Tiêu Cảnh Vũ ban đầu có hơi bất an khi ngang nhiên nói ra những lời vừa rồi, nhưng sóng nổi lên chẳng bao lâu đã trả lại biển lặng, trạng thái căng thẳng của anh cũng có thể thả lỏng.
Qua hơn tám giờ, Tiêu Cảnh Vũ cùng Ngư Tranh đã có mặt ở trường, mỗi việc cả hai đi cùng nhau dù không một hành động tương tác cũng gây ra không ít sự chú ý đến từ bạn học. Quần áo đôi màu đen, tuy là màu tối nhưng không hề chìm, trái lại cực kỳ nổi bật.
Chia nhau về lớp riêng, cả Tiêu Cảnh Vũ lẫn Ngư Tranh đều phải bắt tay vào sửa kịch bản để diễn tập. Cuộc thi văn nghệ sắp tới là giải thi đua tập thể, lớp cả hai lại diễn giống nhau một vở kịch, điều này đồng nghĩa với việc tỷ lệ cạnh tranh với các lớp khác đã cao nay càng cao hơn.
Tuy nhiên, lớp Ngư Tranh đã có hẳn ưu thế về diễn viên, đặc biệt là vai diễn nặng ký Maleficent.1
Thống nhất xong kịch bản, nhóm kịch trong lớp Ngư Tranh bắt đầu bước vào giai đoạn tập luyện. Bản thân Ngư Tranh vốn là người lạnh lùng ít thể hiện cảm xúc, nếu phải diễn bộ dạng thân thiện hay vui vẻ khả năng sẽ khó, nhưng nếu cô vào vai diễn độc ác nham hiểm lại cực kỳ phù hợp.
Vì đảm nhiệm vai trò quan trọng, Ngư Tranh nhận được nhiều đặc quyền ưu tiên, cơ bản nhất là được diễn tập trước để không cần phải chờ đợi. Số lần Ngư Tranh mắc lỗi lúc diễn chỉ khoảng hai đến ba lần, thế nên đã rất nhanh cô hoàn thành phân đoạn của mình.
Tập xong lần đầu, Ngư Tranh xuống cuối lớp ngồi tựa vào góc học thuộc lời thoại, để cho những thành viên khác luyện tập các phân đoạn còn lại.
Hòa Trúc thuộc nhóm hậu cần, cũng là người thiết kế và chỉnh sửa trang phục biểu diễn cho Ngư Tranh. Cô nàng ngồi cùng những người khác chuẩn bị đồ trang trí sân khấu cho tiết mục của lớp, thấy Ngư Tranh xuống gần, cô nàng cũng nhích qua hỏi chuyện: “Nghe nói lớp Cảnh Vũ cũng diễn vở kịch giống chúng ta phải không?”
Ngư Tranh chăm chú học thoại từ những tờ kịch bản trong tay, chỉ qua đáp: “Ừ, sao thế?”
Hòa Trúc không vội trả lời mà im lặng một chút, tiếp đó mới thấp giọng dò hỏi: “Mình cũng nghe nói Cảnh Vũ đóng vai hoàng tử, Túc Mạch đóng vai công chúa, vậy cuối kịch hai người họ hôn nhau, cậu cũng chịu luôn?”
Nghe đến đây, Ngư Tranh đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng qua Hòa Trúc, biểu tình trên gương mặt cô lúc này có hơi hoảng loạn. Qua nay Ngư Tranh chỉ bận để bụng chuyện Tiêu Cảnh Vũ đóng cặp với Túc Mạch mà quên mất một chuyện hết sức quan trọng, cảnh hôn ở cuối kịch!
“Không thể được!” Vừa nghĩ tới giữa ngực Ngư Tranh đã dâng lên cơn tức không thở nổi, cô lập tức đứng phắc dậy, đặt kịch bản lên bàn gần đó rồi đi thẳng ra khỏi lớp.
Hòa Trúc vừa thấy Ngư Tranh đứng dậy, cô nàng cũng hăng hái đứng lên theo: “Đi xem chung đi.”
Thời điểm Ngư Tranh và Hòa Trúc đặt chân đến gần lớp Tiêu Cảnh Vũ thì lớp anh vẫn còn đang ồn ào tập kịch. Có riêng Miểu Trạch đứng ngoài cửa nhìn vào, từ xa vừa thấy cô và Hòa Trúc đi tới, cậu ta bỗng giơ tay nhiệt tình chào đón.
Đến gần chỗ Miểu Trạch, Hòa Trúc cau mày lườm lườm cậu ta, hoài nghi hỏi: “Làm gì mà mặt cậu gian vậy?”
Miểu Trạch đứng tựa người vào lan can, chợt giơ tay quơ lướt qua đỉnh đầu Hòa Trúc ngầm ám chỉ chiều cao khiêm tốn của cô nàng so với cậu ta, sau đó còn cười cười đáp trả: “Cùng một loại người nên nhận thức nhanh nhỉ?”
Hòa Trúc không giận cũng không tức, cô nàng đứng yên nhìn Miểu Trạch, rồi lại giơ hai ngón tay tạo chữ V lên ngang mặt. Tưởng chừng Hòa Trúc hưởng ứng, nhưng chớp mắt cô nàng đã cụp nhanh ngón trỏ xuống, chừa lại ngón giữa cho cậu ta.
Quan sát hành động vừa rồi của Hòa Trúc, Miểu Trạch không nhịn được bật cười thành tiếng.
Bên đây Miểu Trạch và Hòa Trúc đang đùa giỡn, bên kia Ngư Tranh đã từ khi nào đứng trước cửa lớp Tiêu Cảnh Vũ nhìn vào. Có lẽ vì đám đông vây quanh rìa tường và bên trong cửa lớp, những người tít trong nữa đều không nhận ra sự hiện diện của Ngư Tranh, bao gồm cả Tiêu Cảnh Vũ.
Mãi cho đến khi bị những nam sinh cao lớn chắn tầm nhìn, Ngư Tranh lên tiếng nhờ nhường chỗ mới đả động đến bọn họ. Khi phát hiện ra Ngư Tranh, không ai nói lớn tiếng báo động, thay vào đó chỉ truyền nhỏ tai nhau.
Được nhường chỗ trống để nhìn vào trong, cùng lúc Ngư Tranh lại bắt gặp Tiêu Cảnh Vũ sắp diễn phân đoạn mà cô ghét nhất.
Ngay dưới bục giảng, Túc Mạch nằm trên hai chiếc bàn ghép, Tiêu Cảnh Vũ di chuyển xung quanh theo như kịch bản. Có điều, biểu cảm của anh đơ cứng, khiến cho bạn học ngồi xem bên dưới phải liên tục nhắc nhở.
Cảnh hôn sắp được diễn ra, những bạn học ngồi bên trong im lặng dõi theo hai nhân vật chính, còn những người đang đứng gần Ngư Tranh lại tò mò lén liếc trộm phản ứng của cô.
Giây phút Tiêu Cảnh Vũ chuẩn bị đặt nụ hôn lên trán Túc Mạch, ai nấy đều tập trung không chớp mắt dõi theo khoảng cách nụ hôn kia càng lúc càng gần.
Rầm!
Không gian tĩnh lặng đến mức không nghe thấy nhịp thở bỗng vang lớn một tiếng, lạnh lẽo cắt ngang khiến ai cũng giật bắn mình.
Những ánh mắt không hẹn cùng nhìn về phía âm thanh phát ra, Ngư Tranh vào giây phút này vẫn điềm nhiên đứng yên tại chỗ, trước mặt bao nhiêu người vẫn bình tĩnh lùi mũi chân vừa đá vào cánh cửa về.
Không chỉ riêng mỗi bạn học của Tiêu Cảnh Vũ, mà chính anh và Túc Mạch cũng ngạc nhiên không rời mắt khỏi Ngư Tranh. Từ đầu đến cuối cô không hề để lộ ra một tia tức giận hay lo lắng, ngược lại còn nhếch môi khiêu khích: “Xin lỗi nhé, chân tôi thật không biết điều.”