“Được thôi.”
Lục Trăn tức tối trừng mắt với cô, Lục Yên vội im bặt.
Đợi sau khi Thẩm Quát rời đi, anh mới kéo Lục Yên ra thư viện, đến đại sảnh mới làm như thẩm vấn phạm nhân: “Giao hết ra đây.”
Lục Yên vội lui ra sau, che túi lại: “Không giao! Là chú Thẩm cho con mà!”
“Nha đầu thối, thích nó đến vậy, thì đi làm con gái nó đi!”
“Đi thì đi!”
“Này, quay lại! Con, con còn đi thật à!”
Lục Trăn muốn đuổi, nhưng Lục Yên đã chạy xa rồi.
Đầu tháng 10, Tam Trung hừng hực khí thế treo poster giải bóng rổ.
Trận cuối cùng, đội của Lục Trăn và Thẩm Quát đều được vào chung kết, lập thành một đội đấu với Nhất Trung.
Trận đấu diễn ra ở sân của Tam Trung, dưới cái nắng gay gắt, đám thiếu niên cứ vậy để đầu trần, mặt đầy mồ hôi, vạt áo cũng ướt sũng.
Thời điểm đó, trưởng học không thừa tiền để tu sửa sân bóng rổ, vì vậy sân đấu đa số là lộ thiên. May mà chuyện này không hề ảnh hưởng đến tinh thần thi đấu cũng như cổ vũ của mọi người.
Cổ động viên được sắp xếp thành từng hàng, khiến sân đấu càng náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Lục Yên bị bố kéo đến vị trí quan sát tốt nhất, cùng đám con trai mặc áo đỏ đội hình dự bị xem trận đấu.
Đội đối thủ mặc áo đen, ngồi đối diện bọn họ. Lương Đình ngồi sau thấp giọng nói với cô, đội đối thủ hầu như là dân bóng rổ chuyên nghiệp, nên trận này xem ra rất căng.
Lục Yên nhìn bọn họ, quả nhiên còn có cả người cao gần mét chín, đang chỉ đạo cả nhóm khởi động thân nhiệt.
Nhìn bộ dáng hừng hực khí thế của bọn họ, chắc chắn trận đấu hôm nay sẽ rất ác liệt đây.
Lục Yên quay đầu lại, thấy Thẩm Quát ở cuối hàng.
Anh lười biếng ngồi trên ghế, đôi chân dang ngang vai. Anh mặc đồng phục đỏ, quả thực là đẹp trai ngây ngất, mi mắt đen thẳm như đang lay động.
Lục Trăn không biết từ đâu bước đi, ngăn tầm nhìn của cô.
“Con gái, nhìn bố có ngầu không?”
Anh tự tin vòng tay trước ngực, ngạo nghễ khoe Lục Yên cơ bắp nơi cái tay.
Khóe miệng Lục Yên cứng lại.
“Ngầu…”
Cái đầu.
Cô lại tiếp tục nhìn Thẩm Quát, nhưng lúc này ghế đã vắng bóng người.
Thẩm Quát đã đứng dậy, đi khởi động.
Đường cong trên cơ thể anh đâu ra đấy, nhưng khác với cơ thể được luyện tập bài bản ở phòng tập. Đây là cơ thể do nhiều năm lao động nặng mà thành, nên nhìn vô cùng mạnh mẽ.
Lục Trăn hướng theo ánh nhìn của con gái, sau đó sắc mặt trầm xuống.
“Con nhóc quỷ sứ này, nhìn ai đấy!”
“Không ai hết.”
Lục Yên thu ánh nhìn lại, sờ sờ chai Coca mát lạnh trong ba lô, đứng dậy định đi, nhưng bị Lục Trăn túm cổ lại.
“Quay lại cho bố.”
“Hả.”
“Trong cặp sách là cái gì?”
“Không có gì.”
Lục Yên sống chết giữ chặt ba lô nhưng bị ông bố thô bạo cướp đi, lấy ra từ trong đó một chai Coca: “Lại muốn theo định phản quốc à?”
“Lục Trăn, trả con!”
Lục Trăn ném chai nước cho Lương Đình, sau đó vỗ vỗ đầu cô: “Ăn cây táo rào cây sung không có kết cục tốt đâu, biết chưa, có đồ gì tốt phải hiếu kính dâng bố đầu tiên.”
Lục Yên giậm chân, sắp tức chết.
“Bố có thiếu người đưa nước đâu, mắc gì lại giành của con.”
Bên cạnh Lục Trăn có rất nhiều cô gái đang cầm đủ loại nước ngọt đứng chờ, đỏ mặt muốn tiến lại gần anh.
Có lẽ do khí chất, mà bóng anh dưới ánh mặt trời như tỏa hào quang bốn phía, không khác gì mặt trời nhỏ.
Một chàng trai như vậy, luôn luôn thu hút ánh mắt của nữ sinh.
Mà Thẩm Quát hoàn toàn ngược lại, sự lạnh lẽo toát ra từ người hắn khiến người ta không dám đến gần.
Con người đến cùng cũng không muốn làm bạn với sự nghèo khổ.
Lục Yên vừa đi đến căng tin mua nước, nơi đó đã đông nghẹt người, những cô gái chen chúc nhau mua nước ngọt không ra hàng lối. Lục Yên khó khăn lắm mới phá được vòng vây, cướp được một chai Coca, giờ lại bị Lục Trăn cướp mất.
Cô sắp tức đến nổ não.
Nếu có cuộc thi mặt dày, không ai chiến thẳng nổi bố cô.
Ngay lúc cô gái nhỏ còn đang tức giận, một chai Coca nhẹ dịch đến bên tay cô, quơ quơ.
Lục Yên kinh ngạc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Lương Đình.
Anh nhìn thấu Lục Yên như nhìn thấu bảng cửu chương, khóe mắt cười cười, nhỏ giọng nói: “Cất cho kỹ, chú dẫn Lục Trăn đi, cháu lén đi đưa người ta.”
Lục Yên như thể kẻ trộm, nhanh tay nhận lấy chai nước, giấu trong ba lô, tim đập thình thịch.
“Cảm ơn.”
“Đừng khách khí.” Lương Đình hiền hòa: “Cẩn thận đừng để phát hiện.”
“Vâng.”
Sau khi giao lại “tang vật” cho cô, Lương Đình lập tức đi qua ôm vai Lục Trăn: “Đi WC không?”
“Tự đi đi.”
“Phải anh em không thế.”
“Đi, đi, đừng cọ nữa.”
Lương Đình thành công lôi kéo Lục Trăn rời đi, quay đầu nháy mắt với Lục Yên.
Khóe miệng cô cong lên, chạy nhanh về phía Thẩm Quát.
Dưới ánh nắng, tay Thẩm Quát truyền đến một cảm giác mát lạnh.
Anh quay đầu lại, chỉ thấy Lục Yên đứng phía sau, thấp thỏm nói: “Này, mời anh uống nước.”
“Mời anh?”
“Mau cầm lấy, đừng để Lục Trăn thấy.” Lục Yên nhét chai nước vào tay anh, đề phòng nhìn xung quanh, không khác gì trộm.
Thẩm Quát không hề do dự nhận lấy, mở ra uống ừng ực.
Khí ga của Coca tràn vào họng, một cảm giác sảng khoái vô cùng.
Lục Yên thấy anh nhận lấy vui vẻ như vậy, môi con lên một nụ cười ngọt ngào, lộ má lúm đồng tiền.
Bộ dáng ngửa đầu uống nước của anh không hề mất tự nhiên chút nào, yết hầu lăn lăn, mang theo cảm giác mùa hè.
Thẩm Quát đóng nắp chai, nói một tiếng “Cảm ơn.”
“Ngon không?”
“Ừm.”
Anh rất ít khi uống nước ngọt, không phải không thích, mà là thấy không cần thiết.
Thực ra là rất ngon.
Ý cười trên mặt cô gái càng sâu hơn, vô cùng ngọt ngào.
“Thẩm Quát, nghe nói Nhất Trung có cầu thủ chuyên nghiệp, chúng ta có thể thẳng không?”
Thẩm Quát nhìn đội đen đối diện, ánh mắt hiện lên một tia khí phách thiếu niên.
“Chắc chắn thắng.”
Lục Yên kinh ngạc nhìn anh, thật sự rất ít khi nghe giọng điệu tự tin chắc chắn này của anh, thần thái này, quá chất rồi!
Cô gật đầu mạnh mẽ: “Cố lên!”
Chỉ cần một câu “chắc chắn thắng” của Thẩm Quát, Lục Yên cũng có một sự tin tưởng tuyệt đối, rằng trận này họ sẽ thắng.
Còi ra trận đã vang lên, Thẩm Quát đưa chai Coca còn một nửa cho Lục Yên.
“Cầm giúp anh.”
“Ừm.”
Lục Yên cầm lấy chai nước, quay lại chỗ ngồi của mình.
Không lâu sau, Lục Trăn và Lương Đình cũng đã đi vào sân.
Lục Trăn thấy trận đấu bắt đầu rồi, lập tức cởi áo khoác ra, ném lên đầu Lục Yên: “Giữ áo cho bố.”
“Bố không thể dịu dàng một chút sao.”
Lời vừa dứt, chỉ cảm thấy tay đã trống không, chai nước Coca vừa nãy đã ở trên tay Lục Trăn, hơn nữa anh còn đang ngẩng đầu uống.
“??????”
Lục Yên trơ mắt nhìn Lục Trăn uống hết chai nước Thẩm Quát đã uống, cả người liền muốn xỉu.
Lương Đình phía sau cũng cứng miệng.
Lục Trăn ném chai nước vào thùng rác, quay đầu nhìn Lục Yên đang ngây như tượng, thản nhiên hỏi.
“Gì đấy.”
“Có độc.”
Bố uống nước của kẻ địch.
Lục Trăn vò vò đầu cô, tràn đầy quan tâm: “Con gái tôi nhìn thật ngốc, là do tôi sinh ra sao?”
Lục Yên bụm miệng, thật sự không còn gì để nói.
Mẹ cô mù đến mức nào mới có thể nhìn trúng người bố IQ nhi đồng của cô chứ.