Lâm Thị sẽ truyền cho người khác, Lâm
Ngữ Lam tôi sắp phải xuống đài rồi
đúng không?”
Lý Na cúi đầu, không hé răng.
“Có một số người, đúng là chỉ một lát
thôi cũng không nhịn được nữa rồi.” Lâm
Ngữ Lam ném tài liệu trước mặt vào
thùng rác, dựa hẳn người vào ghế làm
việc: “Đi nói với những người đòi ngừng
hợp tác kia, từ nay về sau, bất kể Lâm
Thị phát triển thành như thế nào, cũng
sẽ không chấp nhận hợp tác với bọn họ,
đồng thời, cũng nói với tất cả mọi người,
nếu muốn phủi sạch quan hệ với Lâm
Thị chúng ta, thì làm cho sớm đi!”
“Vâng.” Lý Na gật đầu, rời khỏi phòng làm việc.
Trong phòng làm việc Chủ tịch Lâm Thị
rộng lớn như vậy, chỉ còn lại một mình
Lâm Ngữ Lam, trên gương mặt xinh đẹp
của người phụ nữ hiện lên một nụ cười
tự giễu: “Cái gọi là người một nhà là biết
sử dụng loại thủ đoạn thâm độc này sao?”
Trương Thác đứng ở cửa cô nhi viện
Xuân Đằng, gửi tin nhăn định vị cho Hàn
Văn Tĩnh, sau đó đi vào cổng lớn cô nhỉ
viện.
“Anh Trương Thác, anh đến rồi.”
Trương Thác vừa mới bước vào cửa, đã
có hai bé trai chạy đến trước mặt ôm
bắp đùi anh, trên gương mặt nhỏ nhắn
cũng lộ ra nụ cười vui vẻ.
“Nhớ anh rồi à?” Trên mặt Trương Thác
lộ ra nụ cười chân thành, bế hai bé trai
lên.
“Anh đến rồi à, mới rồi bọn trẻ còn đang
nhắc anh mãi đấy.” Tân Âm tươi cười đi
đến trước mặt Trương Thác, dáng vẻ
người kia mặc vest khiến cho mắt Tần
Ẩm sáng bừng lên: “Được đó nha, anh
mặc vest cũng rất đẹp trai.”
“Vậy sao?” Trương Thác nghiêng đầu
suy nghĩ: “Tại sao tôi lại cảm thấy, tôi
mặc cái gì cũng rất đẹp trai?”
“Phụt!” Tân Âm nhẹ nhàng che miệng,
hai mắt như trăng lưỡi liềm nheo lại:
“Trước đây không nhận ra, con người
anh còn rất tự sướng nữa.”
“Gần đây thế nào? Đọc tin tức thì việc
khai phá nơi này hẳn là đã dừng lại rồi
chứ?” Trương Thác hỏi một câu.
“Nhờ phúc của anh, việc phá núi giành
được sự ủng hộ cực lớn của phía chính
phủ, việc phá bỏ và xây dựng lại cô nhi
viện được phía chính phủ dời lại không
thời hạn.” Trên gương mặt xinh đẹp của
Tần Âm lộ ra vẻ cảm kích: “Nói thật, nếu
không phải có anh, tôi thật sự không
biết phải làm gì bây giờ.”
“Tôi cũng rất cảm ơn cô, nếu không có
những người có lòng tốt như cô, những
đứa trẻ này cũng không được sống vui
vẻ như vậy.” Ánh mắt Trương Thác nhìn
xa xăm, anh nhìn thấy những đứa trẻ
trong cô nhỉ viện này, gần như mỗi đứa
đều cầm đồ chơi trong tay, trên mặt tràn
ngập nụ cười vui vẻ.
“Chẳng qua tôi chỉ làm hết khả năng của
mình thôi.” Tân Âm nhìn Trương Thác,
trong mắt lộ ra chút say mê.
“Những lời này nói ra rất đơn giản, lại có
mấy người có thể làm được chứ?”
Trương Thác hỏi ngược lại, đặt hai đứa
trẻ trong lòng xuống mặt đất: “Tôi đi gặp
viện trưởng trước đã.”
“Ừm.” Tần Âm ôm đầu hai đứa trẻ, gật
gật đầu với Trương Thác.
Sáu giờ chiều.
Trương Thác và Tần Âm cùng đi ra khỏi
cô nhi viện, hai người đứng trước xe
BMW đời thứ năm của Tần Âm.
“Mời anh ăn một bữa cơm, đừng từ chối
tôi nhé.” Tân Âm cười khẽ với Trương
Thác: “Anh nên biết, lần này phá núi lấy
được nhiều lợi ích, không chỉ bảo vệ
được cô nhi viện, công ty chúng tôi cũng
nhận được triển vọng phát triển khó mà
tưởng tượng được.”
“Cô chọn chỗ hay tôi chọn đây?” Trương
Thác mở cửa xe.
“Tôi chọn nhé, dù sao vẫn ưu tiên phụ
nữ mà.” Trên mặt Tần Âm lộ ra vẻ vui
mừng, ngồi vào trong xe.
Thân xe BMW đời thứ năm tỏa ra màu
vàng cát lướt nhanh trên đường phố, lái
vào giữa một khu nhà bình thường.
Trương Thác ngồi vào trong xe, nhìn
cảnh sắc khu nhà bên đường lướt qua
bên cạnh mình, sắc mặt hơi kỳ quái nói
với Tần Âm: “Cô đang định về nhà mình
nấu cơm đấy à?”
“Ừm.’ Tần Ẩm lái xe khẽ gật đầu, gương
xinh đẹp đỏ ửng: ‘Là đến nhà thầy giáo,
ông ấy đã nói muốn gặp anh từ lâu rồi.”
“Gặp tôi?” Trương Thác sờ sờ mũi, hơi
nghi ngờ.
Tần Âm thấy Trương Thác cũng không
tỏ vẻ phản đối, trong lòng thở phào nhẹ
nhõm, giải thích với Trương Thác: “Tôi
và thầy giáo quen nhau từ bốn năm
trước, ông ấy là giáo sư kinh tế học, khi
đó công ty của tôi suýt nữa phải phá
sản, cũng là ông ấy trong giây phút quan
trọng đỡ đần tôi, thầy giáo không vì
chính mình, chỉ hy vọng tôi luôn gắn bó
với sự nghiệp từ thiện, lần này sau khi
tôi xin chính phủ cho phá núi, thầy giáo
vẫn luôn muốn gặp anh một lần.”
“Hóa ra là như vậy.” Trương Thác gật gật đầu.
Xe dừng lại trước một tòa chùng cư cũ
kỹ, chỉ riêng vẻ ngoài của chung cư này
thôi cũng đã có thể kết luận nó được
xây rất từ rất lâu rồi.
*Ếy bích tốt không? Đánh giá để được 2 Đậu
EỞ bơi xu, tôi còn lời muốn nói!
Ẩẩ táng quà ủng hộ tác giá nhat