Tháng 5 ở Ai Cập nóng muốn chết, Bass rụng lông rất nhiều, hiện tại gió nhẹ trên mặt nước từ từ mang đến cảm giác mát mẻ, khẽ vuốt ve bộ lông, khỏi nói có bao nhiêu sảng khoái!
Bass híp mắt, cảm giác mình như phú ông đi nghỉ phép, đắc ý.
Đang hưởng thụ, một mùi hương đột nhiên xộc vào xoang mũi, Bass quay đầu nhìn miếng thịt trước chóp mũi, nháy mắt mấy cái rồi ngửa đầu, đã nhìn thấy một nam nhân tay to, mặt lớn, cả người dường như còn to hơn người khác một vòng.
“Meo ~” là ngươi à.
Bass biết hắn, biết hắn là một trong những thần tử tâm phúc của Jofar, tên Sok.
Thấy nó không chạy đi, Sok thở phào nhẹ nhõm, miệng phát ra tiếng meo meo nặng nề, lắc lắc miếng thịt trong tay, “Ăn chút không nhóc con, rất ngon đó.”
À ~
Bass đã hiểu, Sok đây là tới sờ mèo.
Từ khi nó biến thành mèo, rất nhiều người trong cung đều thích cầm ít đồ ăn, hoặc là cuộn dây đùa nó, chờ nó vui vẻ đi qua thì mò lưng nó mấy cái.
Đối với người yêu mèo, ai đến Bass cũng không từ chối, dù sao lúc nó còn làm người cũng yêu mèo, thấy mèo liền không nhịn được dừng chân xem một chốc, mỗi ngày ở trên mạng hít mèo, nhưng tiếc là tới lúc chết cũng không nuôi được một con.
“Meo ~ “
Bass phối hợp chậm tiếng lại, từ ái nhìn tên to con trước mặt, cắn miếng thịt được hối lộ, quả nhiên Sok mừng rỡ bật cười, duỗi ra bàn tay to như cái quạt cói cẩn thận từng li từng tí vuốt dọc sống lưng Bass một cái.
Tay hắn quá lớn, có thể che hết cả con mèo Bass, căn bản không làm được động tác ‘vuốt ve’.
Mà Sok thành công mò được mèo, trên đầu phảng phất nở một đóa hoa nhỏ nhỏ, khom lưng rón rén không dám làm một cử động nhỏ nào, chỉ lo hù mèo chạy mất, thỏa mãn cảm thụ xúc cảm mềm mại.
Bass vén mí mắt liếc một cái, cố ý ăn chậm một chút.
Khổ người lớn như vậy mà cũng có một trái tim yêu mèo, nên ~ để hắn sờ nhiều chút đi.
Mèo nhỏ người to, nhìn từ xa còn rất hài hòa. Mấy người Abbeliu khó tin nhìn về phía bọn họ, mấy giây sau liền mỉm cười.
“Khó có được mà, Sok dĩ nhiên lại có thể sờ tới mèo.” Có người nói, “Không hổ là mèo của vương, gan thật lớn.”
Bretton và Abbeliu tán đồng gật đầu, sau đó thì không quan tâm nơi đó nữa, tiếp tục cùng bạn bè uống rượu trò chuyện.
Sok là một người rất thích nói chuyện với động vật.
Hắn thường dành cả ngày để trò chuyện với đám chó săn của mình sau khi về nhà. Phát hiện Bass không sợ mình, Sok liền bắt đầu nói nhỏ, không đầu không đuôi lảm nhảm.
Tỷ như cho mèo ăn một ít gan động vật, lông sẽ đặc biệt mượt mà, chó già rồi thì lông quanh miệng sẽ trắng.v..v..
Mấy cái này đối với mèo đến từ hiện đại như Bass mà nói đều là thứ đã sớm biết đến, nhưng đối với Sok sinh hoạt tại cổ Ai Cập mà nói, thứ hắn nói đều là kinh nghiệm nuôi thú cưng phong phú của hắn.
Sok nói rất nhiều, thật sự rất yêu thích động vật nhỏ.
Meo đại gia liên tục ngáp vài cái, miệng nhỏ màu đỏ tươi xuất hiện trên lông đen, cũng có thể khiến hắn kinh ngạc thốt lên, sau đó nghiêm túc nghiên cứu nửa ngày.
“Ngươi thật đen!” Sok cười ngây ngô khen nó.
Bass: “…” Nói một con mèo đen là đen, xem như đang khen đi.
Ngoài vấn đề về màu lông, bọn họ vẫn có một cuộc trò chuyện vui vẻ, kỹ năng Thần dụ của Bass lại chiếm được sự công nhận một lần nữa.
Sok: “Làm Miêu Thần, thiên phú của ngươi rất tốt. Ta đã thấy rất nhiều Miêu Thần, chúng nó chỉ có thể khiến người ta nghe thấy đúng, không đúng, không tốt, nghe rõ rất ít, cũng không thể biểu đạt một câu dài như vậy.”
Bass: Meo ngao —— Vậy à, ta còn tưởng rằng mèo như ta rất nhiều đây!
Sok lắc đầu: “Giống như ngươi, ta chỉ thấy một mình ngươi, ngươi còn muốn ăn nướng thịt không? Lần sau ta tới tìm ngươi có được hay không”
Thịt trong tay bị Bass ăn hết, Sok nghĩ rằng mình không thể sờ mèo nữa, cực kỳ tiếc nuối.
“Meo ~” đương nhiên có thể, chiều nào ta cũng tới tìm ngươi chơi.
“Được, được! Lần sau ta câu cá sống cho ngươi ăn! Thịt cá sống vừa tươi vừa ngọt.”
“Meo?!” Thật sao?!
“Thật!”
“Được! Bắt đầu từ nay ngươi chính là anh em ruột khác cha khác mẹ của ta rồi!”
Sok cười rất vui vẻ, Bass thèm thuồng liếm miệng, một người một mèo hoàn toàn không biết vật chủng khác nhau làm anh em như nào được chứ. Mãi đến khi Jesé đã gầy đi rất nhiều lại đây tìm Bass thay Jofar, hai người mới không nỡ phất tay, ạch, vung móng tạm biệt.
Trở lại trong khoang thuyền, Bass lại về tới ôm ấp của Jofar.
Sắc mặt Jofar vẫn lạnh nhạt như mọi khi, một thân áo dài trắng vai đơn cho nam, eo gầy được quấn một cái thắt lưng bện đá quý to bằng lòng bàn tay, bên tai, trên trán, cổ và cổ tay đều đeo trang sức bằng vàng cổ điển.
Hai tay hắn mang bao tay bằng da dê mỏng, đó là thứ hắn cố ý sai người chế tạo, vì sờ mèo.
Bass như không có xương bị một tay của hắn tránh đuôi bao mông lại, một tay đỡ lưng kề trên bờ vai rắn chắc của nam nhân. Mái tóc bạch kim rũ xuống, uốn thành một độ cong, gãi mũi nó thật ngứa.
Gần nhất không biết tại sao, Jofar cố tình lại yêu tư thế này, còn thích áp má vào Bass trong lúc nó phát ra tiếng ‘gừ gừ’, khiến một bên cổ và hai má luôn có một khối đỏ lên.
May là đã qua khoảng thời gian nóng nhất, Bass đã thay lông xong, lông mèo không còn bay tán loạn khắp nơi.
Nefes và Jesé đứng trong góc phòng, mỗi người cầm một cây pháp trượng, xem ra là đã đàm luận xong.
“Meo ~ “
Bass hé miệng lười biếng ngáp, trong miệng có mùi thịt nướng bay ra.
Bàn tay Jofar cách bao tay bằng da trượt trên lưng nó, cau mày sau khi ngửi mùi này, nghiêng đầu, đôi môi phấn nhuận như có như không đụng tai mèo hình tam giác của Bass một cái.
“Ăn cái gì, hả?”
“Meo ~” Một miếng thịt nướng!
Bass giật giật lỗ tai, bẹp bẹp miệng, vẫn đang thưởng thức vị thịt còn sót lại.
“Ngươi vào bếp ăn vụng?”
“Meo!” Ta không có, là Sok cho ta!
Bass ngoắc đuôi, chóp đuôi cong lại, móc trên mu bàn tay Jofar.
Jofar nói “Ừ”, lông mày giãn ra, bên tai là tiếng ‘rừ rừ’ phát ra từ cổ họng khi nó làm nũng, hắn ngoắc ngoắc khóe môi, thật sự cắn lỗ tai mềm nóng của Bass.
Không mạnh, cũng không đau.
Hơn nữa Bass đã quen rồi.
Từ khi nó được Jofar thả ra, không cần tiếp tục làm thâm cung oán meo, Jofar liền thường ôm nó như trẻ con, hai mắt lạnh lẽo lộ ra một xíu dịu dàng.
Như người bình thường, thỉnh thoảng cắn lỗ tai hoàng thượng, xoa bóp đệm thịt, hôn bụng. Đem tay đặt trên chân nó, nhìn Bass bởi vì ‘định lý chân mèo phải ở trên’ mà táo bạo rút móng vuốt ra, rồi đặt trở lại trên mu bàn tay hắn, sau đó ngột ngạt cười ra tiếng.
Có lúc, Jofar có thể chơi mèo như vậy chơi suốt một buổi chiều.
Khiến Bass muốn cắn người, lại bỗng nhiên phát hiện bọn họ thân mật hơn rất nhiều.
Cảm giác đó giống như khi mọi người nuôi thú cưng, lúc đầu họ chỉ coi đó là niềm vui, sau đó họ nuôi thú cưng và so sánh chúng với bạn bè đồng trang lứa, coi chúng như một loại ký gửi tình cảm và hỗ trợ tinh thần.
“Sau này ta bận rồi, lúc đói bụng liền nhịn một chút, hoặc là tìm bọn Sok và Abbeliu, không muốn tự mình đi tìm ăn.” Jofar bỗng nhiên nói.
“Meo?” Tại sao?
“Bởi vì không an toàn.”
“…”
Bass vừa nghe thì không rõ, nhưng sau khi nghĩ lại, nó hiểu răng đồ ăn, thức uống mà Jofar uống mỗi ngày, kể cả quần áo và phụ kiện hắn sử dụng, đều đã được người hầu thử độc.
Dù sao hạ độc cũng là thủ đoạn thường dùng để ám sát.
… Con sen thật thảm a.
Bass nghĩ thông suốt, ngẩng đầu nhìn gò má như tượng mỹ nhân bằng băng của Jofar, bị Jofar phát hiện, đối diện với nó, đồng tử như đá quý phản chiếu hai viên ngọc lục bảo tròn tròn, khuôn mặt hoàn mỹ nhu hòa như muốn phát sáng.
Hắn rất ít khi dịu dàng, lại cực kỳ chu đáo.
Bị hắn nhìn như vậy khiến Bass cảm thấy hắn chỉ dịu dàng khi đối mặt với mình nó, và nó đối với Pharaoh như Jofar, là một người đặc biệt…
Có loại ảo giác trí mạng.
Nụ cười Jofar vắng ngắt, lại vì khí tràng mạnh mẽ của hắn mà cực kỳ sắc bén, lôi Bass chìm đắm vào thế giới của hắn, sự sợ hãi của nó đan xen với ánh mắt của hắn, không nỡ dời đi một giây, thậm chí có loại kích động và dục vọng muốn có được toàn bộ sự chú ý từ nó.
‘Ba ~’
Không báo trước, Jofar lại hôn chóp mũi nó lần nữa.
“Ngoan.” Tiếng nói của hắn thanh lãnh.
Không khí ám muội trong nháy mắt bị đông cứng.
Bass bỗng nhiên thức tỉnh: “…” Trời ạ!
Meo đại gia đen thùi liếm liếm chóp mũi, một đầu đâm vào tóc dài bên cổ của hắn, mặt lông nóng hổi.
Ta đây là đến kỳ rồi sao?
Phát tình với sen phải làm gì đây!
Tác giả có lời: 【 Tểu kịch trường 】
Bass: Mèo nó lớn rồi nha.
Jofar: Biết phát tình rồi.
Bass đỏ mặt.
Jofar mỉm cười rút kiếm: Chỉ có thể phát với ta, nếu không…
Cắt trứng!
Chú thích:
* Về biểu tượng của Thượng và Hạ Ai Cập: t tra được trên wiki là HAC có biểu tượng là giấy cói và ong, wiki không nhắc tới biểu tượng của TAC nhưng t tra một chỗ khác thì bảo biểu tượng của TAC là hoa sen xanh, vì vậy nên chỗ này tác giả viết sao thì t giữ nguyên như thế.
* Về Menes: ông là pharaoh đầu tiên cai trị Ai Cập đã THỐNG NHẤT, tên phía trước được dùng khá phổ biến, ngoài ra ông còn có tên khác là Narmer. Nếu mọi người hứng thú có thể tra tên ổng để biết tại sao ông ta có tận 2 cái tên như này. Thực ra qt hay raw thì t dùng đủ cách không ra được cái tên bình thường nên t tra trên wiki về thống nhất Ai Cập thì ông ấy nổi tiếng nhất.
* Bản đồ Ai Cập cổ đại
