Du Hoặc uống một ngụm nước, buồn mở miệng “Ừ” một tiếng rồi nhét búp bê vào túi.
Hắn nhìn quanh phòng một vòng liền chỉ vào vài món vật: “Dây thừng, dao, vải, món nào tiện tay thì mang đi hết.”
“Được.”
Mọi người sôi nổi làm theo.
Bọn họ chuẩn bị đồ vật cho thật tốt, theo sau Du Hoặc tới tận cửa mới ngu ngơ hỏi: “Này là đang làm gì vậy?”
Du Hoặc nói: “Đánh cướp.”
Mọi người: “???”
Tần Cứu đột nhiên thấp giọng cười. Giọng cười trầm ấm vang lên dễ làm cho tai người khác không được thoải mái lắm.
“Đã cho đi theo còn cười.” Du Hoặc căng mặt nghiêng về phía trước, lại quay ra nói với mọi người: “Đừng có cản trở, có đi hay không đây?”
Mọi người: “…… Đi mà đi mà.”
.
Mới đó mà bọn họ đã đến trước một căn nhà nhỏ. Bảng địa chỉ ngay cửa nhà để số 4 thôn Tra Tô.
Cốc cốc cốc.
Du Hoặc đứng gõ cửa bảo: “Đến tặng quà.”
Mọi người nín thở đợi một lát mới nghe thấy tiếng sàn sạt phía bên kia cửa. Đây là tiếng bước chân nghe sao cứ như tiếng vải chà xuống dưới đất vậy. Mọi người thấy thế thì chợt nhớ tới Triệu Văn Đồ viết trong nhật ký rằng mình vẫn còn tay chân, nhưng sờ vào lại rất mềm, như sợi bông vậy. Nhớ lại chỉ làm bọn họ cảm thấy sợ hãi, nhưng đâu đó vẫn đọng lại chút thương xót thay họ.
Tiếng cửa vang lên kẽo kẹt đã được mở ra.
Triệu Văn Đồ ló đầu ra khỏi cửa, khuôn mặt ông nom rất tội nghiệp, biểu cảm thì chết lặng, hai bên tóc mai bạc trắng dưới ánh trăng lại ảm đạm hơn bao giờ hết. Tròng mắt ông chẳng chớp mà chỉ tối sầm nhìn chằm chằm vào Du Hoặc rồi ông mới chần chừ bảo: “Quà gì cơ?”
Du Hoặc móc con búp bê bị đốt với chiếc túi chống nước ra, nói: “Một quyển nhật ký, một con búp bê tượng trưng cho ông, tên là Triệu Văn Đồ.”
Ánh trăng chói rọi lên người Du Hoặc làm bóng của hắn trải dài đến trước mặt Triệu Văn Đồ. Ông đứng giữa quang ảnh bất động một hồi lâu, trong mắt dần lộ ra một tia sáng có hồn nhàn nhạt.
“Triệu…… Văn…… Đồ……” Ông cầm con búp bê đơn sơ lên lặp lại lời vừa nghe. Đã lâu chẳng nói qua, phát âm của ông ta chẳng mấy trau chuốt.
“Triệu Văn Đồ…..” Ông lặp lại một lần nữa.
……
Ông đứng đó lầm bầm cái tên cũng phải mười mấy lần, đột nhiên ông chợt ngửa đầu cười ha ha.
“Có khi nào lên cơn nữa rồi không?” Ông Vu lo lắng hỏi.
Triệu Văn Đồ chẳng hề nghe thấy. Sau khi cười cho đã bụng, ông lại gào khóc. Sau đó ông bèn giật lấy hai món quà khác, phá vòng vây bọn Du Hoặc xông vào rừng, nháy mắt đã không còn tăm hơi.
“Này là….. giải thoát sao? Ông ta đi đâu cơ chứ?”
“Không biết.” Du Hoặc nhấc chân đi mất giống như vốn chẳng quan tâm kết quả sẽ ra sao.
.
Đảo mắt, bọn họ lại đứng trước cửa một nhà khác. Lần này là số 1 thôn Tra Tô, căn nhà của thôn dân Giáp. Nhưng mọi người lại vô cùng sốt sắng, thấp thỏm không yên. Vị thôn dân Giáp này gặp cũng chưa từng gặp qua, đòi đi đối chiếu với búp bê để đưa, đưa kiểu gì đây? Đưa túi rồi bảo họ bốc thăm trúng thưởng à?
Bọn họ đang tính âm thầm chuồn mất thì Du Hoặc đã bước lên gõ cửa.
“Mở cửa, tặng quà.”
“……”
Được rồi, chuồn cũng không xong nữa. Bọn họ đành trưng ra khuôn mặt chết lặng nhìn cửa mở ra, một khuôn mặt xa lạ của thôn dân hỏi: “Quà gì cơ?”
Thế nhưng Du Hoặc lại bước tới với một sợi dây thừng tròng qua cổ đối phương, quấn qua quấn lại đã trói người ta vô cùng chặt.
Thôn dân Giáp: “???”
Mọi người như muốn điên theo luôn: Này đúng là đánh rồi cướp nè.
Du Hoặc kéo căng dây thừng xong liền đưa một đầu dây cho Vu Văn, nói: “Đừng có làm mất, mất tao tìm mày.”
Vu Văn nắm chặt dây thừng trưng bộ mặt ngu ngơ nhìn Giáp, chả biết làm sao.
Chờ mọi người hồi phục tinh thần, Du Hoặc đã đến trước cửa nhà của Ất, gõ cửa: “Mở cửa, tặng quà.”
Sau đó, lại có thêm một người trong tay ông Vu.
.
Nửa tiếng sau.
Chỉ nửa tiếng mà bọn họ đã đánh cướp được cả thôn. Trừ Triệu Văn Đồ đã lên cơn ra thì có 18 hộ 19 con người đều bị trói cứng ngắc, bao gồm cả thôn trưởng và mẹ ông ta. Toàn thể đồng bào thôn Tra Tô từ trước đến giờ mới có một chuyến thăm hỏi có một không hai như vậy.
Bọn họ tìm một mảnh đất trống bên kia bờ sông, theo sự phân phó của Du Hoặc gom các đồng bào Tra Tô lại thành một nhóm.
“Sau đó thì sao?” Ông Vu hỏi.
Vừa nói thì Du Hoặc đã lấy túi rồi đổ hết búp bê ra, đẩy cả núi đó đến trước mặt mọi người trong thôn, “Quà tặng của bà lão Hắc, chúng tôi đem đến tặng mọi người.”
Thôn dân: “…………………………”
“Thế đách này mà cũng được à?”
Tròng mắt bọn ông Vu muốn trợn ngược ra ngoài, nhưng ngẫm lại thì họ thấy: Đúng rồi ha, đề bài có bắt tặng riêng lẻ từng người một đâu.
Bên bờ sông một khoảng trời không yên tĩnh.
Sau đó thì toàn đồng bào trong thôn đều muốn phát điên ngay tại hiện trường.
.
Hàng đống con búp bê giống như hàng đống ngón tay xé rách biểu hiện bình thản giả dối của họ. Những thôn dân đó thét chói tai rồi giãy dụa, dưới tình huống bị mất lý trí, sức lực của họ đều tăng dữ dội. Họ xé toạc dây thừng rồi xông tới tấn công những ai ngay trong tầm mắt. Lúc họ điên lên thật chẳng giống Triệu Văn Đồ làm mọi người bất ngờ không đỡ kịp.
Tuy rằng mọi người mang theo dao nhưng nó cũng chỉ dùng để uy hiếp. Giờ đây lại biết được thôn dân cũng đã từng là thí sinh, không ai dám hạ thủ.
Thế nhưng đang sắp xảy ra va chạm, trong cánh rừng chợt có động tĩnh.
Tiếng trườn sàn sạt vang lên từ mọi phía.
Du Hoặc nhìn sang, tròng mắt co lại.
Lần này, cánh tay quỷ xuất hiện không phải một hai cái, cũng chẳng phải mười mấy cái…..
Cánh rừng mênh mông bát ngát, sáu thước hoàng thổ chả biết đã chôn bao nhiêu người. Tay chân của các thí sinh kiểm tra bị chặt của mấy năm nay đều hội tụ ở đây.
Động tĩnh lớn thế này, bảo là náo loạn phòng thi cũng chẳng điêu ngoa.
Tiếng thét vang lên cả một bầu trời, mọi người kéo nhau bật dậy, tháo chạy như điên trước cuộc truy cùng giết tận của bọn cánh tay quỷ.
“Dẫn chúng đi vào cánh rừng!” Du Hoặc la lên.
“Còn muốn vào rừng cây hả? Làm sao vậy? ! ! !”
Dù miệng hỏi vì sao, bọn họ vẫn quay một vòng lại, dùng hết sức bình sinh giống như dồn hết lực cả đời để cắm đầu chạy. Biết bao lần bọn họ cảm nhận được con dao chặt xương lạnh lẽo duỗi tới sau lưng mình, khó khăn lắm da mặt với da đầu cũng chỉ cọ qua lưỡi dao.
Sự uy hiếp “chỉ kém một chút” này lại còn khủng bố hơn bao giờ hết.
Chỉ trong chốc lát mà mọi người đã bị đợt sóng thần tứ chi này tách ra.
.
Du Hoặc phóng qua thân cây cong nằm ngang dưới đất, ánh mắt hắn đảo qua cây cối xung quanh lặng lẽ tính kế. Từ khi Triệu Văn Đồ chạy vào cánh rừng, hắn vẫn luôn tự hỏi: Giải thoát là như thế nào?
Theo như nhật ký viết, đưa búp bê chính là giải thoát.
Nhưng đó là Triệu Văn Đồ lý giải, lúc hắn còn làm thí sinh cũng chỉ nhìn từ một phía. Hắn thấy mình đưa búp bê cho thôn dân Giáp, ngày hôm sau đã không thấy thôn dân Giáp nữa, cho nên hắn đã kết luận việc này bằng cách giải thích đó.
Nhưng hiện tại nhìn lại, trong chuyện này vẫn còn nhiều bí ẩn.
Nếu không bọn họ sẽ chẳng bị truy đuổi chật vật đến như vậy.
Nhất định còn có cách để an ổn lại những phần chân tay cụt đang oán hận này và sau đó mới có thể làm các thí sinh an nghỉ.
Du Hoặc vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này.
Sau đó, hắn chợt nghĩ tới con búp bê bị lửa thiêu kia. Búp bê hoàn chỉnh, Triệu Văn Đồ cũng không sứt mẻ, thế nhưng lại xuất hiện dấu vết bị thiêu…..
Tại sao cô thôn dân nọ bảo tập tục của thôn Tra Tô là thổ táng, không thể hỏa táng…..
Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một lí do……
Thổ táng sẽ giam cầm bọn họ ở đây, chỉ có hỏa táng mới an giấc mộng ngàn thu.
.
Du Hoặc nhìn trúng một mảnh đất dễ châm lửa, trong lòng hắn thầm nghĩ, dẫn những cánh tay đó lại đây, vừa vặn thời cơ, cho một ngọn lửa thiêu sạch.
Ngay khoảnh khắc ấy, hắn định lấy bật lửa ra rồi ném lên cây. Thế nhưng tay đã đút vào túi, mày hắn cau lại rõ rệt.
Không có.
Trong túi rỗng tuếch.
Du Hoặc: “……”
Có thể là trước đó đang chạy thì đánh rớt mất……
Thật là đúng lúc, chậm một giây thôi đã muốn đoạt mạng.
Ngay lúc hắn chậm lại, đã có hàng hà sa số cánh tay quỷ đổ rập lại đây, chỉ chốc lát đã tạo thành một vòng vây.
Mà lại càng chết người nữa là sương mù này làm người khác buồn ngủ chết đi được.
…..
Các tứ chi bị cụt nháy mắt đột nhiên dựng lên, ngón tay Du Hoặc đè lên thân cây, nhanh chóng quẹt mấy nét chữ.
Tốc độ hắn nhanh đến chưa kịp suy nghĩ.
Khi hắn chợt nhận ra dường như mình đang viết không phải là 001, giữa những tứ chi bị cụt đang ập tới thì bất ngờ bùng ra một đám cháy.
Giống như bén một ngọn lửa vào bể xăng, ngay khoảnh khắc nó rơi xuống, lửa đã lan ra bốn phía.
Cây cối ở đây mọc um tùm nên nó khá dễ cháy hơn trong thực tế.
Ngay lúc đó, cánh rừng vô tận liền cháy thành biển lửa.
Vô số tay chân trắng bệch ở giữa ngọn lửa nhào ra, lại rơi xuống không tiếng động, hóa thành bùn đất.
Du Hoặc ở giữa ánh lửa nheo mắt lại, tròng mắt được phủ lên một lớp ánh sắc. Ánh mắt hắn lướt qua ngọn lửa cao vút, dừng ở một nơi xa xăm.
Ở đó, giám thị 001 ném thùng xăng đã rỗng vào giữa đám lửa.
Ngọn lửa đột nhiên bùng cháy, anh ở dưới ngọn lửa sáng bừng mà sải bước đi tới, khóe miệng mang nụ cười bí ẩn có cảm giác kiêu ngạo, y như thường ngày trông chán muốn chết, chẳng có hơn một nét sống động nào khác.
Toàn bộ phòng thi vừa bị thiêu cháy dưới tay anh, toàn bộ những cái xác không hồn oan ức chưa siêu thoát bị giam cầm ở đây đều đã đi vào biển lửa.
Bụi về với bụi, đất về với đất.