Cứ như vậy, mọi sự ra vào của người chơi đều sẽ nằm trong tầm ngắm của những người hầu trong trang viên.
Mà tầng cao nhất cách phía dưới tận bốn tầng lầu, cách xa các phòng có thể có manh mối, cũng làm tăng độ khó cho người chơi khi phải lẻn ra ngoài vào ban đêm tìm thức ăn.
Tiêu Lam đánh giá kết cấu hành lang, vừa lúc đối mặt với Vương Thái Địch mở cửa phòng đối diện.
Vương Thái Địch nhìn có chút thiếu tự tin: “Cánh cửa này nhìn qua không được chắc chắn lắm ha.”
Tiêu Lam nghe vậy liền xoay người gõ gõ ván cửa, là gỗ nguyên khối, chất lượng thật ra rất tốt, chẳng qua khi đối mặt với khí lực của ma quỷ mà nói thì thật ra cũng rất yếu ớt.
Cậu an ủi nói: “Có chắc chắn thì cũng vô dụng à, dù sao chìa khóa cũng nằm trong tay bọn họ, nói chứ có cửa chỉ là để tâm lý chúng ta thoải mái hơn thôi.”
Vương Thái Địch: “…”
Sự an ủi này làm người ta tuyệt vọng rồi.
Tiêu Lam chú ý thấy rằng lần này quản gia không có nói mỗi người ở riêng một phòng, nhưng mà người chơi đều vẫn đang lựa cho mình một phòng, chẳng lẽ không phải tổ đội sẽ an toàn hơn sao? Cậu đem nghi hoặc này ra hỏi Vương Thái Địch.
Vương Thái Địch đột nhiên nhớ tới cái gì: “Lúc trước em hình như quên nói với anh, nếu số lượng người chơi ở cùng nhau càng nhiều, tỷ lệ gặp nguy hiểm sẽ càng cao. Cho nên người chơi bình thường sẽ tổ đội hai đến ba người, giúp đỡ nhau một chút, nếu có người mang tận bảy hay tám thì hơn phân nửa là lấy những người khác ra làm bia đỡ đạn.”
Tiêu Lam nghi hoặc: “Vậy sao không ngủ với anh trai em? Không phải vừa vặn có đủ hai người sao?”
Vương Thái Địch cúi đầu: “Anh trai em ghét bỏ em hết nghiến răng lại đến đá chân, ngủ đến nửa đêm còn muốn gặm tóc của ảnh..”
Tiêu Lam: “…”
Vương Kha đến tột cùng đang phải sống một cuộc sống khốn khó đến mức nào nha.
Vương Thái Địch gãi gãi lọn tóc xoăn nhỏ: “Nhưng mà khả năng ứng phó với nguy hiểm vào ban đêm của em vô cùng thuần thục, bình thường chỉ cần giữ im lặng đừng tự tìm đường chết là được, nếu có rắc rối gì không giải quyết được thì em có thể trực tiếp dùng đạo cụ chuồn đến bên cạnh anh trai em.”
Nhóc còn đến gần Tiêu Lam nhỏ giọng nói: “Anh nói xem lỡ phu nhân Bella buổi tối lén đến đây tập kích em thì phải làm sao bây giờ?”
Tiêu Lam nghĩ đến dáng người phu nhân Bella: “Nếu như em ngủ say đến mức tiếng bước chân của bà ta cũng không thể khiến em tỉnh lại, vậy thì so với việc sẽ bị đem đi chôn chắc không sai biệt lắm.”
Vương Thái Địch: “…”
Con thuyền tình bạn nhỏ của chúng ta bị rỉ nước rồi!
Quay trở vào bên trong phòng.
Tiêu Lam nhìn căn phòng dù dành cho khách nhưng vẫn toát lên vẻ xa hoa như những nơi trước. Giường trong phòng vừa to vừa êm, bốn năm người đàn ông trưởng thành nằm cùng cũng không có vấn đề, bên cạnh cửa sổ tinh xảo còn đặt một bộ sô pha cùng bàn trà, nhìn qua lớn gấp mấy lần so với căn phòng nhỏ tồi tàn ở trạm dừng chân của người chơi.
Đầu giường có đặt một cái bình hoa, bên trong cắm một bó hoa hồng trắng vẫn còn đọng lại chút sương.
Bên cạnh bình hoa có một phong thư, trên mặt có in một dấu môi cực lớn. Không cần đoán cũng biết chủ nhân dấu môi này là ai, ngoại trừ phu nhân Bella ra, nơi này còn ai có cái miệng cực lớn với tạo hình kỳ lạ như vậy chứ.
Tiêu Lam mở phong thư ra, có lẽ nên nói là thư tình thì đúng hơn. Nội dung bên trong nói về khoảnh khắc vui sướng khi được gặp cậu, cũng hy vọng cậu có thể vui vẻ thoải mái ở trang viên này, nhưng toàn bộ quá trình toàn gọi là “Bé cưng của ta”, thoạt nhìn giống như một cái email nhóm vậy.
Chữ viết trong thư tình vừa đẹp vừa mảnh, như thể được viết bởi tay của một người phụ nữ quý tộc đã được trải qua quá trình giáo dục vô cùng tốt, không hề ăn khớp với dáng vẻ đáng sợ bên ngoài của phu nhân Bella, là không nên nhìn mặt mà bắt hình dong, hay là do người khác viết thay?
Thời gian vẫn còn sớm, nhóm hầu gái trong trang viên vẫn còn làm việc, không phải là lúc thích hợp để ra ngoài tìm manh mối kiêm việc kiếm ăn.
Tiêu Lam ngồi xuống sô pha bên cạnh giường, bộ dụng cụ pha trà trong phòng cho khách cũng cực kỳ tinh xảo, màu sắc như ngọc, nhìn qua tựa hồ còn mỏng và trắng hơn đồ sứ bình thường, thậm chí còn phát ra chút ánh sáng.
Cậu không để tâm đến việc pha trà lắm, vì thế liền vươn tay rót cho mình một ly nước lọc.
Cái ly vừa mới đụng trúng môi Tiêu Lam, đang định uống, bả vai lại bị người nào đó đè lại.
“Tiên sinh.” Giọng nói của Lạc từ hướng cửa sổ truyền đến.
Tiêu Lam quay đầu, chỉ thấy Lạc ngồi bên cửa sổ mỉm cười, sau lưng là bầu trời đêm với vàn vì sao lấp lánh. Hắn trực tiếp trèo từ ngoài tường trang viên đi vào, nhưng lại không phát ra chút âm thanh nào.
Lạc thu tay lại: “Tôi phát hiện bộ dụng cụ pha trà bên cạnh sô pha trong phòng làm bằng sứ xương [*], bởi vì thành phần trong xương của con người giống với đại đa số động vật có xương sống, tôi có hơi hoài nghi rằng không biết xương này đến tột cùng được lấy từ loài nào.”
[*] sứ xương : Sứ xương hay còn gọi Bone China là sản phẩm sứ được chế tác từ tro xương động vật, chủ yếu là xương bò, được nghiền mịn thành tro xương, trộn với đất sét và những loại khoáng chất khác, có độ thấu quang cao, mỏng, trọng lượng nhẹ, có màu trắng ngà, sản phẩm sứ xương chất lượng thường có trên 30% tỉ lệ xương, đến 40-50%.Tiêu Lam nhìn cái ly trong tay, cảm giác tay như bị đâm một cái.
Lỡ như đây là người..
Lạc từ cửa sổ bước xuống, thuần thục đi về phía tủ trong phòng, hắn đã sớm quen thuộc với cách bài trí và vị trí đặt các vật dụng trong phòng mình, lấy một bộ dụng dụ pha trà mới từ trong tủ ra: “Xin chờ một chút, tôi sẽ chuẩn bị trà cho ngài.”
Sau một lúc, một tách hồng trà thơm phức được đưa cho Tiêu Lam.
Tiêu Lam một bên uống hồng trà một bên hoài niệm Coca, một bên thảo luận về việc tiếp theo với Lạc: “Tôi tính ngủ một chút, đợi đến đêm khuya sau khi nhóm hầu gái nghỉ ngơi thì sẽ lại đi tìm manh mối.”
Lạc nghiêm túc nói: “Tiên sinh, tôi không cần ngủ, tôi có thể canh chừng cho ngài cả đêm, bao đảm cho sự an toàn của ngài, mấy chuyện nguy hiểm cứ để tôi làm là được rồi.”
Tiêu Lam lắc đầu: “Đây là trò chơi của tôi, tôi phải dựa vào chính thực lực của mình để qua cửa, tôi có thể nhận sự giúp đỡ từ anh, nhưng tôi không thể để tất cả nguy hiểm cho mình anh đối phó.”
“Với lại, để anh trông chừng một bên rồi bản thân đi ngủ gì gì đó, khiến tôi có cảm giác bản thân mình giống như một ông chủ lòng dạ hiểm độc vậy.”
“Anh trước tiên về nghỉ ngơi đi, đến lúc thì có thể đến đánh thức tôi dậy, chúng ta cùng đi.”
“Được, tiên sinh.” Lạc mỉm cười trả lời.
“À đúng rồi, cũng đừng leo bằng đường cửa sổ, không an toàn.” Tiêu Lam bổ sung.
Lạc gật đầu, đóng cửa phòng lại.
Sau đó Tiêu Lam tắt ánh nến, nằm trên cái giường lớn mềm mại kia, trong bóng đêm dần chìm sâu vào giấc mộng.
Mà vào lúc hô hấp Tiêu Lam hoàn toàn trở nên đều đặn, trong màn đêm bỗng xuất hiện một đôi mắt màu vàng nhạt, dưới ánh trăng mờ ảo phản chiếu lại ánh sáng yếu ớt. Hắn cứ lẳng lặng bảo vệ như vậy, vì để không quấy rầy Tiêu Lam, ngay cả hô hấp cùng nhịp tim bắt chước loài người cũng ngừng lại, như một vật chết lặng lẽ lớn lên trong bóng đêm.
Thời khắc này, hắn đột nhiên nhớ đến cái hình dạng mèo đen không hề tốt đẹp kia, ít nhất mèo đen sẽ không bị đuổi ra ngoài..
Sắp đến đêm khuya, trang viên phu nhân Bella cũng dần trở nên an tĩnh. Phần lớn hầu gái đều đã về phòng nghỉ ngơi, chỉ còn một số ít phải trực đêm vẫn đang làm việc.
Một bóng dáng lén lút đi trong trang viên, cẩn thận tránh được vài hầu gái, tựa hồ vô cùng am hiểu nội thất trang viên, cứ như vậy lặng lẽ tìm ra nơi mà người chơi đang ở.
Một, hai, ba.. người nọ cứ im lặng mà thầm đếm từng phòng từng phòng, cuối cùng cũng phát hiện ra mục tiêu của mình.
Trong lòng bóng người lén lút vui sướng, lấy từ trong lòng ra một cái chìa khóa dự phòng, chuẩn bị tra vào ổ khóa.
“Hành vi như vậy thật thất lễ đó, tiểu thư.” Một giọng nam trầm thấp đột nhiên vang lên phía sau cô ta.
Vẻ mặt hầu gái hoảng sợ, sao có thể như thế!
Cô ta rõ ràng không hề có cảm giác có người đứng sau lưng mình.
Hầu gái thay ca lúc trước không phải đã nói vị khách này đã sớm trở về phòng, căn bản không hề đi ra sao? Người kia có thể xuất hiện từ đâu chứ?
Hầu gái đột nhiên xoay người lại. Nếu là Tiêu Lam thì có thể đã nhận ra, đây là hầu gái đã rót rượu cho cậu trong bữa tiệc, hơn nữa còn mời gọi cậu buổi tối cùng nhau vui vẻ.
Sau khi xoay người lại, cô ta vẫn không phát hiện được bất kỳ tung tích của người nào.
Còn không đợi hầu gái mở miệng, điều tiếp theo xảy ra chính là cảm giác của vật thể sắc nhọn đang để ngay cổ cô ta.
Cả người hầu gái cứng đờ, hiện tại không dám cử động dù chỉ một chút.
“Làm ơn đừng quấy rầy chủ nhân của ta được không?” giọng nói tựa như tiếng đàn cello trầm thấp vang lên bên tai cô ta, tiếp đó cơn đau từ cổ truyền đến, “Nếu không, tuy rằng có hơi thất lễ với tiểu thư, nhưng tôi cũng chỉ có thể tiễn cô chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn.”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng, giống như cảm giác bị một kẻ săn mồi tàn ác nhìn chằm chằm trong bóng tối khiến hầu gái không dám cử động, cô ta chỉ có thể nhẹ nhàng nói: “Được, được..”
Sau đó cảm giác sắc bén trên cổ cô ta biến mất, phía sau lưng bị một bàn tay đẩy nhẹ: “Cô có thể đi rồi.”
Hầu gái không dám có ý kiến, nhanh chóng rời đi, cũng không dám quay đầu để xác nhận xem người sau lưng mình đến tột cùng là ai.
Nhìn thoáng qua con dao găm trong tay, Lạc cất nó vào trong lòng ngực. Sau đó thu lại vẻ lạnh lùng lẫn sát ý trên mặt, hắn nở nụ cười ôn hòa mà Tiêu Lam quen thuộc nhất, nhẹ nhàng gõ cửa phòng Tiêu Lam.
“Tiên sinh, sắp đến giờ rồi.”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Vương Kha tiểu kịch trường:
Bình thường lúc ở trạm dừng chân của người chơi: Muốn cao thì sẽ cao, mình là người đẹp nhất trong đám đông.
Sắp tiến vào phó bản: 5cm.. Ừm, có thể sẽ phải đánh nhau nên vẫn là 3cm đi, đế bằng thì không được! Tuyệt đối không được, không đến ranh giới sinh tử thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện mang giày đế bằng!