gì hắn sắp xếp không.”
Đinh Phi lại hỏi: “Vậy ba nữ nô còn lại thì sao đây? Cứ nuôi vậy hoài ư?”
Theo như tính tình của Nguyên Chiến và Băng thì đương nhiên là muốn giết luôn để trừ hậu hoạ, nếu không thì nuôi chi cho phí thức ăn.
Nghiêm Mặc phất tay: “Giữ lại, có chuyện gì thì bắt họ đi làm, tôi có biện pháp khiến họ không nói những gì không nên nói. Mặt khác, A Chiến, trước tiên anh đóng địa long lại, phòng ngừa khi chúng ta không có ở nhà Xà Đảm cho người tới lục lọi.”
“Mỗi ngày tôi có thể đào rồi lấp lại.”
“Vậy chỉ làm buổi tối. A Chiến, anh còn nhớ cái bếp lò mà tôi nhờ anh làm không?”
“Nhớ. Sao?”
“Chút nữa chúng ta làm nhiều thêm mấy cái, để lại hai cái đặt trong phòng, còn lại thì cầm ra chợ bán, làm bộ mang đến cho tôi là được.”
“Bọn họ sẽ biết cái túi kia của cậu…”
“Không sao đâu, tôi sẽ giữ kỹ túi không gian, để khiến người ta nghĩ đây là năng lực huyết mạch của tôi, dù có cướp thì cũng vô dụng. Dù sao chúng ta cũng không có cái nhà kho nào tiện lợi để chứa vật, lại nói, khi chúng ta lấy than đá ra, nói không chừng bọn họ sẽ đoán được chúng ta nhất định có khả năng giống như người rắn.”
Trong khi đám người Nghiêm Mặc bàn bạc thì Xà Đảm cũng đã nhận được tin của thám tử đưa tới.
“Bọn họ qua lán lớn của bộ lạc Hắc Thủy? Có biết người Hắc Thủy tìm bọn họ làm gì không?”
“Hẳn là chữa thương cho tù trưởng của họ, khi tù trưởng của họ vào thành đã bị thương, mấy ngày nay chắc là tình trạng nghiêm trọng hơn.”
“Ồ? Sao bọn họ không đi tìm thần thị của thần điện?”
“Chắc là không có đủ nguyên tinh và vật trao đổi.”
“Lão Đại Vu Cửu Nguyên có trị hết cho tù trưởng Hắc Thủy không?”
“Chắc là có, kẻ hèn nhìn thấy Hà Ngạn của bộ lạc Hắc Thủy tự mình tiễn họ ra tận ngoài cửa, thái độ còn rất cung kính.”
“A, Cửu Nguyên, chiến sĩ lợi hại, Đại Vu cũng không yếu, chà chà.”
Tên thám tử vừa rời đi lại có một thám tử khác tiến vào.
Khi nghe nói lão Đại Vu Cửu Nguyên vậy mà thích đàn ông cường tráng, và năm tên thanh niên cao to của Cửu Nguyên đều mập mờ, có vẻ như cũng từng bị lão nhúng chàm, Xà Đảm liền cười ha hả, có cảm giác như mình vừa gặp được đồng đạo. Hắn không thích bọn nhóc nhỏ tuổi, da thịt mềm mịn, mà chỉ thích những thiếu niên tinh thần phấn chấn hay các thanh niên cơ thể cường tráng, hắn cũng thích phụ nữ, có điều, hắn chỉ chơi gái trinh thôi.
Cười xong, vẻ mặt hắn bỗng nhiên trầm xuống, tuy lão Đại Vu kia có sở thích giống hắn, nhưng hắn không thích con mồi mình nhìn trúng bị kẻ khác nhúng chàm trước.
“Anh nói Cửu Nguyên có một loại đá đen có thể đốt?”
Thám tử gật đầu.
Xà Đảm nhịp nhịp ngón tay: “Nghĩ cách kiếm một ít tới cho ta.”
“Vâng.”
“Mặt khác, tìm người thử bọn họ, đừng để họ rảnh rỗi. Nếu lão Đại Vu kia thích xem bệnh chữa thương cho người ta tới vậy, thế thì tìm nhiều người bệnh đến cho lão đi, càng nặng càng tốt.”
Thám tử ghi nhớ: “Đại nhân, chiến sĩ hỏi, lần này tìm bộ tộc nào?”
“Bọn chúng có thể đánh bại chiến sĩ thủ lĩnh của tộc Đa Nạp, vậy lần này phải tìm một bộ tộc lợi hại hơn tộc Đa Nạp, hình như thành Cao Cương năm nay thượng cống ít hơn năm trước một phần tư?”
Thám tử không dám nhiều lời, chỉ cúi đầu.
Xà Đảm cười ôn hòa: “Anh đi nói với bọn họ, ta nhìn trúng một thứ của Cửu Nguyên, đừng nói là cái gì, bảo người thành Cao Cương đưa tới cho ta.”
“Vâng.” Thám tử nhận lệnh rời đi.