– Không cần chờ nữa, chuẩn bị chủ động xuất kích.
Chủ động xuất kích? Mọi người cả kinh.
Lãnh Trác Quân lập tức nhắc nhở:
– Vị trí của bọn họ hiện tại cách năm khu vực định mai phục phía tây rất gần. Hiện tại xuất kích thì viện binh sẽ rất khó nhanh chóng đến giúp đỡ được. Có nên giữ nguyên kế hoạch để cho bọn họ kéo dài khoảng cách để chúng ta có thêm thời gian không!
Miêu Nghị trực tiếp quát lên.
– Kim, nghe lệnh.
– Có.
Ngao Thiết trả lời.
Miêu Nghị chỉ ngón tay vào la bàn điều động.
– Ngươi dẫn mười anh em đi đến điểm dự phục, tìm một vạn đội ngũ U Minh của Thư Tín, chia cho họ một ngàn phá pháp cung. Lại điều năm mươi vạn đội ngũ Vưu tộc, thuộc sự chỉ huy của Thư Thống nhất. Để họ tương trợ cho người, chính diện đón đánh mười vạn đội ngũ đang tuần tra kia. Nhớ kỹ, cho chín vạn người điều động từ Vưu tộc cải trang thành đội quân U Minh.
Ngao Thiết sững sờ nói:
– Đại nhân vẻn vẹn có một vạn đội ngũ U Minh, lại thêm năm mươi vạn nhân mã Vưu tộc, e rằng đây không phải là đối thủ của đội ngũ mười vạn. Cái đám đội ngũ mười vạn binh lính này của Doanh Vô Mãn sợ rằng không thể coi thường được. Ta đoán chừng bọn hắn trang bị không ít phá pháp cung đâu.
Miêu Nghị nói:
– Chuyện này ta biết rõ. Làm xong quay về đây ta còn phân phó khác, đến lúc đó tự khắc ngươi sẽ hiểu.
– Vâng.
Ngao Thiết miễn cường đồng ý.
Miêu Nghị lại quát:
– Mục, Cơ nghe lệnh.
– Có.
Mạnh Như và Trường Hồng đồng thời đáp. Miêu Nghị chỉ ngón tay vào la bàn tiếp tục chỉ huy:
– Hai người các ngươi mang theo hai mươi huynh đệ, tiến đến gặp mặt Thanh Nguyệt, nhận chín vạn đại quân U Minh, hai trăm vại đại quân Vưu tộc. Đi đến nơi này lặng lẽ mai phục đội quân chi viện từ phía tây nhất định đi qua. Để cho địch đi qua, không cần chặn đấy. Chờ đợi lúc đội quân Long Tín và viện quan phát sinh xung đột trực diện rồi thì lập tức dồn hết lực lượng từ phía sau hỏa tốc giết tới. Kết hợp với đội quân của Long Tín, trước sau giáp kích. Nhất định phải để cho viện quân kia đại loạn. Xem như không thể tiêu diệt toàn bộ viện quân cũng nhất định phải tiêu diệt được đại bộ phận. Nếu đội quân thuộc sở hữu của Long Tín không phát sinh xung đột với viện quân thì ngươi phải tiếp tục án binh bất động, ẩn núp chờ đợi lệnh điều động của ta.
– Vâng.
Mạnh Như và Trường Hồng nhện lệnh.
– Vân, nghe lệnh.
Miêu Nghị lại hét lên một tiếng.
Đan Tình trả lời:
– Có.
Miêu Nghị chỉ lên một lối ra trong Hắc Long Đàm:
– Dùng năm mươi vạn quân Vưu tộc mai phục nơi đây. Ngươi dẫn theo mười huynh đệ tiến về phía trước ra khỏi cửa vào Hắc Long Đàm, cùng trưởng lão lĩnh quận Vưu tộc hội hợp. Bằng thời gian nhanh nhất chỉnh đốn sắp xếp đội ngũ. Làm tốt công tác chuẩn bị người ngựa. Xuất phát như sét đánh trúng trời hạn, nhanh chóng rút lui để cho kẻ địch không đuổi theo kịp. Làm tốt đợi hiệu lệnh của ta. Không nhận được lệnh thì không được tùy ý hành động. Kẻ nào trái lệnh, trảm!
– Vâng.
Đan Tình lĩnh lệnh.
Một đám người bao gồm luyện ngục đến một nhóm người có kinh nghiệm nơi sa trường nhìn sự an bài của Miêu nghị có chút mơ hồ không hiểu được ý của hắn.
Mà Miêu Nghị lại tức thì quay sang người Ngao Thiết, dùng truyền âm dặn dò:
– Ngao Thiết, lần này Dương Triệu Thanh đi đàm phán thu hoạch tương đối khá, Doanh Vô Mãn đã rơi vào tay ta.
Ngao Thiết nghe xong hai mắt sáng trưng, quay đầu nhìn về phía la bàn, để lộ ra dáng vẻ bừng tỉnh, tựa hồ đã hiểu rõ vì sao Miêu nghị lại bố trí như vậy.