Lãnh Ngạo vênh cái cằm lên, hỏi: “Lần trước tôi bảo cô làm bạn gái của tôi, cô suy nghĩ xong chưa?”
Bạn gái, chuyện này xảy ra khi nào? Lâm Giai Giai ‘Xùy ~~’ một tiếng, cô căn bản là không nhớ rõ, quá nhiều sự tình đều chệch đường ray rồi, không thấy Lăng Tuyết, hiện tại Lãnh Ngạo lại bảo cô trở thành bạn gái của hắn.
Cái chuyện này trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ đấy, làm bạn gái Lãnh Ngạo? Lâm Giai Giai do dự, không nói gì.
Ánh mắt Lãnh Ngạo dần phai nhạt, nói: “Nếu cô đã không trả lời, tôi liền xem như cô đồng ý rồi đi, từ hôm nay trở đi, cô chính là người của tôi.”
“Tôi cũng không có đáp ứng, Lãnh Ngạo, mong anh đừng tự tiện làm chủ.” Lâm Giai Giai lạnh giọng nói, ồ, cô từ khi nào nói chuyện có thể lạnh lùng cùng khí thế như vậy.
Vẻ mặt Lãnh Ngạo biến đổi, thần sắc có chút tức giận lại có chút thương tâm.
Lâm Giai Giai đi ngang qua Lãnh Ngạo đang đứng đấy bất động, ra khỏi phòng học, hiện tại đầu óc cô có chút loạn, như thế nào chỉ mới ngủ một giấc sau đó thế giới đều trở nên không giống với lúc trước.
Vừa ra khỏi phòng học, liền trông thấy một nam nhân mặc áo blouse trắng, tựa người vào ban công, dáng người cao ngất, nhìn có vẻ thoát tục, hắn đeo mắt kiếng gọng vàng, khí chất nho nhã mang theo một chút lạnh lùng.
Lâm Giai Giai nhìn thấy người này, trong lòng khẽ động, cảm giác người đàn ông này rất nguy hiểm, Lâm Giai Giai vượt qua hắn chuẩn bị đi WC.
Một cánh tay duỗi ra kéo Lâm Giai Giai lại, Lâm Giai Giai quay lại nhìn hắn nói: “Giáo Y.”
Đây là Giáo Y của trường.
Giáo Y híp mắt quan sát Lâm Giai Giai, ánh mắt gợn sóng, mang theo một tia thật sâu nghiên cứu tìm tòi, dò xét một tấc một tấc ở trên mặt cô, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì đó.
“Có chuyện gì sao?” Lâm Giai Giai hỏi.
Giáo Y đại thúc quan sát Lâm Giai Giai, sắc mặt của cô lãnh đạm, không còn dáng vẻ tươi cười tùy tâm, cũng như nụ cười chân chó của trước kia.
Giáo Y đại thúc thả cánh tay Lâm Giai Giai ra, nhàn nhạt hỏi thăm: “Cô không phải cô ta?”
“Cái gì?” Lâm Giai Giai cảm thấy có chút không thể hiểu được.
Con ngươi Giáo Y đại thúc cực lạnh, sau đó khóe miệng cong lên nở nụ cười, “Tôi nhận lầm người.”
Nói xong liền rời đi, Lâm Giai Giai nhìn bóng lưng của Giáo Y, góc áo blouse trắng bay bay.
Lâm Giai Giai lắc đầu, cô cần phải tỉnh táo lại, chuyện kế tiếp lại khiến cho Lâm Giai Giai càng thêm hết chỗ nói rồi.
Ba cô nghe nói Lãnh Ngạo muốn cô làm bạn gái hắn, bây giờ lại muốn đón cô trở về Lâm gia, thế này gọi là chuyện gì a, đem cô đuổi đi, hiện tại lại muốn đón cô về.
Lâm Giai Giai không có nghĩ tới sẽ trở về Lâm gia, tuy bây giờ cô lẻ loi một mình, nhưng lại cảm thấy rất tự tại, chính mình nuôi sống mình.
Lúc này lại cùng cô chơi bài tình thân, nói với cô lúc ấy có bao nhiêu bất đắc dĩ, Lâm Giai Giai chỉ biết cười cười, thời điểm không cần mình liền kéo ra ngoài đỡ đạn, tạp chí thông báo đoạn tuyệt quan hệ bây giờ cô còn lưu giữ đấy.
Lâm Giai Giai không biết rốt cuộc là ai đã sống trong thân thể của cô, nhưng vẫn thật tâm cảm tạ người đó, cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày cuộc sống của mình có thể tự do như thế, không cần mỗi ngày nghe ba ba nói cái gì phải vì gia tộc, phải vì cái gia đình này trả giá hết thảy.
Bọn họ vốn căn bản không phải là cha mẹ thân sinh của cô, chỉ là vợ chồng Lâm gia kết hôn thật lâu vẫn không có con, trong lòng mê tín dị đoan, liền trước nhận nuôi một đứa bé, tự nhiên sẽ có phúc sinh con.
Lâm Giai Giai chính là đứa bé được nhận nuôi này, đã bị đuổi ra khỏi nhà, đương nhiên sẽ không lại mò
về.
Nếu học viện Ace không có khai trừ, cô vẫn liền ngày ngày đến trường, Lâm Giai Giai cười cười, từ lúc nào da mặt cô lại dày như vậy, rõ ràng chỉ là một đứa con gái mồ côi, lại dám đến đi học ở trường quý tộc.
Từ khi cự tuyệt Lãnh Ngạo lúc trước, Lãnh Ngạo lại bắt đầu theo đuổi Lâm Giai Giai, có đôi khi cảm thấy tên này quá phiền, cô liền trực tiếp ném hắn qua vai.
Mà Lãnh Ngạo dường như hết sức quen thuộc với hình thức ở chung như vậy, trên mặt cũng không có lộ ra bất mãn, Lâm Giai Giai thoáng cái liền đơ rồi, chẳng lẽ Lãnh Ngạo ưa thích kiểu tính cách như này, người ta đối với hắn kính cẩn lễ phép, hắn lại cao ngạo xem thường, bây giờ đối với hắn lãnh đạm kiêu căng, động một chút liền đánh hắn, rõ ràng hắn lại ưa thích.
Này không phải hắn đang bị xem thường sao, biểu tình của Lâm Giai Giai rất quái dị, chắc không phải có quá nhiều người lấy lòng hắn, cho nên có người đánh hắn ngược lại hắn rất vui vẻ, thật là bệnh không nhẹ a.