Ninh Đình Trung cười ha hả, Đường Tuấn đã nói là quà lớn rồi thì ắt hẳn nó không tầm thưởng chút nào: “Vậy thì tôi với cậu chốt nhé.”
Lúc này, vừa hay Lưu Hồng Mai nói chuyện xong quay lại.
“Thế nào rồi?” Đường Tuấn hỏi.
Biểu cảm của Lưu Tử Hồng hơi lúng túng, nói: “Bây giờ bố tôi đang ở công ty, chỉ là?”
Cô ta hơi xấu hổ nhìn Đường Tuấn, không biết phải nói thế nào nữa.
“Cô cứ nói đi.” Đường Tuấn nói.
Lưu Hồng Mai đáp: “Tôi đã nói sơ lược tình hình với bố tôi rồi, nhưng mà bố tôi lại tưởng tôi đang nói đùa, cho nên không tin anh.”
Dường như sợ Đường Tuấn hiểu lầm, cô ta cuống quýt giải thích: “Bác sĩ Đường, bố tôi chưa từng thấy năng lực y học của anh, cho nên mới hiểu lầm như vậy. Anh chờ tôi giải thích cho ông ấy hiểu nhé. Hai năm qua không biết có bao nhiêu tay lang băm giả làm bác sĩ Y học cổ truyền đến gặp bố tôi, bố tôi cũng sợ mình bị lừa cho nên mới hành xử như vậy.”
Đường Tuấn tỏ vẻ đã hiểu. Đúng là thời buổi bây giờ nhiều tên giả mạo làm bác sĩ Y học cổ truyền thuật, mấy bữa trước còn có một bà già quảng cáo chữa được bệnh trên mạng với TV, không biết lấy bao nhiêu cái danh giả đi quảng cáo rồi, lúc thì bảo mình là chuyên gia trị xương khớp, lúc thì nhà tôi ba đời làm giáo sư nghiên cứu tăng xương khớp, quảng cáo hết lần này đến lần khác khiến bao nhiêu người bị lừa gạt.
“Vậy thì bây giờ bố cô có rảnh không?” Đường Tuấn hỏi.
Lưu Hồng Mai gật đầu, nói: “Tuy rằng bố tôi không tin nhưng tôi đã khuyên ông ấy rồi, ông bảo vẫn muốn thử gặp anh một lần.”
Lưu Hồng Mai nói xong câu này thì cả người run lên bần bật, cô ta sợ câu này chọc Đường Tuấn giận.
Đường Tuấn nói: “Vậy cô nói cho tôi biết địa chỉ của ông ấy đi. Đợi lát nữa tôi qua đó ngay.”
Ninh Đình Trung lái xen đưa Đường Tuấn và Hoa Tiểu Nam về biệt thự số một Công viên Xanh. Ninh Đình Trung chiều nay còn có hẹn với Âu Dương Hồng Phượng nên để cho Đường Nghiêu lái xe đến tòa soạn báo Y học cổ truyền.