“Cẩm nhi…”
“Ngươi..ngươi…” Ập vào đầu hắn là một cỗ tức giận đến muốn thiêu cháy.
Mặc kệ lời tư tế, luật lệ của thú thế, đều bị hắn quên hết sau đầu. Sâm Lữ thực sự động sát niệm.
Kỷ Tán Cẩm cười khẩy một tiếng. Xem đi, chẳng phải tức giận lên thì cái gì cũng dám làm sao?
Nhưng cũng không phải nàng tùy tiện ra tay, nàng đã biết rõ Sâm Lữ đang là thú nhân cấp 3. Những ngày ăn mệt ở chỗ Na Tư cũng không phải vô ích. Nếu đánh lên nàng hoàn toàn có thể đem hắn xử tại chỗ.
Chính mình là nhược kê, có người còn nhược kê hơn.
Câu lên môi, đưa tay ra ngoắc khiêu khích.
“Tức giận? Vậy đến đây đi”
“Ta gi…”
Sâm Lữ chưa kịp gào lên. Những thú nhân phía sau đã phục hồi tinh thần chạy đến bịt miệng, kìm tay chân hắn lại.
“Ngươi điên rồi? Muốn bị đuổi ra bộ lạc trở thành ác thú?” Sử Khuynh lạnh giọng chất vấn.
“A…”
Sâm Lữ ngay lập tức bị tỉnh táo lại vì hoảng sợ.
Sử Khuynh tiến đến trước mặt nàng. Kỷ Tán Cẩm lạnh lùng nhìn hắn, thủ sẵn súng lục trong ống tay áo.
Thành kính mà cúi đầu, vẻ mặt như cũ điềm tĩnh.
“Ta hướng đến vị này giống cái thay mặt tộc nhân xin lỗi, xúc phạm đến người. Nếu người muốn yêu cầu trừng phạt hắn cái gì, có thể đề ra.”
Sử Khuynh lời nói không có gì để bắt bẻ. Theo những gì mà giống cái được hưởng quyền lợi, quyền sống chết của Sâm Lữ được giao vào tay nàng. Sử Khuynh cũng nghĩ rằng Kỷ Tán Cẩm sẽ ra lệnh giết hắn như những giống cái thường làm.
Trầm ngâm suy nghĩ. Nàng cũng chỉ muốn giáo huấn tên kia một chút, không có ý định giết hắn.
“Bỏ đi”
“Hả?” Sử Khuynh nhìn nàng, không thể tin vào tai.
“Hắn xúc phạm ta, ta cũng đã đánh hắn. Vậy đủ rồi”
Nàng không do dự quay người rời đi.
Sử Khuynh phức tạp nhìn. Hắn không rõ mà gọi lại một tiếng:
“Người có thể cho ta biết tên không?”
Nàng hơi khựng lại, dừng một lúc. Sử Khuynh tưởng rằng nàng sẽ không trả lời.
“Kỷ Tán Cẩm”
“Ta là Sử Khuynh. Về vấn đề thiên tai, rất vui lòng cùng người trao đổi.”Hắn mỉm cười.
Nàng gật gật đầu. Na Tư bỗng nhiên nắm tay nàng siết chặt, mắt tím không thể thấy ngày càng lạnh lẽo nhìn Sử Khuynh.
“Đi thôi” Na Tư trầm giọng kéo nàng đi.
Bóng lưng hai người vừa khuất, khóe miệng Sử Khuynh hạ xuống, thoáng suy tư một lát, chính mình lẩm bẩm không rõ, đáy mắt hỗn loạn một tia quỷ dị.
Làm sao đây, hình như hắn vừa phát hiện ra thứ gì đó rất thú vị~
Tác giả có lời muốn nói: Con ta đúng là biến thái. Nhưng đây là hình tượng ta thích.( ̄་། ̄*)