Chuyện cũ càng ngọt ngào thì càng có thể đi vào tận sâu trong trái tim của cô.
Cô mở cửa kính xe ra, gió thổi vào, thổi lên khuôn mặt cô nhưng không nhẹ nhàng mà thậm chí còn có cảm giác sắc nhọn.
Cô nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ đến mất hồn.
Ôn Mạc Ngôn cũng không nói gì giảm tốc độ của xe lại, cuối cùng để cho xe dừng lại vững vàng dưới lầu của tòa nhà.
Bạch Minh Châu không chào hỏi gì mà cứ thế đi thẳng về phòng mình.
Ôn Mạc Ngôn còn định để lại lọ rượu thuốc cho cô nhưng đã nghe thấy tiếng cửa đóng “cạch” lại.
“Tâm trạng của cô ấy không tốt sao?”
Anh vò mái tóc ngắn, không hiểu mọi chuyện ra sao.
Đến lúc chiều tối, Bạch Minh Châu nhân được tin nhắn của Lý Hải Long. Cô đã chuẩn bị xong, cô nhìn mình ở trong gương, trang điểm tinh tế, lại còn mặc thêm một chiếc váy liền khiến cô trông càng có dáng vẻ của một thục nữ hơn.
Cô hít sâu vào mấy hơi rồi vứt những suy nghĩ lung tung trong đầu ra sau và ra cửa.
Ở trong thang máy, cô tình cờ gặp Ôn Mạc Ngôn. Ôn Mạc Ngôn đang chuẩn bị đi siêu thị mua đồ, để về tự làm cho mình món gì đó.
Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy cô thì rất vui: “Anh… anh sắp đi siêu thị mua đồ, em, em vẫn chưa ăn tối đúng không? Có… có muốn ăn chung không để anh chuẩn bị nhiều hơn một chút.”
“Không cần đâu, tối nay tôi phải ra ngoài.”
“Ra. ra là vậy..”
Bạch Minh Châu gật đầu coi như cảm ơn lòng tốt của Ôn Mạc Ngôn.
Lúc thang máy đi xuống dưới còn dừng lại hại lần để những người khác đi vào.
Bọn họ bị ép vào trong góc, có người đàn ông không kìm được nhìn Bạch Minh Châu mấy cái, gái xinh thì ai không thích nhìn thêm một chút chứ.
Ôn Mạc Ngôn cảm nhận được ánh mắt của đối phương, không hiểu vì sao anh tự bước lên phía trước một bước, che trước mặt của Bạch Minh Châu, chắn luôn ánh mắt nhìn thăm dò của người đàn ông kia.
Bạch Minh Châu nhìn thấy bóng lưng ở phía trước thì không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Mặc dù Ôn Mạc Ngôn gầy yếu nhưng chiều cao cũng không phải là kém, anh ít nhất cũng cao đến 1m82.
Đột nhiên đứng trước mặt cô, cô còn phải ngước đầu nhìn. Đến tầng cuối cùng, mọi người lần lượt ra ngoài.
Lý Hải Long đã đến đợi trước cửa chung cư.
Nhìn thấy Bạch Minh Châu thì lập tức tiến lên đón.
“Đi thôi.”
“Được.”
Hai người cùng lên xe, Lý Hải Long còn ga lăng mở cửa xe cho Bạch Minh Châu.
Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy cảnh tượng đó thì tự nhiên hiểu ra. Bạch Minh Châu trang điểm đẹp như vậy hóa ra là để đi hẹn hò.
Lần trước cô uống say, không phải nói người đàn ông cô thích không thích cô sao? Vậy người đàn ông kia là ai?
Ôn Mạc Ngôn cảm thấy khó hiểu nhưng dù sao đó cũng không phải là chuyện của mình nên anh cũng không quan tâm quá nhiều.
Ánh mắt anh nhìn theo chiếc xe đi xa, không hiểu vì sao trong lòng anh đột nhiên cảm thấy không vui.
Cái cảm giác đó cứ trào dâng trong lòng, nó đến đột ngột khiến anh không biết nguyên nhân là gì.
Chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của anh thì anh mới hoàn hồn lại.
Bạch Minh Châu vè rất muộn, căn chung cư này cái gì cũng tốt nhưng chỉ có điều là hiệu quả cách âm không tốt lắm. Tiếng đóng mở cửa ở nhà bên cạnh Ôn Mạc Ngôn có thể nghe thấy rõ mồn một.
Ôn Mạc Ngôn nhìn đồng hồ, 11h, rất muộn rồi.
Từ lúc 8h ăn cơm tối xong, anh đều ngồi đó đọc sách.
Đọc mãi đến 11h thì thấy bất an trong lòng, mùi hương bạc hà cũng không thể khiến anh an thần.
Mãi cho đến khi có tiếng mở cửa từ nhà bên cạnh truyền sang thì anh mới cảm thấy yên tâm phần nào.
Dù sao anh và Bạch Minh Châu cũng là hàng xóm, đương nhiên quan tâm một chút đến chuyện đi vê của cô.
Dù sao cô cũng là một cô gái, lại còn ở một mình ở đây, anh là một người đàn ông đương nhiên phải quan tâm chăm sóc cô một chút.
Ôn Mạc Ngôn gấp sách lại, bây giờ anh mới chịu vê phòng ngủ.
Ngày hôm sau, anh về biệt thự thăm Cố Cố.
Cố Cố sống ở đây rất hợp, Hứa Trúc Linh cũng rất hợp nên hai người cùng độc chiếm phòng bếp, cùng sáng tạo ra những món ăn độc lạ.
Còn Cố Thành Trung thì luôn luôn trong vai chuột bạch ăn thử đồ.
Nếu như ngon thì bọn họ sẽ ăn thêm một ít.
Còn nếu như không ngon, bọn họ nhất quyết sẽ không động đến.
Hứa Trúc Linh còn làm cho Hứa Thành Trung một bữa ăn dinh dưỡng, các loại món ăn trẻ con đáng yêu, trông vừa đẹp lại vừa ngon miệng, thật sự rất kích thích vị giác.
Cô đăng giáo trình và ảnh lên trên mạng, cũng có không ít người like và chia sẻ, xem ra cũng rất thành công.
“Ôn Mạc Ngôn đến rồi sao? Thử món bánh kem trái cây này của tôi đi.
Ngon lắm. Kem bơ nên hàm lượng đường thấp, Cố Cố cũng ăn mấy cái rồi đây.
“Cảm ơn.”
Ôn Mạc Ngôn nếm thử một cái, đúng là rất ngon.
“Cố Cố hình như béo lên rồi.”
“Cậu ngốc của cháu hình như trở nên xấu xí rồi, sao lại biến thành đầu heo vậy?”
Cố Gố nói chuyện rất sắc bén.
Ôn Mạc Ngôn xấu hổ vì bị chính cháu gái của mình coi thường: “Cháu không thể cho cậu ít thể diện nào sao?
Cậu là cậu của cháu đấy.