Thấy bọn họ nghi ngờ, Hình Nhã Nhàn nhỏ giọng nói: “Muộn nghe cha nói vị đại sư Đăng Tịch này ngụy trang đi vân du bốn bể để trải nghiệm với quan sát dân tình. Lần này trở về hình như có đem về một tin lớn, còn cụ thể là gì thì chúng ta không biết.”
Tạ Lăng Du hiểu rõ, thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Nếu cung yến lần này không có gì bất ngờ xảy ra thì là có trò hay, chắc là có chuyện gì nên muốn mượn dịp này để chiếu cáo thiên hạ.
Mạnh Nghị và Hình Nhã Nhàn coi chuyện này như đề tài tám nhảm, nói xong thì cười cho qua. Tạ Lăng Du thì lại trầm ngâm, cứ có dự cảm chẳng lành.
Trong lòng hắn có chuyện nên vẫn luôn ngẫm nghĩ. Cho đến tận lúc bọn họ trở về với một đống đồ mới như tỉnh cơn mộng.
Hình Nhã Nhàn luyến tiếc, quơ quơ ống tay áo hắn: “Vân Lâu ca ca…”
Tạ Lăng Du nhanh chóng lùi về phía sau, bất đắc dĩ nói: “Nhã Nhàn muội muội, đừng nghịch ngợm.”
Trong mắt Hình Nhã Nhàn hiện lên sự mất mát, ngay sau đó liền tươi cười như ánh dương: “Ai thèm nghịch ngợm với huynh. Muội đi đây, gặp lại sau.”
Lời từ chối của Tạ Lăng Du bị chặn lại, Mạnh Nghị vẫy tay với cô, lúc này với ôm Tạ Lăng Du đi vào phủ, thở dài: “Đi thôi, tâm con bé này sáng như gương vậy.”
Tâm trạng Tạ Lăng Du phức tạp, cau mày quay người. Ánh mắt của hắn bỗng nhiên khựng lại.
Cách không xa mặt bên của Tạ phủ chính là Duyên Hi lâu. Mà lúc hắn quay đầu lại liền thấy một người đang dựa vào cửa sổ, lười biếng vẫy tay với hắn.
Một bộ bạch y khẽ bay theo gió, một gương mặt thanh tú đang tươi cười, im lặng làm khẩu hình với hắn.
“Có phúc quá ha…”
Tạ Lăng Du nhìn theo khẩu hình của y, lẩm nhẩm lại.
Mạnh Nghị không nghe rõ, nhìn hắn đầy thắc mắc: “Cái gì cơ?”
Tạ Lăng Du cúi đầu cười, gấp lại quạt xếp: “Không có gì, ta nói là… ta phải trốn thôi.”
Mạnh Nghị đã hiểu đi về phía trước, còn gập đầu phụ họa thêm: “Đúng thật, con bé đã biết ý của ngươi rồi, ngươi chỉ có thể trốn thôi.”
“Ôi, cô bé ngốc. Trên đời này nam nhi tốt nhiều như vậy sao lại nhìn trúng cái loại không hiểu phong tình như ngươi cơ chứ.”
Tạ Lăng Du lườm hắn: “Đúng đúng, Mạnh công tử của chúng ta rất chi là thức thời, sao trên đời này lại không có cô nương nào biết nhìn lợn để trị cái tật xấu này của ngươi cơ chứ.”
Mạnh Nghi lập tức nghe ra ý trong câu, nhảy qua choàng cổ hắn: “Lại móc mỉa ta, ngứa đòn vừa…”
Tạ Lăng Du trở tay nắm cằm hắn hất ra ngoài, không cho động vào: “Nói ngươi đấy. Sao hả, muốn đánh nhau không?”
“Ta nhổ vào!”
Hai người vừa đi vừa làm loạn, đám gia nô như nhìn riết thành quen, trao đổi ánh mắt bất lực rồi nhìn trời nhìn đất, làm như không có chuyện gì ai làm việc nấy.
Lúc chạng vạng, Tạ thừa tướng vẻ mặt mệt mỏi trở về phủ, nghe nói Tạ Lăng Du hôm nay xuất phủ dạo phố bèn tới viện của hắn trước.
Lúc Tạ thừa tướng đẩy cửa vào thì Tạ Lăng Du đang đọc sách.
Hắn hơi bất ngờ, đứng dậy: “Cha.”
Tạ thừa tướng vỗ vai hắn, ý bảo hắn ngồi xuống: “Tử Châu như thế nào?”
Tạ Lăng Du quy củ ngồi xuống trả lời: “Cha với mẹ không thay đổi gì nhiều, hiện giờ đang đi xa nhà. Tiểu Nhị vẫn trông như thế, chỉ là ham chơi quá. Nhóm nạn dân đều đã được dàn xếp ổn thỏa. Lúc con đi bọn họ còn cố ý đến tiễn, con không yên tâm… nên để Tiểu Nhị trông giúp, nghĩ chắc cũng không có vấn đề gì lớn.”
Tạ thừa tướng im lặng lắng nghe, trong mắt hiện lên ý cười: “Có mệt không?”
Tạ Lăng Du lắc đầu, ngại ngùng nói: “Đường xá không xa lắm, con cũng chẳng phải hao tâm gì, đâu có gì mệt chứ?”
Nói xong, hắn lấy xuống một bàn cờ và hai hộp cờ từ trên giá xuống, đưa chúng cho Tạ thừa tướng: “Đây là cờ bằng noãn ngọc con nhờ người tìm được, cha ưng không ạ?”
Tạ thừa tướng thích chơi cờ, tất nhiên là rất thích. Ông thích thú sờ chẳng nỡ rời tay: “Được con nhớ đến, cha rất vui.”
Tạ Lăng Du cười, Tạ thừa tướng ngắm nhìn một lúc, đột nhiên bất ngờ cất lời: “Gần đây sợ là lại có chuyện. Lần này bệ hạ đãi cung yến rõ là ý của túy ông không phải ở rượu. Chúng ta tuy rằng không biết đó là chuyện gì nhưng chắc hơn nửa phần đó không phải là chuyện gì tốt.”
Tạ Lăng Du cau mày, nói: “Trừ khi hành động này của bệ hạ là để chiếu cáo thiên hạ.”
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.
Từ lúc Trọng Lục lên ngôi đến giờ đã là ba năm, có khi nào là… hắn muốn lập hậu?
Nhưng việc này thì liên quan gì đến đại sư Đăng Tịch?
Tạ thừa tướng thở dài một thơi, bất đắc dĩ nói: “Ý vua khó đoán, chỉ có thể đi một bước biết một bước thôi.”