Không khí bỗng trở nên ngưng trọng, Hạ Tập Thanh không còn mở miệng nói chuyện nữa, điều này làm ngực Chu Tự Hành hơi khó chịu. Thực tế là cậu có rất nhiều vấn đề muốn hỏi anh, ví dụ như vì sao lại đáp ứng đến chụp tạp chí cùng cậu, vì sao không truy hỏi cậu tại sao lại đổi ý đưa anh về.
Còn có, vì sao lại sợ bóng tối.
Nhưng cậu không định hỏi. Thời khắc này tựa như hai người đang chơi trò chơi trẻ con, ngồi đối diện nhau, mắt nhìn đối phương.
Ai chớp mắt trước, người đó liền thua.
Sau khi gặp Hạ Tập Thanh, Chu Tự Hành phá lệ mà trở nên vô cùng háo thắng, cậu không muốn là người chớp mắt trước.
Một đường cứ trầm mặc như vậy mà về đến chung cư của bọn họ. Hai người một trước một sau đi vào thang máy, khi tới cửa hiên tầng cao nhất, Hạ Tập Thanh đi đằng trước, duỗi cái eo lười chuẩn bị mở khóa nhà mình.
“Này.” Giọng Chu Tự Hành ở phía sau vang lên, “Trả mũ cho tôi.”
Hạ Tập Thanh xoay người, cười xấu xa, dựa lên cánh cửa, phun ra một chữ.
“Không.”
!!! Chu Tự Hành nhíu mày, “Sao anh lại vô lại vậy chứ?”
“Đây cũng không phải lần đầu tiên cậu biết tôi.” Hạ Tập Thanh đi về phía cậu, giọng nói rất nhẹ nhàng, “Thế nào, giờ mới phát hiện tôi vô lại à?” Nói xong, Hạ Tập Thanh đã đi tới trước mặt cậu, giương mắt, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Chu Tự Hành. Chu Tự Hành đeo khẩu trang, trông có vẻ không kiên nhẫn, cậu duỗi tay ra chuẩn bị lấy mũ về, thì lại bị Hạ Tập Thanh bắt được.
“Muốn sao?” Hạ Tập Thanh nhướng mày, “Tôi có thể đưa cho cậu, nhưng phải trao đổi điều kiện.”
Chu Tự Hành ném tay anh ra, ánh mắt lãnh ngạnh, “Đây là đồ của tôi, dựa vào cái gì mà anh muốn trao đổi điều kiện?”
“Tôi chả cần biết nó là của ai, chỉ cần tôi muốn, cuối cùng đều sẽ thuộc về tôi.” Hạ Tập Thanh nở một nụ cười xinh đẹp, tay xoa xoa bờ vai Chu Tự Hành, “Tôi muốn trao đổi điều kiện.”
Vừa dứt lời, bàn tay kia đã đi xuống, túm chặt cổ áo khoác Chu Tự Hành, cách khẩu trang mà hôn lên môi cậu.
Hạ Tập Thanh vốn đang khép hờ mắt, đột nhiên ngước mắt lên, đôi mắt đào hoa đong đầy ý cười làm kinh động tâm phách, đâm thẳng vào mắt Chu Tự Hành. Nụ hôn lần này hoàn toàn khác nụ hôn đầu mãnh liệt, cách lớp khẩu trang mỏng, cánh môi mềm mại dính sát vào, gắn chặt bên nhau.
Một giây trước khi Chu Tự Hành khôi phục lại sự tỉnh táo, Hạ Tập Thanh hơi hé miệng, cách một lớp khẩu trang mà nhẹ nhàng cắn cắn môi Chu Tự Hành.
Tất cả mọi thứ rõ ràng kéo dài chưa đến mười giây, nhưng mỗi động tác lại như một pha quay chậm. Khuôn mặt sạch sẽ, tinh khiết của anh, hàng mi dài, còn cả nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi, hết thảy đều được khắc sâu.
Khóe miệng Hạ Tập Thanh cong cong cười, tự cởi mũ lưỡi trai trên đầu xuống, rồi đội lên cho Chu Tự Hành.
“Deal.”
Dứt khoát xoay người, lưu loát mà mở cửa vào nhà.
Trò chơi tới hồi kết thúc rồi. Đôi mắt trướng đau không thôi, sắp không kiên trì được nữa, cuối cùng cũng không kiên trì được nữa rồi.
Bàn tay nắm chặt, đấm mạnh vào cánh cửa sau lưng cậu. Chu Tự Hành bực bội cởi mũ ra, xoay người về nhà. Điều làm cậu buồn bực chính là, Hạ Tập Thanh luôn có thể dễ dàng lật đổ hàng phòng bị mà cậu cực khổ dựng lên. Vô luận cậu có cố gắng đến mức nào, cậu cũng không thể không thừa nhận.
Cậu vẫn là người chớp mắt trước.
Vài ngày sau buổi chụp tạp chí, Hạ Tập Thanh đều không gặp Chu Tự Hành, anh cũng không chủ động liên hệ với cậu. Vì không muốn làm phiền cậu, Hạ Tập Thanh đã “nhờ” Hạ Tri Hứa hack camera ở cửa hiên, điều kiện trao đổi là cái máy ảnh DSLR anh mua hồi lớp 11 chứa một loạt ảnh chụp cao trung của Hứa Kỳ Sâm.
Hôm qua, trang bìa của tạp chí đã được đăng lên trước, Weibo chính thức của tạp chí cũng rất biết làm việc, đăng cả hai phiên bản trang bìa và kèm theo dòng cap, “Hai người chụp đôi liền phải có hai trang bìa, bạn chọn A hay B?”
[Tự Học làm tôi hạnh phúc: Này cứ như hỏi Bắc Đại hay Thanh Hoa vậy?] [Tự Học không nổi, thiên lý nan dung: a a a a a a a a a a!!! Đm!!! Tui đang đu CP thần tiên gì thế này!] [Hành Hành công nhất lịch sử: Phiên bản thứ nhất Hành Hành là concept văn nhã bại hoại siêu cấp Alpha! Mùi hương của tin tức tố làm tui muốn ngất!] [Đệ nhất phu nhân của Hạ Tập Thanh: Đm, đm, bản thứ nhất là mỹ nhân thụ bị ngược, bản thứ hai là nữ vương thụ ngạo kiều!! Không ngủ được với Hạ Tập Thanh thì nhân sinh không còn gì ý nghĩa nữa!] [Kẹo dẻo vị dâu tây: Người qua đường, không phải fan, hai tấm hình này thật sự thật sự quá đẹp, không hổ là do Lâm Mặc chụp. Biểu hiện của hai người cũng rất đỉnh. Trong thời gian ngắn không thể chọn được! Tui rõ ràng đu văn nhã bại hoại, nhưng nhìn bản thứ hai lại dao động vì tiểu chó săn công X nữ vương thụ, CP này thật đáng sợ…] [Hành của tui siêu A: Đồng cảm với lầu trên, fan only muốn tá túc bên CP một giây, quá có cảm giác CP.] [Sweatswish: Tui vốn đang không hiểu vì cái lông gì mà CP Tự Học mỗi ngày đều treo trên hotsearch, nhưng hiện tại thì tui ngộ ra rồi, còn hơi động tâm cơ. Hóa ra đây chính là cảm giác tự vả!] [KKK tui là thiên sứ bé nhỏ: Thuần người qua đường, chân thành cảm thấy tất cả các bộ tiểu thuyết tui đọc đều hiện hữu ở đây…] [Bạn trúng cổ sao: Vết máu trên mặt Chu Tự Hành và vết thương trên miệng Hạ Tập Thanh! Tui đã bổ não ra mười vạn chữ rồi, ui, cái nhan sắc này!!! Bản thứ hai cũng quá là!!! Rõ ràng không hề có chỗ nào cởi cởi… nhưng lại làm người ta cảm nhận được dục vọng và hormone ập tới trước mặt, đây là CP thần tiên vì vậy chứ!!!] [Niên hạ công công nhất thiên hạ: Phiên bản thứ nhất: “Chết đi rồi thì em sẽ không thể rời khỏi tôi được nữa.”. Phiên bản thứ hai: “Em chẳng qua chỉ là một con chó của tôi mà tôi.” #Đàm luận về thần tiên CP.] [Những cô gái tự học tuyệt đối sẽ không nhận thua: Không ai phát hiện còng tay ở bản thứ nhất giống hệt trong “Thoát khỏi sinh thần” à? Thỏa mãn ảo tưởng của tui lúc xem chương trình vl! Phong cách của kỳ tạp chí này rất đa dạng, ba màu đen trắng đỏ, còn có bối cảnh mang phong cách Gothic, đẹp muốn khóc á!] [Mị yêu Tự Học: Phản ứng đầu tiên của tui khi nhìn thấy hai trang bìa này là “Không phải real thật chứ!!!”. Làm ơn real đi. Hai người này quá xứng đôi huhuhu]…
Real á. Hạ Tập Thanh cười khẽ một tiếng.
Biết đâu đấy.
Bỗng nhiên nhận được một tin nhắn Wechat, là Tưởng Nhân gửi.
[Tưởng Nhân: Tập Thanh, tạp chí bên kia bảo cậu hỗ trợ tuyên truyền một chút, chia sẻ bài của Weibo chính thức là được.]Hạ Tập Thanh vốn không muốn giúp, nhưng khi mở giao diện Weibo ra thì đã thấy Chu Tự Hành chia sẻ rồi.
[Chu Tự Hành: A]Fan phía dưới cũng điên rồi.
[Hành Hành siêu A: a a a a Tổng công bảo bối xuất hiện rồi!] [Mỗi ngày đều bị Chu Tự Hành đánh gãy chân: Đây là một chữ hai nghĩa sao ha ha ha. “Tôi chọn A, hơn nữa tôi A nhất.”]Lúc trước Hạ Tập Thanh còn không muốn giúp tăng nhiệt độ, giờ đã lập tức chia sẻ Weibo kia.
[Tsing_Summer: Tôi chọn B.]Thấy hai nhân vật chính đồng thời xuất hiện, fan CP lập tức nổ tung rồi. Tốc độ bình luận nhanh đến khó có thể tưởng tượng.
[Tự Học tự học thiên hạ đệ nhất: Mẹ ơi, ôm lấy Tự Học bảo bối của tui! Lựa chọn của hai người khiến tui có một cảm giác rất vi diệu ha ha ha] [Tui muốn Tự Học: Tui hiểu cô! Có một cảm giác tranh công thụ quen thuộc!] [Ai nói không phải đâu: ha ha ha ha ha một tui chấp nhận giả thiết này…] [Mashmallow trên mây: Thời gian hai người up Weibo thật gần nhau nha, cứ như đã thương lượng trước vậy, không phải hiện tại đang ở bên cạnh nhau chứ? (bắt đầu bổ não)] [Cá mặn nhỏ của Bắc Đại: Không phải đâu, hiện tại Chu Tự Hành đang ngồi tự học ở thư viện, tui ngồi sau cậu ấy hai bàn, xem ra là đang giãy giụa vì kì thi giữa kỳ giống tui.] [Những cô gái Tự Học tuyết đối không nhận thua: ha ha ha ha ha ha Chu Tự Hành hiện tại đang tự học ha ha ha tui cười chết mất.] [Có phải bạn thích tự học không: Đang tự học ha ha ha ] [Chu Tự Hành X Hạ Tập Thanh: Chính chủ dạy bạn đu CP một cách chính xác ha ha ha]…
Sao đều bựa nhây thế này.
Tiếng Wechat lại vang lên, Hạ Tập Thanh mở ra, là Hạ Tu Trạch.
[Tiểu Trạch: Anh!!!Tối nay em không phải đi học, em có thể sang chơi với anh không?] [Tiểu Trạch: Anh tui sao còn chưa trả lời tui.jpg] [Tiểu Trạch: Tặng cho bạn ánh mắt chờ mong.jpg] [Tiểu Trạch: Muốn trải nghiệm cảm giác mừng như điên.jpg]Thằng nhóc này kiếm đâu ra lắm meme thần kinh thế này, Hạ Tập Thanh vốn định lãnh khốc vô tình cự tuyệt nó. Có một cuộc gọi đến, anh chưa nhìn đã trực tiếp nhận.
“Anh không có thời gian rảnh…”
“Hey, Tập Thanh à?”
A? Không phải Hạ Tu Trạch? Hạ Tập Thanh giơ điện thoại ra nhìn, vậy mà lại là phó giáo sư dạy anh trước đây. Hạ Tập Thanh ho hai tiếng, giả vờ đứng đắn mà mở miệng chào hỏi, “Em chào thầy, thầy có việc gì sao?”
“Ừm, thầy nghe Smith nói em đã về nước, thầy cũng không dài dòng với em. Em nhanh đến đây cấp cứu cho thầy đi. Thầy muốn mở một triển lãm về điêu khắc, tới nhanh không không kịp mất, mấy sinh viên kia quá không đáng tin. Nếu em không có chuyện gì quan trọng thì đến giúp thầy đi.”
Hạ Tập Thanh nhíu nhíu mày, anh sợ nhất mấy chuyện cấp cứu chữa cháy này, mỗi lần có mấy chuyện này là đều rơi vào đầu anh.
“Thầy ơi, gần đây em cũng rất…”
Giáo sư bên kia có việc vội nên nói luôn địa điểm, “Nghệ viện của Bắc đại, em mau tới đi!”
Khoan đã, Bắc đại?
“Được.” Hạ Tập Thanh dứt khoát đồng ý, “Thầy chờ em một lát, bao giờ tới em sẽ gọi lại cho thầy.”
Đến lúc anh lên xe mở chỉ dẫn mới phát hiện, hóa ra Bắc đại cách chỗ anh ở gần như vậy, lái xe chưa đến 10 phút là tới rồi. Bảo sao Chu Tự Hành mua nhà ở chỗ này. Đỗ xe xong, Hạ Tập Thanh đeo khẩu trang rồi đi vào khuôn viên trường. Dọc đường đi, anh cứ có cảm giác bị mọi người nhìn, đi thêm đoạn nữa mới biết không phải ảo giác. Một nữ sinh đang cầm điện thoại quang minh chính đại mà quay video.
Không phải, anh cũng không biết mình đã nổi tới mức này.
“Anh là Tập Thanh à?” Một nữ sinh ngượng ngùng xoắn xuýt mà đi qua đi lại, “Đúng là Tập Thanh rồi.”
Đã như vậy rồi, Hạ Tập Thanh cũng không thể giả vờ nữa, dù đeo khẩu trang nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng, gật đầu với cô, sau đó rảo bước nhanh hơn.
“Đm, thật sự là Tập Thanh! Người thật!”
“Qúa đẹp trai! Qúa dịu dàng!”
Chu Tự Hành đang tự học ở thư viện bỗng nhiên cảm thấy xung quanh xuất hiện một trận rối loạn, cậu kéo tai ra, xoay xoay đầu, phát hiện mấy nữ sinh ở phía sau đều đang giơ di động.
Cậu cau mày, đè vành mũ xuống, lại tiếp tục đeo tai nghe lên giải đề toán.
Cái quỷ gì thế này.
Bạn tốt Triệu Kha ngồi bên cạnh huých huých vai cậu, “Ê, Tự Hành.”
“Làm sao?” Chu Tự Hành lại bỏ tai nghe ra, nhìn cậu ta một cách khó hiểu.
Ai ngờ, vẻ mặt của Triệu Kha toàn bộ là hóng hớt, giơ điện thoại ra trước mặt cậu, “Đm, mày xem đi, CP của mày tới rồi!”
Chu Tự Hành cạn lời trợn mắt, “Cút đi, mày mới…” Bàn tay cầm tay nghe bỗng nhiên cứng đơ lại.
“Mày nói gì cơ?!”