“Đây không phải chỗ để cho hai người giở trò đồi bại”
Từ cửa bước vào, Hàn Phong khẽ chau mày, tiến đến gần gìm hai chân Sở Kiều lại không cho cô ý định trốn tránh.
“Đỡ sưng chưa?” Hàn Phong nhìn hai cánh hoa sưng đỏ, ánh mắt hắn cứ nhìn càng lâu tiểu huyệt cô lại càng co rút tiết ra một cỗ dâm dịch.
“Đỡ sưng rồi…” Sở Kiều vốn định khép hai chân lại nhưng tay hắn chắc như gọng kìm, đè hai chân Sở Kiều xuống dưới giường.
“Sở Kiều mẫn cảm thật đó” Tử Tuấn vẫn đang mân mê đầu v* cô, thi thoảng lại nhéo mạnh một cái.
Sở Kiều ho khan, lên tiếng nhắc nhở:”Đừng có nhìn nữa”
Hàn Phong đã nhìn chằm chằm vào tiểu huyệt của Sở Kiều một lúc lâu, miệng tiểu huyệt vì ánh nhìn của hắn mà liên tục đóng mở, dâm dịch theo đó mà chảy ra không ngừng.
Hắn đột ngột cúi đầu xuống, thè lưỡi ra. Sở Kiều tim đập nhanh hơn một nhịp, hai chân vẫn bị hắn gìm chặt không thể di chuyển, hai tay từ lúc nào đã bị Tử Tuấn khóa chặt ra đằng sau.
“Sao dâm dịch cô lại có vị ngọt?” Hàn Phong vừa liếm láp vừa hỏi.
Đầu óc Sở Kiều tê dại, cả người như bị điện giật, cảm giác này lại vô cùng sảng khoái.
Hàn Phong há mồm, mút mạnh tiểu huyệt phấn nộn trước mặt, lưỡi bắt chước động tác giao hợp mà ra vào trong tiểu huyệt.
“Hah…. ân….aa…” lồng ngực cô phập phồng, hai gò má đã nhuốm hồng trông vô cùng gợi cảm.
Hắn liếm láp từng nếp gấp trong tiểu huyệt cô, lưỡi uốn lượn di chuyển lên xuống rồi thọc ra thụt vào.
Sở Kiều bị liếm đến sảng, hai tay túm lấy tóc hắn, ấn sâu vào trong.
“Cậu quên tôi rồi hửm?” Tử Tuấn xoay mặt cô lại đối diện với hắn, lưỡi Tử Tuấn từ từ tiến vào trong khoang miệng cô mút lưỡi cô chùn chụt.
“Nước bọt của cậu cũng thật ngon” Hắn nhìn Sở Kiều, mắt híp lại trông có vẻ thích thú.
“A!!” Tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng kéo ba con người đang mê đắm trở về hiện thực, Sở Kiều hai mắt trợn tròn nhìn Phương Hân Nghiêm. Hàn Phong cũng vội đứng dậy, lau đi dâm dịch dính trên miệng. Duy nhất chỉ có Tử Tuấn vẫn thờ ơ như không, lưỡi vẫn tiếp tục nhấm nháp khoang miệng của Sở Kiều.
“Cậu… cậu…” Phương Hân Nghiêm vốn định đến để thăm Sở Kiều, phát hiện phòng bệnh của cậu ta khóa trái cửa nên tìm đến lễ tân nói mình là người quen để lấy chìa khóa. Không ngờ bước vào lại là cảnh Viện trưởng đang vùi đầu giữa hai chân cậu ta say sưa mút tiểu huyệt, còn Tử Tuấn vốn là con mọt sách lạnh lùng của trường giờ lại đang luồn tay vào trong áo cậu ta, lưỡi còn liên tục luồn lách vào trong miệng Sở Kiều phát ra âm thanh tấm tắc.
Phương Hân Nghiêm đỏ bừng mặt, ấm nước tự tay pha đã bị rơi vỡ thành nhiều mảnh, Hân Nghiêm xoay người chạy nhanh ra ngoài.
“Con mẹ nó, tôi đã bảo rồi” Sở Kiều giơ chân lên, đạp mạnh vào lưng Hàn Phong còn không quên quay lại trừng mắt với Tử Tuấn.
“Cô bé, em khoan đi đã” Hàn Phong gọi với theo, vội vã chạy đuổi theo Phương Hân Nghiêm.
Sở Kiều khẽ cau mày.
Quả thực là nữ chính, sức hút vô cùng lớn!