Hứa Di chớp chớp đôi mắt khó hiểu nhưng vẫn thành thật đáp.
” Vâng, con biết rồi. Mẹ phòng con ở đâu thế ? Con muốn thay đồ một và tắm rữa một chút.”
Lạc Vũ ngồi bên cạnh nghe thấy thế liền nở nụ cười ôn hòa nói nhẹ nhàng với vị quản gia.
” Quản gia, giúp cháu đưa em dâu về phòng Tu Minh một chút sợ thằng nhóc đó lại làm trò thì không hay .”
Vị quản gia trung niên cung kính đáp.
” Vâng, mời nhị thiếu phu nhân.”
Nói xong vị quản gia kia đợi Hứa Di gật đầu cảm ơn mấy người nhà kia rồi đi theo phía sau, chỉ sau vài phút ngắn ngủi hai người đã đứng trước cửa phòng Lạc Tu Minh.
Vị quản gia hướng ánh mắt về Hứa Di cung kính nói.
” Đây là phòng của thiếu phu nhân, nếu không có gì căn dặn tôi đi làm việc trước đây.”
” Kẻo..kẹt..”
Sau khi vị quản gia rời đi thì Hứa Di chậm rãi mở cửa mà tiến nào bên trong, xuất hiện trước mắt cô là một căn phòng sang trong được trang trí theo phong cách châu âu lấy màu xám làm chủ đạo.
Trước mặt cô là căn phòng rộng lớn có một chiếc giường được lót bằng nệm mềm mại phải nói với kích thước như thế năm người ngủ cũng không hết , phía bên cạnh là một không gian trang trí chiếc ghế sofa và bàn làm việc cũng uy nghiêm chẳng kém.
Đưa ánh mắt vào bên trong thì có rất nhiều tủ đồ được xếp theo hàng rất ngăn nắp mà theo Hứa Di để ý thì trong đó có rất nhiều đồ của cô những người làm kia đã giúp bản thân vận chuyển đến.Nhìn tủ đồ trên giá toàn là hàng hiệu được sản xuất theo giới hạn mà thôi.
Mà phía bên cúi phòng là một nhà vệ sinh nhưng điều làm cho Hứa Di khó hiểu đó là vị trí sau chiếc bàn ghế sofa còn một khoảng trống chẳng biết để làm gì cả.
Mà nhìn về phía cạnh giường lại là bàn trang điểm của cô nên những món đồ ấy khá quen thuộc với mình, mà phía cạnh cửa lại có vài chiếc ghế bỏ gày dép nhìn sang trọng chẳng kém.
Trong khi Hứa Di đang quan sát thì phía sau lại có giọng nói quen thuộc vang lên.
” Nhìn đủ chưa, tại sao vào phòng tôi lại không gõ cửa.”