Lễ tân do dự, không biết những gì Ôn Minh Châu nói có thật hay không.
“Cô có thể đi hỏi bọn họ.”
Lễ tân cho người đi hỏi, không ngờ mọi chuyện đúng là như vậy.
Nếu như tin tức huấn luyện viên ỷ mạnh hiếp yếu, định giở trò xấu với một cô gái uống rượu say mà bị lan truyền ra ngoài thì nhất định trung tâm Taekwondo của bọn họ cũng không cần mở cửa nữa.
Cuối cùng, bọn họ chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, nhìn hai người Bạch Minh Châu cứ thế rời đi.
Bạch Minh Châu đi vào trong thang máy, hai vai căng cứng bây giờ mới được thả lỏng. Cô thở ra một hơi, bàn tay không ngừng vỗ ngực.
“Nguy hiểm quá, nếu như bọn họ làm thật thì tôi tiêu rồi.”
“Không phải em có bằng chứng sao?”
“Đúng là có nhưng cũng không ngăn nổi những kẻ điên.” “Nhưng em cũng rất lợi hại, mối đấu ba mà có thể dễ dàng như vậy.”
“Không đâu, tôi chỉ có thể hành động khi mấy tên đó không để phòng. Hơn nữa mấy tên đó cũng không lên cùng một lúc, nếu như lên cùng một lúc thì tôi nhất định sẽ cuống chân cuống tay không làm được gì cả. Lần này thành công cũng là do may mắn thôi.”
“Vậy nên lần này em thắng được, còn lần trước không đối phó được ba người kia đúng không?”
“Đúng vậy, hơn nữa đối phương còn có hung khí, tôi cũng muốn bảo vệ bản thân, chỉ có thể cứu người trong tầm sức của mình. Tôi cũng không phải là đại bồ tát gì đâu, nếu như không phải liên quan đến danh tính của tôi thì cho dù có một nghìn, một vạn người chết trước mặt tôi thì tôi cũng không đi cứu đâu.”
“Mạng của bọn họ là mạng, mạng của tôi cũng là mạng. Tôi cũng không thích những rằng buộc đạo đức bắt tôi phải đi cứu người. Tôi chỉ muốn sống yên ổn phần mình, làm những gì trong khả năng của mình.” “Vậy nên chuyện của chúng ta trước đây cũng coi như rõ ràng rồi. Anh cứu tôi, tôi cũng cứu lại anh, hai bên coi như hòa. Hơn nữa, lần sau gặp những chuyện như thế này, anh cũng đừng thể hiện tính mạng của ai cũng là có một không hai. Mặc dù bọn chúng không có ý định giết người nhưng chó đến đường cùng thì cũng biết cắn lại. Tâm lý con người đều có những mặt sáng tối, anh không biết một giây tiếp theo ai sẽ trở thành kẻ điên.”
“Em.. em nói không sai.
“Ừm, anh hiểu là được.”
“Nhưng… nếu… nếu như anh gặp phải một lần nữa thì anh… anh vẫn sẽ cứu.”
Ôn Mạc Ngôn nhìn Bạch Minh Châu rồi nói ra từng chữ. Mặc dù có chút ngắc ngứ nhưng không ai có thể coi thường sức mạnh của câu nói này.
Bạch Minh Châu kinh ngạc, trái tim trở nên căng chặt. Nếu như xảy ra lần nữa thì Ôn Mạc Ngôn vẫn sẽ cứu người.
Anh bị ngốc hay sao?
“Ai cũng cứu?”
“Không… không phải, những người mà tôi quan tâm, giống như… giống như bạn bè này.”
“Vậy thì làm bạn của anh cũng thật hạnh phúc, có thể vì bạn mà rút đao tương trợ. Làm bạn của tôi thì thế thảm rồi, nói không chừng tôi còn đâm bạn mất nhát.”
“Vậy… bây giờ chúng ta là bạn rồi sao?”
“Anh không sợ bị tôi đâm à?” “Không… không sợ…”
“Vậy được, bạn thì bạn. Ấy, anh làm người mà cứ thật thà như vậy sau này nhất định sẽ chịu thiệt.
Ôn Mạc Ngôn nghe vậy thì chỉ mỉm cười chứ không trả lời lại.
Thực ra anh vẫn còn chưa nói hết.
Thực ra anh cũng không phải đối với ai cũng thật thà như vậy, anh chỉ làm vậy với những người mà anh quan tâm.
Ôn Mạc Ngôn xòe tay ra đếm thử, những người như thế chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Nhưng không hiểu vì sao, trong trái tim anh cô lại tự nhiên chiếm ngay vị trí số một.
Anh hiếm có một người bạn là nữ nên nhất định phải trân trọng.
Hai người ra khỏi tòa nhà, điện thoại của Bạch Minh Châu vang lên.
Nhìn thấy số điện thoại, cô ngây người ra một lúc rồi đến lúc sau mới phản ứng lại được.
Cô nhìn Ôn Mạc Ngôn hơi xấu hổ, ý nói cô phải nghe điện thoại.
Cô quay lưng lại nghe điện thoại.
Ở phía đối diện truyền đến giọng nói trâm thấp bình tĩnh của Lý Hải Long.
“Chào cô Châu, tôi là Lý Hải Long.”
“Vâng, anh gọi tôi là Minh Châu là được.”
“Vậy được, tối nay cô rảnh không?
Bốn giờ chiều nay tối xuống máy bay, buổi tối chúng ta có thể cùng ăn tối và xem phim.”
Bạch Minh Châu nghe vậy thì cũn biết Lý Hải Long cũng thấy mình khá được, vẫn thì cô có nhận lời không?
Nếu như nhận lời thì bước tiếp theo hai người sẽ xác lập quan hệ bạn trai- bạn gái.
Cô vẫn còn hơi lăn tăn.
Lý Hải Long ở đầu bên kia cũng hiểu, thấy cô do dự như vậy thì nói: “Có phải tôi gọi điện đến quá đường đột không? Vậy thì tối này bỏ…”
“Không phải, tôi đang nghĩ xem hôm nay có thời gian không. Tôi vừa mới chuyển nhà nên vẫn còn một số chuyện nhỏ nhưng không có vấn đề gì đâu. Vậy tôi gửi địa chỉ cho anh, tối nay anh đến đón tôi được không?”
“Được, không gặp không về.”
Lý Hải Long thở phào một hơi rồi cúp điện thoại.
Bạch Minh Châu nhìn điện thoại, tâm trạng tự nhiên trùng xuống. Con đường này là do cô lựa chọn nhưng cô không hề cảm thấy vui một chút nào.