Nhưng đến ngay cả nha hoàn còn kiều diễm đến như này. Nguyên Lâm lúc này cơ hồ cũng đoán được bên trong kiểu gì cũng là một đại mỹ nhân tuyệt sắc.
Cậu ta vẫn giữ ý tứ mình là khách nhân, tuyệt đối không dám bước vào bên trong chiếc xe. Đành cười cười mấy cái, rồi gãi đầu gãi tai ngồi bên cạnh tráng hán phu xe nọ.
Sau khi yên vị, nam nhân phu xe vẫn không nói không rằng, liếc nhẹ ánh mắt rồi thúc vội lạc đà tiến về phía trước. Nhưng lộ tuyến có phần hơi kỳ lạ, không đi trên con đường mòn mà liên tục quẹo phải quẹo trái đi đi lại lại chỗ cũ.
Trong xe, vị tiểu thư mà nữ nha hoàn kia nói cũng im bặt không nói lấy một tiếng vẻ vô cùng huyền bí.
Được chừng thời gian một chén trà, nữ nha hoàn kia khi thấy Nguyên Lâm ánh mắt có đôi phần ngạc nhiên với lộ tuyến. Như là để xóa tan không khí thì mới cất tiếng:
“Dám hỏi các hạ xưng hô thế nào ? Là người ở đâu? Sao lại lưu lạc nơi đây”
Nguyên Lâm nhất thời cứng lưỡi chưa biết giải thích sao cho phải. Tự nhiên nếu nói thẳng là từ trên trời rơi xuống, không biết đối phương có tin nổi một câu không.
Với lại còn chưa biết đối phương là người tốt hay người xấu, nếu nói mình không biết gì chắc hẳn sẽ gây ra phiền toái không nhỏ.
Mà nếu nói dối thì hiện tại cậu cũng chả biết chút ít gì về địa phương này, kiểu gì cũng lộ ra sơ hở.
Chỉ nhẹ nhàng khai báo ra tên tuổi, rồi lưỡng lự hồi lâu. Thì lập tức Thanh Trúc bên kia lên giọng:
“Ngươi cứ nói thật đi, trực giác của phụ nữ mách ta đối phương chắc hẳn là người tốt”
Nguyên Lâm vò đầu bứt tai không biết trả lời sao, tráng hán phu xe bên cạnh liền quay lại hỏi:
“Có phải ngươi từ bên ngoài đến không?”
Câu hỏi khiến Nguyên Lâm giật bắn mình, thầm nghĩ: “Vậy là nơi đây rất nhiều người từ bên ngoài đến sao?”. Thấy biểu cảm như vậy của Nguyên Lâm, tráng hán kia như biết hết thảy tiếp lời:
“Thấy mấy bộ xương khô bên kia không? Đó chính là người từ bên ngoài đi vào giống ngươi. Nhưng họ thì lại không được may mắn như ngươi gặp phải bọn ta, nên nhất thời không ra được khỏi khốn trận và bỏ mạng lại nơi này”
Tráng hán vừa nói vừa đưa tay chỉ trỏ ra bên ngoài, nơi có mấy bộ xương khô đang phơi thây. Ban nãy cậu ta khi chạy qua cũng đã thấy, nhưng không nghĩ là đấy là bộ xương người.
Chỉ phỏng đoán đó là xương động vật gì đấy chết mà bỏ lại. Nhưng với tình hình đi vài bước chân lại gặp, vậy thì cũng nhiều quá sức tưởng tượng rồi.
Nguyên Lâm không nói gì, chỉ lặng nhìn về phía đống xương khô mà nuốt một ngụm khí lạnh. May mà ban nãy cậu ta không tự tìm đường, không thì chắc vài ngày nữa cũng sẽ thành ra kia.
Một hồi lâu sau biết bản thân chẳng thể dấu nổi, cuối cùng cậu ta đành nói ra toàn bộ sự tình của bản thân, đồng thời cũng tiện hỏi han nhiều thứ khác về thế giới này.
Lúc này nữ nha hoàn bên trong mới vén nhẹ khăn che đằng trước ra. Nguyên Lâm cũng nhân cơ hội đưa ánh mắt vào trong liếc một phen.
Ở giữa chiếc xe, một nữ tử mặc nguyên một bộ như phục trang cưới, khăn đỏ che kín đầu. Vóc dáng cân đối vạn phần, đôi tay thon gọn xinh xắn, vẫn bặt tăm không thèm mở lời nói lấy một câu.
Ban đầu Nguyên Lâm cũng muốn hỏi xem họ có phải là đang rước dâu không. Nhưng thần trí mách bảo cậu ta không nên hỏi câu như này, những điều nên biết điều không nên biết.
Còn về nha hoàn trước mặt, như tìm được bạn tâm giao, không nói không rằng kể lể chi tiết không thiếu một thứ gì.
Nguyên Lai đây chính là quốc gia mang tên là Nhật Quốc ( Đã được giới thiệu ở đầu truyện ), nơi đây quanh năm bốn mùa mặt trời đều không tắt nắng.
Thời gian trong này so với bên ngoài có sự rối loạn không ít. Một năm ở bên ngoài tương đương với khoảng 10 năm trong đây.
Nghe đến đây Nguyên Lâm thần sắc cả kinh, ánh mắt mở to tỏ vẻ bàng hoàng có vui có buồn.
Vui vì bản thân vậy mà lại đến được cái nơi mà nhân loại bên ngoài ca tụng không ngớt, truyền thừa tổ điều từ đây mà ra.
Còn buồn tất nhiên là vì sự lệch thời gian một cách vô lý như vậy, há chẳng phải bên ngoài người thân mới có mười năm, mà rơi vào đây lại đi hơn 100 năm thọ nguyên sao?
Chưa kịp để Nguyên Lâm thắc mắc thì nữ nha hoàn nọ mới cười nhẹ rồi tiếp lời, ánh mắt của tráng hán phu xem bên cạnh cũng trở nên nhu thuận hơn hẳn.
Theo lời kể của nha hoàn, cơ bản ở đây tuy thời gian trôi nhanh hơn so với bên ngoài. Nhưng ngược lại cơ thể lão hóa của chính bản thân con người lại được ưu ái vô cùng đặc biệt.
Chỉ cần là người tu luyện, có trên người Khai Linh Thạch thì sẽ ngay lập tức miễn nhiễm với thời gian pháp tắc nơi đây. Có ở đây mấy trăm năm cũng sẽ không hề già đi.
Điều này sẽ giúp ích vô cùng nhiều trong việc tu luyện, vậy nó mới được coi như là phúc địa, thu hút không biết bao nhiêu người từ bên ngoài cố gắng đi vào.
Chính vì vậy Quân Chủ của Nhật Quốc buộc phải thiết hạ cấm chế tại nơi có truyền tống trận đi đến. Hễ không có người dẫn đi, tuyệt nhiên sẽ bỏ mạng lại.
Mọi điều vừa rồi toàn bộ điều bị Nguyên Lâm nghe không sót một chữ. Bấy giờ tráng hán phu xe mới mở giọng nói:
“Ta thấy ngươi trên người không có dao động linh khí, vốn không phải người tu luyện. Mà dám một thân một mình đi đến vùng đất này. Thật đúng là làm cho chính ta cũng phải bất ngờ vì cái sự dũng cảm của ngươi đấy!”
Nguyên Lâm không nói không rằng cúi người xuống, không biết là sự tình này nên vui hay nên buồn nữa. Hồi lâu sau cậu ta mới hỏi nhỏ:
“Dám hỏi chư vị nếu từ nơi này thì có hay không việc đi ra ngoài? Thực sự thì ta cũng chỉ vô tình bị cuốn vào đây thôi, không có cái gan mà tự thân lưu lạc.”
Tráng hán nghe vậy thì cười to mấy tiếng, đồng dạng nữ nha hoàn bên trong cũng khẽ cười. Còn vị tiểu thư nọ thì lấy tay che nhẹ trên khoen miệng, hẳn là cũng thầm cười trong lòng nhưng không muốn hiển lộ ra bên ngoài.
Nguyên Lâm thấy vậy thì thắc mắc, không lẽ chính mình nói sai điều gì sao. Gãi đầu gãi tai, điệu bộ vô tri đưa ánh mắt nhìn xung quanh.
Nữ nha hoàn đành thở dài sau cùng tiếp lời, không một chút kiêng nể:
“Người khác muốn đến còn không được, chính ngươi lại muốn đi ra. Ta thật sự không hiểu nổi đầu ngươi đang nghĩ gì nữa. Nhưng nếu muốn đi ra thì không phải là không có cách, ngươi phải là đứng đầu trong danh sách các đại cao thủ.
Cổng đi ngoài chỉ có duy nhất một nơi là ở chính cung hoàng thành. Khoảng thời gian 1000 năm ngươi sẽ được đi ra ngoài dẹp loạn, ứng với thời gian bên ngoài rơi vào khoảng 100 năm.
Ngoài ra còn phải xem ngươi có bản lĩnh sống được bằng đó thời gian nữa không đã, tu luyện giả trong này gian xảo và hung hiểm vô cùng, chém giết như cơm bữa.
Kha thúc đây cũng là tu luyện giả Luyện Cốt Tầng 2 đấy, nhưng cả mấy chục năm vẫn khó tịnh tiến nên tạm thời bỏ về quê an dưỡng sống cuộc sống an nhàn rồi.
Với người chưa có chút căn cơ như các hạ đây, để đạt thành tựu thì chắc chưa đến tuổi của Kha Thúc cũng đã ra đi trước cũng nên. “
Vị tiểu thư nọ bên cạnh, nghe thấy nha hoàn mình nói chuyện vậy thì lúc này mới lên tiếng, thanh âm phát ra êm tai đến động lòng người:
“Khiếu Lam, muội nói chuyện ý tứ chút!”
Khuyên bảo nha hoàn xong, nữ tử nọ mới hướng phía Nguyên Lâm thi lễ:
“Tiểu nha hoàn này theo ta từ nhỏ tính tình có hơi thẳng thắn, có gì mạo phạm mong huynh đài lượng thứ!”
Nữ tỳ bên kia nghe vậy thì dạ vâng một tiếng, rồi cũng lui lại ra phía sau xe ngồi xuống bên cạnh khép nép ôn nhu bên cạnh nữ tử che mặt.
Nguyên Lâm lúc này có phần hơi thất thần bởi thanh âm êm tai vừa rồi, ánh mắt nhất thời không chớp lấy một cái nhìn lại chằm chằm.
Đến khi nữ tử nọ có ba phần ngại ngùng, kèm theo nghe tiếng hừm một cái của tráng hán phu xe. Lúc này cậu ta mới thần trí minh mẫn trở lại.
Bỗng nhiên lúc này như sực tỉnh, Nguyên Lâm nhớ lại tình huống ban nãy mà cười thầm: “Hóa ra người phu xe đây cũng là một đại cao thủ. Thảo nào ban đầu không hề coi mình vào trong mắt như vậy!
Còn về việc không nhìn ra dao động, ắt hẳn là bởi vì không phục Khai Linh Thạch như tu luyện giả bình thường khác đây mà”
Tiếp đó đôi bên nói chuyện phiếm một hồi, một lúc sau chưa biết nên làm gì, Nguyên Lâm đành im lặng gọi về phía Thanh Trúc nọ. Nãy giờ không thấy cô ta mở lời nào, không biết xảy ra chuyện gì.
Chưa đến thời gian nửa tách trà, Thanh Trúc mới hốt hoảng kêu to:
“Này tiểu tử, ngươi không biết đâu. Ta ở với ngươi chừng 9 10 giờ đồng hồ rồi. Cứ tưởng là trời sáng nên mở mắt định dậy đi học, ai ngờ nãy giờ ta mới đi ngủ được chưa đến một tiếng. Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Nghe vậy Nguyên Lâm mỉm cười nhẹ, nếu ban đầu nàng ta nói thì chắc cậu ta cũng sẽ có chút bất ngờ, nhưng hiện tại thì mọi thứ biết hết thảy rồi.
Thấy đối phương có vẻ bàng hoàng, Nguyên Lâm nhân tiện bới chuyện cũ ra nói một phen:
“Chuyện tốt mà ngươi xúi ta làm đó, đúng là không nên nghe lời nữ nhân mà. Giờ bị kẹt trong đây rồi làm sao mà ra”
Thanh Trúc cũng không kém cạnh, tự nhiên lôi con át chủ bài mà nàng ta dấu bấy lâu nay ra:
“Cái gì là không nghe lời nữ nhân hả, ngươi tin ta ở đây hét cả đêm không? À mà như này cũng tốt, ta lại có thời gian ở bên này lâu hơn bình thường”
“Thôi thôi ta xin lỗi”