“Cậu đâu sử dụng ý thức ngoại thân được đâu hả?” Trì Thác tò mò hỏi.
“À thì, không biết nha.” Nhiễm Văn Ninh thật thà nói.
Trì Thác không nhịn được, hỏi: “Vậy cậu tính tiếp xúc với nó bằng cách nào, trực tiếp sờ luôn?”
Bị Trì Thác hỏi như vậy, Nhiễm Văn Ninh mới nhớ tới vụ này. Trì Thác hay mấy người khác đều dùng ý thức để tiếp xúc với vật kia ở một khoảng cách nhất định, còn tên ngốc như cậu, chắc chỉ còn có nước sờ bằng tay không.
“Đúng là có thể thử xem sao đó.” Lâm Nhất trêu chọc cậu, “Dù sao anh cũng thấy nó đáng yêu mà.”
Nhiễm Văn Ninh nghẹn họng, thầm nghĩ vụ như vậy cũng đâu thể gộp chung mà nói thế đâu. Nhưng Trì Thác và Giang Tuyết Đào cũng không tỏ vẻ phản đối, Nhiễm Văn Ninh chỉ có thể hậm hực đi thử một lần.
Con dê đen kia trông thế nhưng lại rất ngoan, dù Nhiễm Văn Ninh có đến gần thì nó cũng không động đậy. Thế nhưng, trong lòng Nhiễm Văn Ninh lại không hề bình tĩnh như thế, tuy rằng cậu sờ một thứ sinh vật không rõ tên, hơn nữa còn không thật sự dùng thân thể mình để sờ nó, chỉ dùng mỗi ý thức trong mộng thôi, thế nhưng Nhiễm Văn Ninh vẫn luôn có một loại cảm giác nguy hiểm, giống kiểu tay không đào phân vậy.
Tinh thần lực của cậu lúc đặt tay lên lưng con dê nhỏ kia bị tụt xuống rất nhiều, đều trượt một cái vèo xuống hơn trị số 400. Cũng may người khác không biết trị số tinh thần lực của cậu, bằng không Nhiễm Văn Ninh sợ là bị mấy người kia cười cho thúi đầu, chỉ sờ mỗi con dê bé tí cũng khiến tinh thần lực giảm đến hàng chục.
“Ngoan ha, đừng sợ.” Nhiễm Văn Ninh nhẹ nhàng nói, cũng không biết cậu đang nói lời này cho dê con hay cho mình.
Lúc ngón tay cậu chạm vào con dê nọ, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy một loại xúc cảm trơn bóng, chèm nhẹp, khiến cậu vừa buồn nôn vừa sợ hãi. Nhưng đột nhiên, tinh thần lực của cậu lại không hề có thay đổi nữa, thậm chí còn đang tăng lên xấp xỉ 420, trong nháy mắt ấy, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy mình tiến bộ không ít.
Ba người còn lại của “Ánh sáng” trông thấy Nhiễm Văn Ninh tung tăng quay về, ánh mắt họ trở nên khá kì quặc.
“Cậu không có chuyện gì sao?” Giang Tuyết Đào bước lên mấy bước, hỏi.
“Không có, tôi cảm thấy mình rất bình thường, cũng không có thay đổi tinh thần lực bao nhiêu cả.” Nhiễm Văn Ninh nhìn nhìn cái tay mình sờ con dê, nói, “Sóng tinh thần của mấy anh bao lớn thế?”
“Tụi tôi vừa mới thảo luận một lần, tất cả mọi người đều thay đổi như nhau. Cho dù có là Trì Thác, lúc cậu ta trực tiếp tiêu diệt một con dê, gợn sóng biến thiên của cậu ta cũng là mười mấy trị số.” Giang Tuyết Đào nói.
Nhiễm Văn Ninh kinh ngạc, của mấy anh đều thấp như thế à? Lúc tôi vừa tới gần nó cũng đã tự mình dọa mình, rớt mấy chục con số rồi. “Nhưng lúc tôi vừa chạm vào nó, tinh thần lực của tôi đột nhiên được thêm mấy trị số nữa nha.” Nhiễm Văn Ninh không nói rằng cậu bị hù rớt tinh thần lực, chỉ chọn khúc sau nói với mọi người.
Sau đó, Nhiễm Văn Ninh thu về được ba loại ánh nhìn cực kì quái dị.
“Cậu không giảm, lại còn tăng?” Trì Thác hỏi.
Nhiễm Văn Ninh nghĩ mình che giấu cũng không được rồi, chỉ có thể nói: “Lúc tôi đi đến đó, hơi hốt hoảng, vì vậy tự hù mình rớt một miếng, nhưng rớt xong thì lại tăng.”
“Cái này không phù hợp với quy luật trước đây.” Trì Thác lâm vào suy tư, đột nhiên nhìn về phía Nhiễm Văn Ninh.
Nhiễm Văn Ninh luôn cảm thấy lúc Trì Thác nhìn cậu như thế, vành mắt đen của anh ta trông vô cùng đáng sợ.
“Tinh thần lực của cậu thấp, trị số biến thiên tinh thần cũng lớn. Ba người tụi tôi có thay đổi quá nhỏ, có thể phải phiền cậu đi thử thêm một chút nữa.” Trì Thác nhìn Nhiễm Văn Ninh, nói thế.
“Ủa, làm sao vậy?” Nhiễm Văn Ninh hiểu ý bọn họ, nhưng lòng cậu có hơi không muốn làm chuột bạch thí nghiệm.
Người có thâm niên trong mộng sẽ cố ý duy trì trị số tinh thần lực của mình ổn định. Nếu như nói là vì con dê con kia quá yếu nên biến thiên tinh thần lực của họ có trị số thấp thì cũng còn hiểu được, nhưng Nhiễm Văn Ninh là một tên người mới, biến thiên tinh thần phải cao, vì sao lại có khả năng không giảm xuống mãi mà lại tăng lên như thế?
“Chốc nữa cậu đi sờ nó thêm lần nữa đi, tụi tôi sẽ thử khiến tinh thần lực của cậu rớt xuống một chút, cậu xem thử xem tí nữa tinh thần lực có tăng lên trên không nhé.” Trì Thác nói.
Nhiễm Văn Ninh đã vốn là tuýp người rất ngoan ngoãn từ trong xương rồi. Tuy ngoài miệng có cằn nhằn càu nhàu dăm ba câu, nhưng chân cậu đã nghe lời Trì Thác mà bước về phía con dê kia rồi. Khi cậu vừa vươn tay muốn đặt lên sau lưng con dê đen kia, Lâm Nhất lặng lẽ lủi đến bên cạnh Nhiễm Văn Ninh, đột ngột đạp lên chân trái của Nhiễm Văn Ninh một cái.
“Á! Cậu làm cái gì vậy!” Nhiễm Văn Ninh lập tức bị hù giật nảy cả người. Đương nhiên, Lâm Nhất cũng không thật sự đạp lên chân cậu, nhưng cái khí thế kia mới là thứ hù Nhiễm Văn Ninh sợ choáng.
Lâm Nhất bình tĩnh nhìn Nhiễm Văn Ninh, nhắc nhở: “Anh để ý tinh thần lực của mình xem.”
“Hả?” Mãi cho đến lúc ấy, Nhiễm Văn Ninh mới biết cái sự khiến tinh thần lực của mình rớt xuống mà họ nói có ý nghĩa thế nào. Má, hố cha, lại dám hù cậu như vậy. Cậu nhìn chăm chú vào số liệu của mình, tinh thần lực của cậu vừa nãy bị hù rớt, bây giờ lại là 416, gần như là bằng với không bị dọa vậy.
Lâm Nhất nghe xong trị số biến thiên tinh thần lực của Nhiễm Văn Ninh, cười nhẹ nói: “Đúng là lợi hại, cái mộng cảnh này thế mà lại đang duy trì tinh thần lực của chúng ta.”
“Đây không phải một chuyện tốt à?” Nhiễm Văn Ninh hỏi ngược lại.
Nhưng Trì Thác đứng bên cạnh họ đã có nét mặt không tốt đẹp gì lắm, anh nói với đội viên của mình: “Đó cũng không phải một chuyện tốt lành gì cả, trị số gia tăng tinh thần lực này không phải của cậu, nó sẽ chỉ khiến cậu càng dễ bị chìm sâu vào trong mộng thôi.”
Nhiễm Văn Ninh thật sự rất muốn hỏi cuối cùng chuyện là sao, nhưng vào đúng lúc ấy, lại có một tiếng dê kêu dài truyền đến từ phía sau lưng cậu. Nhiễm Văn Ninh nghe thấy âm thanh bèn quay đầu lại, sau đó trực tiếp mắt đối mắt với ba con mắt mở trừng ra của con dê con kia.
Tròng trắng mắt của nó lại có màu đỏ, có một đồng tử hẹp dài màu đen, nằm ngang ở chính giữa.
Trong nháy mắt ấy, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy bản thân cậu đều bị nó nhìn thấu triệt, đành đứng sững sờ tại chỗ, không thể động đậy.
Trì Thác thấy Nhiễm Văn Ninh trúng chiêu, bèn trực tiếp vung tay đập tan con vật sống trong mộng kia.
“Nhiễm Văn Ninh, đừng tin nó, tin vào bản thân mình.” Trì Thác lớn tiếng quát Nhiễm Văn Ninh.
Nhiễm Văn Ninh khôi phục tâm trí, lại đột nhiên nhớ lại một chuyện, “Cái khu đất trong mộng này đang động đậy có đúng không?”
Từng câu từng chữ vừa được nhả âm xong xuôi, dưới mặt hồ mà tiểu đội “Ánh sáng” đang đứng lại đột nhiên truyền đến liên tiếp những tiếng xao động. Cái loại âm thanh khò khè kia từng đợt từng đợt mà truyền về phía họ, hệt như sóng âm vậy.
Âm thanh càng lúc càng lớn, họ cũng rất nhanh đã nhìn thấy dưới mặt băng của hồ nước đột nhiên có một đống bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện. Những con vật trong mộng với số lượng khổng lồ sắp chào đời, chui khỏi mặt băng của hồ nước này.