Ánh mắt Lục Áo bình tĩnh.
Buổi chiều, Lục Áo kiên trì tiếp tục tìm kiếm ở xung quanh.
Bên đội lặn không quá tình nguyện phối hợp, cuối cùng vẫn là đội trưởng Trương của bọn họ đích thân ra mặt, bên đội lặn mới miễn cưỡng đồng ý.
Hơn 3 giờ chiều, Lục Áo đeo theo bình oxy còn sót lại của ngày hôm nay lần thứ hai lặn xuống nước.
Dùng hết bình oxy này, bọn họ sẽ phải dọn dẹp về nhà.
Lục Áo đeo xong trang bị, hít sâu vài lần, chân khẽ lật, tiếp tục lặn vào biển sâu.
Tiểu Sơn theo sau nhưng cách cậu khoảng 6-7m.
Lục Áo dùng máy dò kim loài.
Thứ đồ này cơ bản cứ cách vài phút sẽ sáng đèn một lần, Lục Áo nhặt món đồ đó lên, phần lớn là rác kim loại.
Lục Áo dò xét đến độ có chút chết lặng, tay duỗi ra phía trước, cậu lặp lại động tác dò tìm không biết đã thực hiện hết mấy nghìn lần, màu đèn xanh đen lại sáng lên.
Cậu theo bản năng đưa tay sờ, bỗng nhiên từ trong bùn cát kéo ra một vật thể cứng cứng hình chữ nhật.
Nhìn lại lần nữa, vật trong tay rõ ràng là một cái laptop, bên trên là một nhãn hiệu nào đó của Hoa Hạ, nặng hơn nhiều so với các laptop thông thường.
Trái tim Lục Áo chợt nảy lên, trực giác cho cậu biết đây là cái laptop mà cảnh sát muốn tìm.
Cậu kiềm chế sự vui sướng trong lòng, đem laptop bỏ vào trong lưới cá, quay đầu bơi về phía tiểu Sơn.
Buổi chiều thủy triều lên, cuốn theo một lượng lớn bùn cát cùng sinh vật phù du, tầm nhìn dưới nước không phải tốt lắm.
Lục Áo vừa dò xét vừa nhặt lên xem, tiểu Sơn cũng không biết cậu đã nhặt được gì.
Thấy cậu đột nhiên quay đầu, tiểu Sơn còn cho rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng ra hiệu hỏi thăm.
Lục Áo nói cho cậu ta biết hết thảy đều ổn, muốn bơi lên.
Tiểu Sơn đồng ý.
Hai người chậm rãi bơi lên, làm cho cơ thể làm quen với sự thay đổi của áp lực nước.
Quá trình này là chủ yếu là để tiểu Sơn làm quen, còn với Lục Áo thì trên mặt nước hay dưới đáy biển đều không có khác biệt, hơn nữa khi ở hình rồng, dù ở dưới độ sâu 100m cũng không có cảm giác gì.
Bọn họ rào một tiếng nổi lên mặt nước.
Tiểu Đỗ đang chán muốn chết ngồi chờ trên thuyền cá bị ánh mặt trời tháng sáu chói chang gay gắt phơi tới khét lẹt đổ đầy mồ hôi, sau khi nhìn thấy bọn họ thì bị hoảng sợ, theo bản năng nhìn thời gian.
Lục Áo bọn họ mới xuống nước được hơn 20 phút.
“Làm sao vậy? Tiểu Đỗ khẩn trương đem Lục Áo kéo lên, “Xảy ra chuyện gì?”
“Không sao, xem thử đây có phải là laptop mà mọi người muốn tìm không?” Lục Áo lên thuyền xong thì từ trong lưới cá lấy ra một cái laptop, khuôn mặt trắng bệch đưa qua.
Hai mắt tiểu Đỗ trợn tròn, sợ tới ngây người.
Lão Cao là người hoàn hồn trước, vồ lấy cái laptop trong tay Lục Áo, sau khi tỉ mỉ kiểm tra xong thì lớn tiếng la lên, “Hình như là nó?! Không đúng, chính là nó! Lục Áo, cậu là thần hả, sao mà tìm được vậy?!”
Tiểu Sơn cũng trợn mắt há hốc mồm, cậu ta ở dưới nước chung với Lục Áo lâu như vậy, thế mà không biết Lục Áo đã tìm được cái laptop.
Lão Cao cẩn thận cầm lấy laptop lật qua lật lại xem, nhìn một hồi lâu, đột nhiên vỗ lên cái trán của mình cái bốp, “Coi tôi kìa, cũng quên mất tiêu, tiểu Đỗ, tranh thủ gọi điện cho đội trưởng, nói cho ông ấy biết, chúng ta có thể đã tìm được cái laptop kia rồi!”
“OKE, tôi gọi ngay!”
Tiểu Đỗ mặc kệ điện thoại vệ tinh có mắc hay không, vội vàng gọi cho lão Trương.
Lão Trương nhận điện thoại, từ “Alo” còn chưa dứt, tiểu Đỗ đã khẩn cấp nói:” Đội trưởng! Hình như chúng tôi tìm thấy cái laptop kia rồi! Lục Áo tìm được!”
Lão Trương thất thanh:” GÌ?! THẬT SỰ TÌM ĐƯỢC RỒI?”
“Hẳn là vậy, chúng tôi xem tài liệu nhiều lần như vậy, khả năng nhận nhầm không lớn!”
“Ha ha ha, được! Tìm được là tốt rồi!” Giọng nói Lão Trương to lên thêm 1 nấc, “Các cậu đừng có ngây người ở đó nữa, mau đem nó về.”
“Dạ!”
“Ài, các cậu đợi xíu, tôi dẫn người đến bến tàu đó các cậu!”
“Được, chúng tôi lập tức trở về!”
Hai bên nói xong, nhưng lại không ngỡ cúp máy.
Từ trong điện thoại vệ tinh có thể nghe thấy lão Trương đang gào thét bảo người chuẩn bị xe, nghe có vẻ như đang sướng tới sắp điên rồi.
Vẫn may là lão Cao phản ứng kịp, “Cúp đi, nói với mấy người bên đội lắn một tiếng, có thể về rồi.”
“Được!” Tiểu Đỗ vội vàng lấy bộ đàm ra, nói cho đồng nghiệp biết rằng laptop đã tìm được, bọn họ có thể về rồi.
Đồng nghiệp nói:” Bọn lão Văn còn dưới nước, tụi tôi phải đợi một hồi.”
Lão Cao tiếp nhận bộ đàm, “Được, vậy bên này về trước đây.”
“Mọi người đợi xíu, tôi cho 1 chiếc thuyền qua đây hộ tống, hết thảy cẩn thận.”
Tiểu Sơn ngồi bên cạnh, nghe thấy tiểu Đỗ bọn họ hô to gọi nhỏ, trong lòng không biết là mùi vị gì.
Lục Áo cũng ngồi ở bên cạnh, hôm nay cậu tiêu hao quá nhiều, buổi trưa lại không ăn gì, hiện tại mặt trắng không còn chút máu, mặc cho ai nhìn thấy cậu, cũng có thể nhìn ra cậu rất mệt mỏi.
Rất nhanh, một chiếc thuyền khác của cục cảnh sát ngành hàng hải đã tới, hộ tống cho Lục Áo bọn họ trở về.
Khi thuyền còn chưa tới bến tàu, lão Trương đã gọi điện thoại đến, nói bọn họ đã tới nơi rồi.
Lão Cao nghe vậy liền tăng tốc.
Hai đội người tụ hợp lại, bên lão Trương ngoài trừ có cảnh sát ra, còn có chuyên gia.
Lão Cao mang laptop bước lên bến tàu, còn chưa đứng vững, lão Trương liền gấp gáp, “Laptop đâu?”
“Đây nè.”
Lão Trương vội vàng cẩn thận tiếp nhận laptop, nhìn kỹ một hồi, đưa cho chuyên gia.
Chuyên gia kích động,”Đúng, chính là laptop của chúng tôi, phía trên còn có mã số của đồng chí trong nhóm chúng tôi.”
Lão Trương nói:” Ngài xem thử, có bị hư hại lớn không, có cần đem đi sửa chữa lại không?”
“Tôi xem thử, hẳn không cần, laptop của chúng tôi đều có tính năng chống thấm nước và chống va chạm?” Chuyên gia nói:” Hiện tại mau chóng báo cáo lên trên, để cho bên trên cử chi viện đến.”
Lão Trương nói:” Tôi đã báo lên rồi, nếu xác định là laptop của chúng ta thì, bên trên nói sẽ phái người xuống trong tối nay.”
“Là của chúng ta!” Chuyên gia chắc chắn nói, “Bảo họ mau cử người tới đi!”
Laptop tìm về rồi, lại là một cảnh nhốn nháo, một hồi sau, mọi người lên xe hết, đưa đi cục cảnh sát, lão Trương mới rãnh rỗi, dùng sức nắm tay Lục Áo, “Vất vả cho cậu rồi!”
“Không có gì.” Lục Áo cảm thấy vô cùng mệt, “Tôi nghỉ ngơi trước, khi nào tới nơi thì gọi tôi.”
Lão Cao ở bên cạnh nói:” Lục Áo hôm nay xuống biển sáu lần, nếu không thì đưa cậu ấy về nghỉ trước, ngày mai mới làm báo cáo đi?”
Lão Trương thân thiết hỏi:” Lục Áo cậu chịu được không? Nếu không thì mai làm?”
Lục Áo xoa xoa ấn đường, ” Cần phải báo cáo những gì?”
Lão Trương vội hỏi:” Cũng không có gì, chỉ là tìm thấy laptop ở đâu, tại sao lại muốn đến chỗ kia tìm, khi tìm được có bao nhiêu người chạm qua v.v, nếu cậu mệt, cậu đọc đi, chúng tôi viết, cậu ký tên là được.”
Lục Áo không muốn kéo dài, nói:” Vẫn là đêm nay là cho xong đi.”
“Đi, vất vả cho cậu rồi, làm xong chuyện này trước rồi nghỉ ngơi cho tốt.”
Lục Áo đồng ý.
Khi đoàn người đến cục cảnh sát đã hơn 5 giờ chiều, mọi người đơn giản ăn cơm hộp, bắt đầu chuẩn bị tài liệu.
Lục Áo không rãnh rỗi, viết lại toàn bộ hành trình của mình.
Đợi tới khi hơn 7 giờ, thất vất vả chuẩn bị xong, chuyên gia bên thủ đô ngồi trực thăng tới, Lục Áo lại bị mời đi nói chuyện một hồi.
Nhóm chuyên gia ngược lại rất hòa nhã, cũng không có làm khó gì cậu.
Nhưng mà hỏi tới hỏi lui, Lục Áo vẫn mệt tới không chịu nổi.
Thật vất vả đến tối 10 giờ, tạm thời xem như xong xuôi, lão Trương vội gọi tiểu Đỗ đưa Lục Áo về phóng tiếp khách nghỉ ngơi.
Lục Áo trở về tắm rửa sơ sài, khi nằm lên giường thì xương cũng muốn rã ra.
Cậu mở điện thoại, đơn giản kiểm tra tin nhắn hôm nay.
Trên wechat rất bình yên, không ai tìm cậu.
Lâm Cống Thương bọn họ trong nhóm đánh cá thì rất sôi nổi, Lục Áo nhìn thoáng qua, định tắt wechat.
Lúc này, wechat nhảy ra tin nhắn.
Là Tống Châu gửi, thời gian là ngay lúc này.
– Đêm nay đi ăn khuya không?
Lục Áo nhẹ than thở, động động ngón tay: không được, tối nay tôi mệt lắm, cảm thấy có thể ngủ ngay tức khắc. ngôn tình ngược
– Mệt tới vậy à?
Lục Áo: Ừ, thể xác và tinh thần đều mệt.
– Xảy ra chuyện gì vậy?
– Thì chính là tâm hồn bị tổn thương một cách mạnh bạo.
Lục Áo đem chuyện hồi sáng nói ra hết, chưa nói xong đã phàn nàn với Tống Châu: một khoảng thời gian dài sắp tới chắc tôi sẽ không muốn đánh cá nữa.
– Vậy muốn làm cái gì?
Lục Áo: về sau nói tiếp, giờ mệt quá.
– Nếu không thì đêm nay về nhà ngủ.
Lục Áo đầu óc mê man, còn chưa suy nghĩ cẩn thận đêm nay về nhà ngủ là về ngủ thế nào.
Trong phòng cậu đột nhiên nhiều ra một cái bóng, ngẩng đầu nhìn, chính là Tống Châu.
Hai mắt Tống Châu dịu dàng lẫn lo lắng nhìn cậu:” Tôi đón cậu về trước?”
Lục Áo từ trên giường ngồi dậy, “Sao anh lại tới đây?”
“Nghe cậu nói như vậy, tôi có chút không yên tâm.” Tống Châu nói:” Về nhà trước nhé?”
Giọng nói Lục Áo có chút khàn, “Tôi mà về, sáng mai họ không tìm thấy tôi, sẽ nghi ngờ.”
Tống Châu nói:” Không sao, ngày mai tôi đưa cậu về lại đây.”