Hắn khẽ giật giật tay mình, muốn kéo tay ra. Nhưng hắn vừa mới động, Hành Ngọc càng dùng sức giữ chặt tay hắn, ngón trỏ nhàm chán vẽ vòng quanh mu bàn tay hắn: “Ngươi đang làm cái gì vậy?”
“Lạc chủ chớ náo loạn.” Liễu Ngộ ôn thanh nói.
Hành Ngọc buông lỏng sức lực trên tay, không giữ chặt như vậy: “Vậy ngươi cũng đừng náo loạn.”
Trong mắt Liễu Ngộ tràn đầy bất đắc dĩ. Hắn biết nàng cố ý chọc giận Viên Tĩnh, lấy cái này để dò xét những ẩn tình chôn sâu trong năm tháng, vì thế nên hắn vẫn luôn phối hợp với nàng.
Nhưng lần phối hợp này đối với hắn..
“A Di Đà Phật.” Liễu Ngộ nhấp nháy môi, niệm từng tiếng phật hiệu, “A di đà phật..”
“Ngươi đang niệm phật hiệu gì đó, tâm loạn rồi sao?” Hành Ngọc nhếch khóe môi lên.
Một màn này rơi vào trong mắt Viên Tĩnh, hắn cảm thấy thời gian giống như chồng chéo lên nhau– ba trăm năm trước khi hắn chu du khắp thiên hạ truyền bá kinh Phật, cũng có một nữ tử mặt mày quyến rũ nắm tay hắn.
Hắn một lần lại một lần đọc phật hiệu, niệm kinh Phật, muốn dùng phương thức này để khơi dậy tâm hướng Phật của mình, làm phai nhạt đi tâm tư không ngừng dao động của mình.
Khuôn mặt như họa của Viên Tĩnh đột nhiên hiện lên một tia sát khí.
Bát vàng trong tay hắn nhắm ngay Hành Ngọc, từ bên trong bắn ra một luồng kim quang, toàn bộ uy áp đến từ Kết đan hậu kỳ đè ép trên người Hành Ngọc.
Hành Ngọc lẳng lặng chăm chú nhìn đạo kim quang mang theo uy hiếp tử vong này không ngừng đến gần nàng. Khi kim quang sắp rơi vào trên người nàng, một đạo phật quang ôn hòa chắn trước người nàng, vô thanh vô tức hóa giải tia kim quang kia.
“A Di Đà Phật”. Tay phải Liễu Ngộ bị nắm lấy, tay trái của hắn lập chưởng ở trước người, “Trong tửu lâu có rất nhiều phàm nhân, tiền bối thật sự muốn động thủ trong tửu lâu sao?”
Người trong phật môn lòng dạ từ bi, nếu như động thủ trong tửu lâu thì sẽ ảnh hưởng đến phàm nhân, điều này vô cùng mâu thuẫn đối với tín điều* Phật môn.
*tín điều: Điều đặt ra để tin theo
Viên Tĩnh im lặng không lên tiếng.
Hắn đã là kẻ bị phật môn vứt bỏ, nhưng những gì được phật môn dạy dỗ đã xâm nhập vào trong huyết mạch của hắn từ lâu.
Loại giáo huấn này, làm cho hắn không cách nào ra tay nhằm vào Hành Ngọc làm cái gì lần nữa, chỉ có thể càng dùng sức siết chặt Tích trượng cửu hoàn trong tay mình.
“Kính xin tiền bối lên lầu nói chuyện một chút.” Liễu Ngộ làm ra thủ thế mời.
Đồng thời, hắn dùng một loại ngữ khí ôn hòa nhưng kiên định nói với Hành Ngọc: “Lạc chủ, buông tay đi.”
Mục đích chọc giận Viên Tĩnh đã đạt được, hai người tự nhiên không cần phải nắm tay làm gì nữa cả.
Hành Ngọc lưu luyến buông tay ra, lúc hai tay tách ra nàng còn tiếc nuối thở dài.
Trời lạnh như vậy, cầm lấy tay Liễu Ngộ làm ấm hai tay thật sự rất thoải mái.
* * *
Đoàn người đi thẳng đến sương phòng.
Liễu Niệm và Hành Ngọc thụt lại sau cùng. Hắn dùng sức trừng mắt nhìn Hành Ngọc vài lần: “Ngươi vô sỉ!”
Hành Ngọc vô tội nói: “Nhưng sư huynh ngươi lại chịu bộ dáng này của ta đấy.”
Nhìn tiểu hòa thượng thanh tú tức giận đến mức cổ đỏ lên, Hành Ngọc nhịn không được cười ra tiếng.
Chẳng bao lâu, bốn người bước vào phòng, ngồi trên ghế dựa.
Viên Tĩnh bỏ đấu lạp đội trên đầu mình xuống, mi mục như tranh kia hoàn toàn lộ ra.
Màu da của hắn quá trắng, phù văn màu đen kia khắc trên mặt có chút dữ tợn, phá hủy đi loại khí chất an tĩnh trên người hắn, đến nỗi Liễu Niệm nhịn không được tự hỏi khi trên mặt hắn không có đạo phù văn này, phong thái có phải càng thịnh hơn bây giờ hay không.
Đáp án của vấn đề này chắc chắn là có.
Từ nhỏ Liễu Niệm đã lớn lên trong tông môn, tất cả các thế hệ nhân vật xuất sắc Liễu Niệm đều có hiểu biết nhất định
– – ba trăm năm trước đệ tử Vô Định Tông Viên Tĩnh xuất thế ngang trời, phong hoa hơn người, một đường tranh luận Phật pháp với năng lực áp đảo toàn bộ thiên kiêu cùng thế hệ.
Viên Tĩnh chưa đầy trăm tuổi đã thành công tiến vào Kim Đan kỳ, sau khi xuất quan củng cố tu vi, liền được phong chức Chấp pháp trưởng lão. Bởi vì hắn muốn ra ngoài du ngoạn thiên hạ truyền bá Phật pháp, cho nên Vô Định Tông không lập tức để hắn trở thành Phật tử, mà là dự định chờ thêm một thời gian nữa.
Trong giai đoạn Viên Tĩnh truyền bá Phật pháp đó, số lượng tín đồ thờ phụng Phật môn tăng vọt.
Liễu Niệm vẫn tương đối kính ngưỡng vị Chấp pháp trưởng lão này, hắn nhớ rõ lúc đầu mình đọc điển tịch nhìn thấy Viên Tĩnh vậy mà đã tọa hóa rồi, còn cực kỳ tiếc nuối.
Nhưng hóa ra..
Chân tướng của câu chuyện lại khủng khiếp như vậy.
Vị chấp pháp trưởng lão từng thanh danh vang dội kia cư nhiên lại không thể siêu thoát trong bể khổ tình ái.
Vậy sư huynh thì sao?
Sư huynh nhất định phải độ tình kiếp, nhưng nếu sư huynh thật sự động tình, liệu có giống như chấp pháp trưởng lão mất đi phật đạo của hắn hay không?
Tiểu hòa thượng suy nghĩ rất loạn.
“Uống một ngụm trà đi.” Hành Ngọc sờ sờ đầu trọc Tiểu Niệm.
Cảm giác thực không tồi. Bất quá nàng cảm thấy vẫn là đầu trọc Liễu Ngộ có cảm giác tốt hơn 🙂
Nghe Hành Ngọc nói, Liễu Niệm phục hồi lại tinh thần.
Hắn rũ mắt xuống, vội vàng nâng chén trà uống, trong lúc nhất thời cũng không chú ý tới Hành Ngọc đang sờ đầu hắn.
Liễu Ngộ rót đầy nước trà, tự mình đem chén trà đẩy đến trước mặt Hành Ngọc.
Nhìn thấy hành động này của hắn có thể nói là theo bản năng làm ra, mi tâm Viên Tĩnh nhíu lại.
Hành Ngọc cầm chén trà, nói với Viên Tĩnh: “Tiền bối, bây giờ chúng ta đến tán gẫu chút chính sự đi.”
“Ngươi muốn nói về chuyện gì.”
Hành Ngọc bình tĩnh nói: “Gần đây Bình Thành xuất hiện một vị yêu nữ tu luyện thuật thải dương bổ âm, dường như có quan hệ với Hợp Hoan tông, không biết tiền bối có quen biết nàng không?”
Viên Tĩnh nhắm mắt lại, không nói gì. Nhưng phản ứng của hắn đủ để nói lên rất nhiều thứ rồi.
Hành Ngọc tiếp tục nói: “Hai ngày trước có một đạo tu ta quen biết bị Thải dương bổ âm.”
Viên Tĩnh chợt mở to mắt. Bàn tay cầm chén trà của hắn bất giác dùng lực, gian nan mà cứng rắn lên tiếng.
“Thì ra là như vậy, đây chính là nguyên nhân đạo hữu một mực chọc giận ta sao? Ta rất hiếu kỳ làm sao đạo hữu đoán được thân phận của ta cùng nàng ấy.”
“Túi hương.” Hành Ngọc lấy ra túi hương dùng một góc tăng y may ra.
Nhìn thấy túi hương này, Viên Tĩnh cười khổ: “Ta hiểu rồi, ta muốn đi gặp vị đạo tu kia.”
Hành Ngọc và Liễu Ngộ liếc nhau một cái.
Vẫn là Liễu Ngộ lên tiếng ra quyết định: “Có thể, mời tiền bối đi cùng chúng ta một lần.”
Nước trà rót ra còn chưa uống hết, mấy người lại đứng dậy rời khỏi tửu lâu này.