“Ta bây giờ cảm thấy khinh bỉ ngươi? Ngươi thân là một người cha lại có thể làm chuyện như thế này? Chưa kể, ngươi còn biết ta là người đã lập gia thất mà vẫn muốn ép ta để liên hôn với Mạc gia?”.
Tiếp đó, Lâm Tuyết Nhi quay người rồi chỉ tay về phía Mạc Anh Nghiêm và nhìn hắn với một ánh mắt đầy sự khinh bỉ. “Lạc gia chủ? Ngươi nói Mạc Anh Nghiêm tốt hơn hắn? Ngươi thì biết gì về hắn hay không mà dám buông lời chắc chắn như thế?”.
“Ta thì thấy khác ngươi? Mạc Anh Nghiêm cũng có chút thiên phú và có chút thực lực nhưng để so sánh với hắn thì chẳng khác gì lấy một bãi phân để so sánh với sao sáng ở trên trời?”.
“Ngươi nói gì?”. Mạc Hữu Thắng nghe thấy vậy thì tức giận đứng dậy, hắn chỉ tay về phía Lâm Tuyết Nhi rồi lớn tiếng quát mắng. “Ngươi Anh Nghiêm nhà ta chỉ là một bãi phân? Ngươi đúng là khinh người một cách quá đáng?”.
“Ngươi nói Anh Nghiêm nhà ta không sánh bằng tên Đế Nguyên Quân? Một tên không có gia thế, không có tông môn và chỉ có một chút thực lực mà đòi hơn Anh Nghiêm nhà ta?”.
“Ngươi nghĩ, có một ai mà trẻ tuổi như con trai ta đột phá Thiên Địa cảnh khi còn rất trẻ và là nội môn đệ tử của Ngạn Tương Môn? Ngươi nên cảm thấy may mắn khi Anh Nghiêm nhà ta nhìn trúng ngươi?”.
“Đúng thế?”. Lạc Thanh Ngạc vẻ mặt âm trầm và tức giận nhìn Lâm Tuyết Nhi rồi lên tiếng. “Ngươi tuy đã lập gia thất nhưng ngươi và tên Đế Nguyên Quân là gì của nhau? Hai ngươi tự nguyện hay là bị hôn ước trong gia tộc ép buộc? Ta thì thấy, tên Đế Nguyên Quân đó cũng tốt, cũng có cốt cách nhưng để so sánh với Mạc Anh Nghiêm thì còn kém xa”.
“Ngươi nghĩ, sánh bước bên cạnh một tên không có gia thế không có thế lực thì có thể mang lại cho ngươi được những gì? Với thiên phú của ngươi mà đi bên cạnh hắn thì khác gì đem bông hoa nhài cắm lên bãi phân trâu?”.
“Còn Mạc Anh Nghiêm thì khác, ngươi kết hôn cùng hắn, được Mạc gia hậu thuẫn, cung cấp tài nguyên. Chưa kể ngươi còn có cơ hội trở thành đệ tử Ngạn Tương Môn”.
“…”. Ngạn Tương Môn trưởng lão nghe thấy vậy thì gật đầu lên tiếng. “Lâm Tuyết Nhi, chỉ cần ngươi gật đầu đồng ý thì ta không chỉ dẫn ngươi đến Ngạn Tương Môn tu luyện mà còn nhận ngươi làm đệ tử thân truyền”.
“Ngươi thấy sao?”.
“Đúng vậy đó?”. Mạc Anh Nghiêm đứng dậy, hắn nhẹ tay nắm lấy bàn tay Lâm Tuyết Nhi và nói. “Ta thật lòng thích muội nên ta sẽ vì muội mà làm tất cả mọi thứ? Chỉ cần muội đồng ý kết hôn với ta”.
Cảm thấy kinh tởm, Lâm Tuyết Nhi hất mạnh tay Mạc Anh Nghiêm rồi lớn tiếng quát lớn. “Đừng chạm vào ta?”.
“Các ngươi biết hắn là người như thế nào mà lúc nào cũng buông lời khinh thường, hạ nhục hắn? Cho dù hắn không có thực lực, không có thế lực, không mang lại những gì tốt đẹp cho ta thì sao?”.
“Các ngươi nghĩ bản thân các ngươi tốt đẹp hay sao? Nếu như ta không có nhan sắc, không có thiên phú, không có thực lực thì các ngươi có để ý có muốn kết hôn với ta hay không?”.
Sau đó, cô quay qua nhìn Mạc Anh Nghiêm rồi khinh thường nói. “Ngươi nói ngươi có thể vì ta mà làm tất cả mọi thứ? Vậy ta hỏi ngươi?”.
“Ngươi có dám lấy thân một mình để chống lại cường địch có cảnh giới cao hơn ngươi cả hai đại cảnh giới? Ngươi có liều mạng vì ta, ngươi có nguyện để bản thân nhập ma, hóa thành ma vật vì ta? Ngươi có nguyện vì ta mà phá bỏ đan điền hay không?”.
“Nếu ngươi dám thì hãy tự tay phế bỏ đan điền của ngươi cho ta xem?”.
“…”. Đáp lại, Mạc Anh Nghiêm nghe thấy vậy thì cúi đầu. “Ta…”.
“Haha…”. Lâm Tuyết Nhi nghe thấy vậy thì điên cuồng cười lớn một tiếng. “Đúng là đáng khinh, ngươi suy cho cùng cũng chỉ có cái miệng dám nói mà không dám làm? Một kẻ đáng khinh bỉ như ngươi thì lấy gì để so sánh với hắn?”.
“Ngươi được gia tộc hậu thuẫn, được Ngạn Tương Môn chống lưng và hỗ trợ tại nguyên tu luyện và ngươi làm vinh vì điều đó? Vậy ngươi có biết hắn tu luyện đến bây giờ đã trải qua những chuyện như thế nào hay không?”.
“Đúng, hắn không có thế lực hậu thuẫn và tài nguyên phải tự thân hắn đi tìm kiếm. Thậm chí phải liều mình mới có thể đạt được, từng bước hắn đi có bao giờ được bằng phẳng giống như ngươi mà hắn phải bước trên con đường gồ ghề đầy chông gai và nguy hiểm?”.
“Còn ngươi thì sao? Ngươi có làm được những thứ mà hắn làm hay không?”.
Chưa dừng lại ở đó, Lâm Tuyết Nhi đưa mắt nhìn những người ngồi ở trong chính điện rồi tiếp tục nói. “Còn các ngươi thì sao? Có ai làm được những chuyện giống như hắn hay không?”.
“…”. Nhìn đám người không nói nên lời, Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt tràn đầy sự khinh thường thốt ra. “Các ngươi cứ luôn miệng chê bai và khinh thường hắn mà cứ tâng bốc Mạc Anh Nghiêm? Vậy ta hỏi, không chỉ là Mạc Anh Nghiêm mà là tất cả các ngươi có làm được những chuyện giống như hắn hay không? Hay các ngươi chỉ biết tận hưởng những thứ trước mắt và khinh thường công sức, xem thường khả năng của hắn”.
“Giống như hắn đã nói với ta trước đây?”. Lâm Tuyết Nhi nhớ lại những lời Đế Nguyên Quân nói trước đây thì bất giác chảy xuống hai hàng nước mắt và một nụ cười nhẹ. Bất chợt, ánh mắt cô dần trở nên lạnh lùng và làm ra dáng vẻ giống như hắn rồi nói. “Các ngươi xứng sao?”.