Cố Hàm Ninh dứt khoát ngồi ở một bên, nói cho oai là giúp đỡ trông coi đồ dùng, nhưng thực chất là mắt lạnh nhìn cô ta bận rộn.
Chờ khi ngọn lửa thuận lợi bùng lên, sắc trời dần dần trầm xuống, đèn đường khắp nơi sáng lên, mỗi bàn nướng đều tản ra mùi hương thơm ngát,an ủi thân thể mệt mỏi của mọi người.
Cố Hàm Ninh cười, tiếp nhận cánh gà Triệu Thừa Dư vừa mới cẩn thận nướng xong, thong thả ung dung, yên tâm thoải mái mà gặm.
Lỗ Tĩnh Nhã đang ở một bên, khẽ cắn môi, hơi nhếch khóe miệng cười nói.
“Thừa Dư, anh thật sự rất biết cách chăm sóc người khác! Người ta đều là bạn gái quan tâm chăm sóc bạn trai, còn hai người thì làm ngượclại.”
Triệu Thừa Dư nghe vậy, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ cười nói: “nên thế.” Sau đó cẩn thận đảo khoai lang trong tay.
Nên?
Cổ họng Lỗ Tĩnh Nhã như có cái gì thắt chặt lại, ánh mắt nhìn về phía Cố Hàm Ninh càng thêm oán giận.
“Cậu ấy chăm sóc mình, hay mình chăm sóc cậu ấy, chỉ cần hai người chúng mình nguyện ý, thì có liên quan gì đến người khác?”
Cố Hàm Ninh nuốt xuống miếng thịt trong miệng, cười nhìn Triệu Thừa Dư nói.
Triệu Thừa Dư cũng rất tự nhiên ngẩng đầu lên, hướng về phía Cố Hàm Ninh cười cười.
Lỗ Tĩnh Nhã bị những lời nói của Cố Hàm Ninh, cùng sự ăn ý của haingười làm cho nghẹn đến đáy lòng bốc hỏa, chỉ có thể xiết chặt quả đấm,cúi đầu nhìn ngọn lửa, một lúc lâu sau, mới ngẩng đầu lên.
“Thừa Dư, sắp đến đại thọ tám mươi của bà nội, đến lúc đó anh có đi không?”
“Ừ, đi.”
“Em nhớ là thứ bảy thì phải? đến lúc đó chúng ta cùng đi được không? Anh chuẩn bị quà xong chưa?
Triệu Thừa Dư khẽ dừng một chút, mới trả lời “Còn chưa chuẩn bị.”
“Vậy, nếu không, chúng ta cùng nhau chuẩn bị đi? Bà nội thích trồnghoa, chúng ta có thể tìm mua chậu hoa sang trọng một chút, sau đó tặngcho bà.” Lỗ Tĩnh Nhã khẽ cao giọng, có vẻ rất hào hứng, “Một mình emmua, kinh phí hữu hạn, khẳng định sẽ không bằng hai người cùng mua, cùng mua có thể mua được cái thích hợp hơn.” Khi nói, thanh âm còn mang theo chút ngây ngô.
“Ừ, đến lúc đó rồi nói sau.” Triệu Thừa Dư từ chối cho ý kiến trả lời.
Cố Hàm Ninh ở một bên im lặng không nói, lông mày cũng hơi nhíu lại.
Nếu như cô đoán không sai, hai người bọn họ đang nói đến sinh nhật bà ngoại của Triệu Thừa Dư đi?
Lỗ Tĩnh Nhã là em gái con cậu của Triệu Thừa Dư, nếu như cô ta xưnghô với cậu là anh họ, vậy cô ta phải gọi bà ngoại của Triệu Thừa Dư làbà nội.
“Đúng rồi, chuyện anh có bạn gái, đã nói với bác chưa?” Lỗ Tĩnh Nhãdường như là tùy ý nhắc đến đề tài này, “bình thường bác tương đốinghiêm túc, luôn nói muốn anh phải học cho tốt, có thể sẽ không đồng ýviệc anh có bạn gái sớm như vậy hay không?”
Cố Hàm Ninh tiếp tục vùi đầu gặm cánh gà.
Ừhm, bác mà Lỗ Tĩnh Nhã đang nói đến, hẳn là mẹ của Triệu Thừa Dư đi? Không chỉ có bà ngoại, đến mẹ của Triệu Thừa Dư, Lỗ Tĩnh Nhã cũng rấtquen thuộc, so sánh với một người mới quen biết cậu không bao lâu nhưcô, thì cô đúng là không có phân lượng gì, cho dù cô có quen biết cậulâu hơn nữa, cũng không quen thuộc bằng Lỗ Tĩnh Nhã.
Chuyện gặp gỡ, yêu đương của hai người, mặc dù nói không liên quanđến người lớn, nhưng căn bản là không thể thoát khỏi ý kiến của ngườilớn.
Dù sao, cũng có câu nói, hôn nhân không có sự chúc phúc của cha mẹ,thì hôn nhân đó mãi mãi sẽ không hạnh phúc. Vì thế việc yêu đương cũngphải cần có sự đồng ý của cha mẹ hai bên.
Lỗ Tĩnh Nhã là đang nhắc nhở mình, ở phương diện này, cô ta có ưu thế hơn so với mình sao?
Triệu Thừa Dư không lên tiếng.
Lỗ Tĩnh Nhã nhìn một chút Cố Hàm Ninh đang cúi đầu, quan tâm thấpgiọng cười nói: “anh yên tâm, phía bác, em sẽ gúp anh dấu giếm, nhưnganh cũng phải cẩn thận, đừng để lộ chân tướng!”
Dường như vì không muốn để cho những người còn lại nghe được, Lỗ Tĩnh Nhã di chuyển ghế ngồi lại gần thêm một chút.
“Nha.” Lần này, tiếng Triệu Thừa Dư rõ ràng có vẻ miễn cưỡng, giống như không muốn tiếp tục đề tài này.
Nhưng Lỗ Tĩnh Nhã lại cảm thấy Triệu Thừa Dư đang ngượng ngùng.Chuyện yêu đương mà không được người lớn chúc phúc, cho dù về sau khôngthể đi đến hôn nhân, bị đối phương biết được, cũng sẽ có một chút lúngtúng.
Còn Cố Hàm Ninh lại giống như không có nghe thấy, gặm chút thịt còndư lại, đem xương gà ném vào thùng rác bên cạnh, rút khăn ướt ra lautay, thong thả đứng dậy, ngay lúc người khác không chú ý, cô lén lút bấm thật mạnh vào eo của Triệu Thừa Dư một cái.
Triệu Thừa Dư nhíu chân mày, hơi hơi nhe răng.
Cái bấm vừa rồi của Cố Hàm Ninh, cũng thật không lưu tình nha!
Triệu Thừa Dư ngẩng đầu, thấy Cố Hàm Ninh một lời cũng không để lại,liền nhấc chân rời đi, cậu cúi đầu trở khoai lang trên tay, thấy khoaiđã chín, liền dùng khăn giấy bọc lại, đứng lên, cẩn thận cầm củ khoailang nóng hổi, đuổi theo bước chân của Cố Hàm Ninh.
Lỗ Tĩnh Nhã đang mừng rỡ vì mình đã khiến Cố Hàm Ninh tức giận bỏ đi, vừa quay đầu lại, liền thấy Triệu Thừa Dư cũng đi theo, nhất thời ngồi ở trên ghế bực mình, ném xiên đồ nướng trong tay xuống đất.
Cố Hàm Ninh đi tới đài ngắm cảnh trên sườn núi, quan sát từng ngôitừng ngôi sao đang tỏa sáng, cảm nhận không khí trong lành của núi rừng, trên mặt nở nụ cười.
Có tiếng bước chân kiên định vang lên phía sau, tiếp đến một thân thể ấm áp tới gần, nhẹ nhàng ôm cô, một cánh tay để trên bụng cô, cánh taycòn lại đưa khoai lang nướng thơm ngào ngạt qua.
Đôi mắt Cố Hàm Ninh sáng lên, lỗ mũi khẽ động, vội vàng bẻ một miếngkhoai lang nhỏ, nhìn khoai lang màu vàng tươi ngon, nóng hổi còn bốckhói, cúi đầu cắn một ngụm.
“Hàm Ninh. . .” Triệu Thừa Dư cúi đầu, khom người xuống, đem cằm đểtrên vai phải của Cố Hàm Ninh, nhìn cô bị nóng đến phải thè lưỡi rathổi, do dự không biết nên mở miệng thế nào.
Thật sự, đây cũng không phải là chuyện không thể nói, thậm chí, sớmmuộn Cố Hàm Ninh cũng sẽ biết, chỉ là nhất thời, cậu không biết nên nóinhư thế nào, trong lòng cảm thấy lúng túng, chần chờ.
“Cậu quanh co cái gì? Bây giờ cũng không phải là lúc gặp người lớntrong nhà, cậu lo lắng cái gì?” Cố Hàm Ninh hơi hơi nghiêng đầu, nhìn bộ dạng có chút buồn rầu Triệu Thừa Dư, nhíu mày cười nói.
“Không phải! Mẹ mình sẽ không phản đối. . .” thật ra Triệu Thừa Dư cũng có chút ngại ngùng.
Thật ra, mẹ cậu đã sớm đồng ý, thậm chí còn vô cùng tò mò về chuyệntình cảm của cậu, nhưng cậu lại cảm thấy khó có thể nói cho cô hiểu, nếu nói ra, thì phải nhắc đến nguyên nhân của chuyện này.
Đối với Cố Hàm Ninh mà nói, bọn họ quen biết nhau không quá hai tháng mà thôi, chính thức hẹn hò càng không cần phải nói tới, chỉ mới có haituần ngắn ngủi. Nên nếu cậu nói, cậu đã xin phép cha mẹ, chuyện này dĩnhiên không có khả năng.
Nhưng nguyên nhân của chuyện này. . . Cậu còn chưa có chuẩn bị xong tâm lý a!
Triệu Thừa Dư ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể chậm chạpnói một câu: “Chuyện đó, về sau mình sẽ nói cho cậu biết. . .”
“Ừ.” Cố Hàm Ninh quay đầu, bẻ một miếng khoai lang, nhét vào miệng Triệu Thừa Dư, “Cậu cũng nếm thử đi! Nướng thơm lắm đó!”