Nhưng anh chờ rồi lại chờ, tiếng chuông cửa vẫn không hề vang lên.
…
Phó Văn Thiện ngồi trong phòng làm việc của Giang Hàm.
Trong phòng đầy khói thuốc, đa số đều là một mình Giang Hàm hút.
Vốn dĩ hắn đã làm xong việc chuẩn bị về nhà, nhưng Giang Hàm lại thấy được tên hắn trên hotsearch, không nói hai lời đã giữ hắn lại.
Giang Hàm vừa hút thuốc vừa lướt xem một đống thứ lộn xộn trên Weibo, chửi ầm lên: “Đệt mẹ cái thứ không biết xấu hổ! Vậy mà còn dám lăng xê à? Đợi chút nữa anh lập tức tìm bộ phận PR, để cậu ta tỉnh táo lại nhìn xem ai mới là ba!”
Anh ta tức đến gan cũng đau. Có lẽ những người khác không biết Diêu Nhận kia là thứ rác rưởi gì, nhưng anh ta lại biết rất rõ.
Giang Hàm nhìn lên, phát hiện Phó Văn Thiện không hề tức giận như anh ta. Hắn cực kỳ bình tĩnh, còn rảnh rỗi tám chuyện với người ta trên Wechat. Bình tĩnh đến mức tựa như nhân vật chính trên hotsearch không phải là hắn vậy.
Giang Hàm nhướng mày, hỏi: “Cậu sao vậy? Sao lại bình tĩnh thế? Không tức giận à?”
Phó Văn Thiện không đáp, hắn đang bận trả lời tin nhắn của đám bạn nối khố trong nhóm.
Không chỉ có Giang Hàm tức giận, đám bạn nối khố của hắn hiện tại cũng sắp nổ tung rồi.
Đám bạn của hắn đều biết rõ những chuyện năm đó, từng người từng người mắng còn tàn nhẫn hơn. Thậm chí còn muốn khiến bông sen trắng nhỏ đó biết cái gì gọi là cuộc đời đen tối.
Phó Văn Thiện trả lời một câu cuối cùng xong thì khoá màn hình, ngẩng đầu nhìn Giang Hàm: “Có gì đáng tức giận đâu.”
Hắn bình tĩnh nói: “Những thứ cậu ta đăng phần lớn là thật. Anh cũng biết tôi thật sự từng xem cậu ta như đồng đội, như anh em tốt. Thận chí tôi còn muốn giúp cậu ta lót đường, để cho cậu ta có thể làm chuyện mình muốn làm.”
Giang Hàm nghe mà tái mặt.
Anh ta cho rằng lần này Phó Văn Thiện không định so đo với Diêu Nhận, nên nhịn không được muốn dạy dỗ Phó Văn Thiện một chút. Hắn không được mềm lòng, giới giải trí vừa dơ bẩn vừa phức tạp, cậu ba Phó ngài không thể ngây thơ như vậy được!
Nhưng sau đó anh ta nghe thấy Phó Văn Thiện nói: “Nhưng anh cũng biết, năm đó chúng tôi chấm dứt có bao nhiêu tệ hại. Mấy năm nay tôi không quan tâm tới cậu ta là vì cậu ta vẫn còn một tấm kim bài miễn tử cuối cùng. Đó chính là không lấy tôi ra lăng xê.”
Nhưng hiện tại, tấm kim bài này cũng bị Diêu Nhận dùng hết rồi.
Giang Hàm nghe đến đây, cuối cùng cũng hiểu được ý tứ của hắn.
Anh ta vui vẻ nhìn Phó Văn Thiện: “Ý ngài đây là?”
Phó Văn Thiện ngậm điếu thuốc, giữa làn khói mờ ảo, hắn hơi rũ mắt, mặt mày lạnh lùng không có biểu cảm gì nhưng lại khiến người ta thấy sợ hãi vô cớ: “Nên làm thế nào thì làm thế ấy. Nếu có mỗi cái hotsearch cũng không xử lý được thì tiền thưởng của anh cũng sẽ biến mất đấy, Giang Hàm.”
Giang Hàm ngẩn ra, sau đó bật cười. Anh ta đợi những lời này thôi đó.
Anh ta có rất nhiều thủ đoạn, nhưng chỉ lo lắng Phó Văn Thiện niệm tình đồng đội ngày xưa mà buông tha thôi.
Nếu Phó Văn Thiện không niệm tình cũ thì anh ta cũng không cần bận tâm gì nữa.
Giang Hàm vui vẻ xua tay với Phó Văn Thiện: “Được rồi, cậu về nhà luyện giọng, ngủ nghỉ hay đi tìm bạn trai của cậu đi. Anh đảm bảo ngày mai cậu thức dậy, Weibo đã là thế giới mới rồi.”
Phó Văn Thiện cũng không ở lại lâu, hắn hiểu năng lực của Giang Hàm. Một việc nhỏ như này chưa làm khó được người đại diện xuất sắc trong giới đâu.
Hắn xuống tầng hầm lấy xe, nhưng cũng không vội rời đi.
Phó Văn Thiện mở điện thoại, ngậm thuốc lá lướt Weibo.
Hắn cũng thấy được những tấm ảnh và video Diêu Nhận thả ra. Những khoảng thời gian trong ảnh đều là thật.
Quan hệ của bọn họ đã từng rất tốt.
Lúc hắn gặp được Diêu Nhận là lúc hắn nghèo túng nhất. Khi đó hắn mới cãi nhau với người nhà, lẻ loi tới Hoa Âm làm thực tập sinh, cũng là lần đầu tiên trong đời sống chung với người khác.
Khi đó hắn nghèo trắng tay, lại không thay đổi được tính tình đại thiếu gia. Mới vào ký túc xá đã đánh nhau với hai đồng đội khác.
Chỉ có Diêu Nhận đối xử tốt với hắn, không chỉ bao dung tính tình đại thiếu gia của hắn, mà còn giúp hắn giặt quần áo. Diêu Nhận sẽ cùng hắn luyện hát ở ban công, sẽ giúp hắn mua đồ ăn sáng.
Sau này quan hệ giữa hắn và hai đồng đội còn lại dần tốt lên, nhưng trước sau gì, Diêu Nhận vẫn là đồng đội đặc biệt nhất trong lòng hắn.
Bởi vì Diêu Nhận đối xử tốt với hắn không phải lúc hắn còn là cậu chủ nhà họ Phó, mà là lúc hắn không một xu dính túi, chỉ là một thằng nhóc nghèo.
Hắn không còn hào quang, trở thành một người bình thường. Nhưng Diêu Nhận lại nói hắn không phải, nói hắn vẫn luôn toả sáng.
Cho nên sau này, lúc Diêu Nhận tỏ tình với hắn, mặc dù hắn sợ hãi nhưng vẫn vô thức sợ Diêu Nhận bị tổn thương, ngay cả từ chối cũng rất cẩn thận.
Bởi vì sẽ không có ai thích con người chân thật của hắn như Diêu Nhận nữa.
Không có ai không quan tâm những vật ngoài thân đó như Diêu Nhận, không có ai chỉ đơn giản là đối xử tốt với Phó Văn Thiện hắn vậy thôi.
Hắn đã từng nghĩ như vậy.
Cho đến khi Diêu Nhận lặng lẽ đi theo kim chủ debut solo, còn mang đi bài hát bọn họ đã cùng nhau hoàn thành.
Phó Văn Thiện cau mày, ném điện thoại lên ghế phụ lái.
Hắn chỉ cảm thấy ba năm trước hắn như thằng ngu.
Thằng ngu lái xe rời khỏi công ty với tâm trạng tồi tệ.
Chút khoan dung cuối cùng hắn dành cho Diêu Nhận đã tan thành mây khói vào ngày hôm nay.
Diêu Nhận ngu ngốc đã lấy đi chút thông cảm cuối cùng của hắn.
…
Phó Văn Thiện lái xe về Vịnh Hà Loan. Hiện tại đã hơn 11 giờ nên xe trên đường cũng thưa thớt hơn một chút.
Đi được nửa đường, bỗng hắn thấy chỗ bán dimsum mà Tạ Vãn Tinh thích vẫn còn mở.
Hắn không nghĩ nhiều, lập tức ngừng xe, đeo khẩu trang đi xuống mua một phần đem về.
Nhưng đợi hắn đem dimsum về Vịnh Hà Loan thì phát hiện nhà Tạ Vãn Tinh đã tắt đèn rồi.
Biệt thự trông rất yên tĩnh, chỉ có ngọn đèn trong sân vườn vẫn luôn mở, chiếu ra ánh sáng dịu nhẹ trong đêm.
Phó Văn Thiện do dự mãi, cuối cùng vẫn không đi quấy rầy Tạ Vãn Tinh, cầm dimsum trở về nhà mình.
Hắn vào nhà bật đèn lên, ngồi trên sô pha ăn phần dimsum đó.
Phó Văn Thiện vừa ăn vừa nghĩ, không biết Tạ Vãn Tinh đã ngủ chưa, sắc mặt cũng dần dịu dàng hơn.
Đám bạn nối khố trong nhóm vẫn còn đang tức giận, hận không thể vén tay áo giúp hắn dạy dỗ Diêu Nhận. Thậm chí còn nói hắn cái gì cũng giỏi, ngoại trừ việc mềm lòng.
Mềm lòng là điều tối kỵ. Không được mềm lòng với mấy đứa khốn nạn, mấy đứa đó phải dạy dỗ ra trò mới được.
Phó Văn Thiện căn bản không kịp nói gì, tin nhắn trong nhóm cứ xẹt xẹt bay vút qua.
Cuối cùng vẫn là Lý Tư Hành nói một câu:
[Tao cảm thấy lần này lão Phó sẽ không bỏ qua cho thằng tiện nhân đó đâu. Trước kia không xử lý là vì lão Phó không quan tâm. Nhưng bây giờ không giống nữa, bên cạnh lão Phó còn có Tạ Vãn Tinh mà. Có đúng không lão Phó? @Phó Văn Thiện.]Phó Văn Thiện tặng cho Lý Tư Hành 180 like.
Thằng ngu mới cùng lên hotsearch với Diêu Nhận.
Hiện tại hotsearch duy nhất mà hắn chấp nhận ngoại trừ khen ngợi bài hát mới thì chính là hắn và Tạ Vãn Tinh công khai tình yêu.
Nghĩ đến đây, Phó Văn Thiện lại thở dài, cảm thấy dimsum trong miệng cũng vô vị.
Thật ra hắn rất muốn lên hotsearch với Tạ Vãn Tinh, nhưng anh có tình nguyện hay không hắn cũng không biết.
Thậm chí trong lòng hắn rất tò mò, không biết Tạ Vãn Tinh có thấy hotsearch này không? Không biết anh có ghen hay không?
Nếu có ghen, vậy có nghĩa là… Tạ Vãn Tinh cũng hơi thích hắn đúng không?
———