“Thật sao? Bây giờ chúng ta đi bệnh viện đi.” Mạch Đóa Nhi vừa nghe thấy Ninh Thư nói như vậy, cả người đều giống như rót thêm sức sống, lo lắng thúc giục người quản lý mang mình đi bệnh viện, giống như người quản lý nói, có thể cô ta hoàn toàn không mang thai thì sao.
Ninh Thư lái xe mang Mạch Đóa Nhi đi bệnh viện, lấy máu xét nghiệm, Mạch Đóa Nhi và Ninh Thư ngồi chờ trên ghế hành lang.
Vẻ mặt Mạch Đóa Nhi khẩn trương, mười ngón tay đan vào nhau, dùng rất nhiều sức, khớp xương đều đã trắng bệch ra, Ninh Thư ngồi bên cạnh cô ta, cảm giác thân thể Mạch Đóa Nhi đều đang run rẩy.
“Đừng lo lắng.” Ninh Thư hững hờ nói.
“Chị Trần, em có một loại dự cảm xấu, có khả năng em mang thai thật rồi, em rất sợ, em thật rất sợ, em sắp hai tháng không tới ngày rồi.” Mạch Đóa Nhi nắm thật chặt lấy tay của Ninh Thư, móng tay xinh đẹp dường như cắm vào thịt của Ninh Thư.
Trên mặt Ninh Thư không có một biểu cảm nào, nói năng khô khốc: “Kết quả còn chưa có, đừng lo lắng như vậy.”
“Số 25, Mạch Đóa Nhi vào đây.” Hộ sĩ gọi Mạch Đóa Nhi, Mạch Đóa Nhi lập tức sợ đến mức tay chân đều mềm nhũn ra, ngồi trên ghế không đứng dậy nổi.
Ninh Thư đỡ Mạch Đóa Nhi vào phòng làm việc, sắc mặt Mạch Đóa Nhi trắng bệch nhìn bác sĩ, bác sĩ liếc mắt nhìn Mạch Đóa Nhi, lạnh nhạt nói: “Mang thai 7 tuần.”
Mạch Đóa Nhi thoáng chốc như bị sét đánh, lúc trước người quản lý nói có thể là giả, cho cô ta một tia hy vọng, nhưng bây giờ sự hy vọng này lại tan vỡ, loại cảm giác này càng thêm thống khổ.
Mạch Đóa Nhi được Ninh Thư đỡ ra khỏi bệnh viện, hốt hoảng ngồi lên xe, vừa lên xe, Mạch Đóa Nhi liền khóc lên, cả người đều giống như bị lấy đi sức sống.
Ninh Thư lạnh lùng cười, có lẽ tối hôm nay sợ rằng sẽ còn có một sự đả kích nữa.
Về tới nhà trọ, Ninh Thư để Mạch Đóa Nhi đang hoảng hốt đi ngủ trước, mọi chuyện đều phải chờ tới buổi tối hãy nói.
“Em cũng không cần quá bi quan, nói không chừng Mạc Tước Phong cũng rất chờ mong đứa bé này thì sao, có lẽ chuyện này phát triển theo một hướng tốt thì sao, em nghỉ ngơi trước đi cho khỏe, buổi tối chị cùng em đi đến biệt thự.” Ninh Thư đỡ Mạch Đóa Nhi nằm xuống, giúp cô ta đắp chăn.
Ánh mắt Mạch Đóa Nhi ảm đạm, nhìn Ninh Thư chằm chằm, giọng nói dường như không còn chút gợn sóng nào: “Chị Trần, sao em lại khổ như vậy, cuộc đời của em vì sao lại hỏng bét như thế, em muốn thành công chẳng nhẽ là em sai sao, lẽ nào em phải diễn vai quần chúng cả đời sao.”
“Em không muốn chịu khổ, em muốn trở thành diễn viên.” Mạch Đóa Nhi vừa nói vừa rơi lệ.
Mặt Ninh Thư không chút thay đổi, nói: “Không sai, những thứ em mong muốn không sai.” Nhưng cô lại làm hại người khác, giết chết người khác.
“Đừng suy nghĩ nhiều, nghỉ ngơi thật tốt đi, buổi tối chị đi cùng em.” Ninh Thư đứng dậy, lại kéo rèm cửa sổ của gian phòng vào, trong phòng lập tức tối hơn.
Mạch Đóa Nhi nhắm hai mắt lại, khóe mắt rưng rưng, Ninh Thư đi đóng cửa phòng ngủ lại, sau đó sắp xếp thông cáo cho mấy người nghệ sĩ dưới trướng.
Ninh Thư bận rộn một phen, đến khi Mạch Đóa Nhi tỉnh lại, trời đã tối, trước đó Ninh Thư đã đi gọi pizza, để Mạch Đóa Nhi ăn một chút gì trước rồi đi tới biệt thự, hơn nữa bây giờ cách thời gian hẹn còn rất sớm.
Mạch Đóa Nhi cũng không hứng thú, ăn hai miếng rồi không ăn nữa, không trang điểm, gương mặt càng tái nhợt đến đáng sợ.
“Ăn nhiều một chút đi, mới có tinh thần ứng phó với chuyện tối nay, chuyện của em chị cũng không nói với công ty, chỉ hy vọng bản thân em có thể xử lý tốt, đừng làm loạn để công ty biết.”
Ninh Thư lại đặt một miếng pizza vào cái đĩa trước mặt Mạch Đóa Nhi: “Không có gì quan trọng hơn thân thể của mình.”
Mạch Đóa Nhi lại miễn cưỡng ăn hai miếng, sau đó lại buông xuống: “Chị Trần, em thực sự không có chút khẩu vị nào, chuyện này không giải quyết được, em ăn ngủ không yên.”
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Bây giờ em cứ xoắn xuýt chuyện này cũng vô dụng.”
Vì vậy không nên chỉ quan tâm đến sự thoải mái lúc đó, phải trân trọng bản thân mình nhiều hơn, Mạch Đóa Nhi chỉ lo lấy lòng Mạc Tước Phong, bây giờ xem ra, nam nhân kia đã không để ý cô ta nữa, có thể không cần suy nghĩ bất cứ chuyện gì, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới hành động của mình sẽ mang đến tổn thương gì cho những cô gái khác.
Cũng là bản thân Mạch Đóa Nhi hồ đồ dốt nát, trong lòng ôm mục đích dựa vào Mạc Tước Phong, hai người đều là những người có suy nghĩ không đơn thuần, ăn nhịp với nhau.