“Nói cậu là Công Chúa đã uất ức cho cậu rồi, cậu là Hoàng Hậu đó ông trời của tớ!”
Trái tim bé nhỏ của Ngôn Khanh run rẩy theo, nghe Âu Dương gào thét cũng biết được đại khái tình huống đêm đó. Âu Dương lại bổ sung: “Không cần giải thích, cũng không cần dặn dò. Khanh Bảo yên tâm, tớ là người của cậu, những lời này chúng ta tùy tiện lén nói với nhau, sẽ tuyệt đối không nói ra bên ngoài.”
“Hoắc tổng rất thân thiện với tớ và Quyển Quyển, còn với những người ghen ghét cậu thì không hề khách khí, hù chết bọn họ, càng không dám nói bậy.” Âu Dương không ngừng báo cáo, “Còn nữa — theo tin đồn, Hạ Minh Cẩn đột ngột mắc bệnh cấp tính phải nhập viện điều trị, bắt đầu từ kỳ sau, huấn luyện viên chính của bọn mình sẽ đổi người.”
Ngôn Khanh trợn to mắt: “Đổi người?!”
“Đúng vậy, nghĩ cũng biết là Hoắc tổng sắp xếp, thay đổi thành một người có địa vị lớn hơn – Tô Lê. Người ta đang đoàn phim đó, thế mà cũng bắt tới chương trình của bọn mình được, chương trình không hot cũng khó.”
Tô Lê là người đứng đầu trong giới, nổi bật về khả năng ca hát và vũ đạo, là “sự sống mới” của phái diễn xuất, cơ duyên với mọi người siêu cao, quả thực còn cao hơn cả Hạ Minh Cẩn.
Ngôn Khanh nhìn trộm Hoắc Vân Thâm với tâm trạng phức tạp, đang do dự không biết có nên nói giúp Hạ Minh Cẩn hay không, lại thấy lông mày Hoắc tổng nhíu chặt, vẻ mặt u ám.
Anh trầm giọng hỏi: “Em nhắn tin cho ai, nói chuyện gì.”
Thần sắc sống động như vậy…
Ngón tay anh nắm lấy ga giường, chậm rãi siết chặt.
Ngôn Khanh giật điện thoại theo phản xạ: “Không có… Nói chuyện, với bạn bè trong chương trình.”
Vừa vặn Mẫn Kính cũng trả lời lại, cùng với Âu Dương chấn động một hồi.
Ngôn Khanh không có cách nào giải thích, lúng túng kéo góc chăn che kín đầu, trốn vào bên trong xem.
Mẫn Kính: “Phu nhân, cô muốn hỏi chi tiết về ngày xảy ra tai nạn phải không?”
“Ừm… tôi muốn thử chữa trị từ gốc cho anh ấy, để anh ấy thoả mãn nỗi tiếc nuối. Anh đừng để lộ với anh ấy, nếu không hiệu quả sẽ bị giảm.”
Mẫn Kính hiểu, liền nói cho Ngôn Khanh toàn bộ chi tiết mà mình biết. Trong bóng tối, Ngôn Khanh nhìn những câu chữ kia, những câu chữ miêu tả sự đau đớn tàn nhẫn của Hoắc Vân Thâm, trong lòng cô chua xót, nhất thời không rõ rốt cuộc là bản thân đau lòng vì anh và Vân Khanh, hay là… hâm mộ với tình cảm sâu nặng mà Vân Khanh có được.
Ngôn Khanh không có tâm trạng hàn huyên nữa, cứ ngây ngốc trong ổ chăn một hồi lâu.
Vân Khanh thật khổ, Vân Khanh cũng thật hạnh phúc.
Trong ngực cô quặn đau không giải thích nổi, cẩn thận ló đầu ra ngoài.
Không biết Hoắc Vân Thâm đã xoay người sang chỗ khác từ khi nào, để lại cho cô một bóng lưng thẳng tắp, nhìn hô hấp phập phồng, hoàn toàn không ngủ.
Nhưng trong kế hoạch chữa trị cho anh, vẫn còn một bước quan trọng không thể thiếu…
Sáng sớm ngày đó, Vân Khanh đứng dậy rời đi từ trên giường anh.
Ngôn Khanh buồn bực, cô đánh vào mặt mình hết lần này đến lần khác, rồi lại nuốt ngược những lời đã phủ quyết, quá thảm rồi.
Không có cách nào, vì cứu anh…
Ngôn Khanh nhẹ nhàng vén chăn lên, đóng kín mít hết quần áo trên người, rón ra rón rén tiến gần đến mép giường nhỏ của Hoắc Vân Thâm, xoa đầu vai anh.
Hoắc Vân Thâm run lên.
Cô nhỏ giọng nói: “Em biết anh không ngủ, anh đừng xoay người, cứ như vậy là được… tuyệt đối đừng quay lại…”
Không quay lại, cô còn có thể thông suốt hơn một chút.
Hoắc Vân Thâm để ý, cũng ghen ghét mỗi người cùng cô tán gẫu vào đêm khuya, nhưng không thể phát tác, không thể quá khích. Trong lòng co rút không chịu nổi, anh đành quay lưng lại, đôi tay nắm chặt đến phát đau, lúc này cô tới gần, anh không thể tin được, càng dùng sức nắm chặt.
Ngôn Khanh thở ra một hơi, mượn bóng đêm ngồi bên mép giường anh, yên lặng không tiếng động nằm xuống dán vào lưng anh.
Trái tim Hoắc Vân Thâm đập loạn xạ, chấn động cả lỗ tai anh.
Anh khó khăn bám lấy góc giường, không để mình mất khống chế.
Ngôn Khanh nâng tay lên, cách tấm chăn, như có như không đặt trên eo anh, nhỏ giọng nói: “Thâm Thâm, đừng chịu đựng, ngủ đi, anh quá mệt mỏi rồi.”
Hốc mắt Hoắc Vân Thâm nóng bỏng. Trong bóng tối, anh cắn răng, miễn cưỡng “Ừ” một tiếng.
Ngôn Khanh thấy anh phối hợp, thả lỏng không ít, vỗ về anh từng chút từng chút: “Mau ngủ đi, đừng sợ, em sẽ không biến mất đâu.”
Cô dỗ dành anh, dỗ luôn mình vào giấc ngủ.
Đêm khuya tĩnh lặng, tất cả tình cảm không có chỗ che giấu.
Hoắc Vân Thâm chờ cô ngủ say, khẽ xoay người lại, như thể đang đối xử với một bảo bối mỏng manh, cẩn thận ôm sát cô, muốn khảm vào trong ngực.
Sau ba năm, dục vọng độc chiếm và tính cực đoan càng trở nên tồi tệ hơn, vì cô nhiệt tình với người khác mà ghen ghét đến độ tâm tính vặn vẹo.
Song cũng vẫn… vì sự gần gũi và dịu dàng của cô làm cho quân lính tan rã.
Anh ngày đêm mơ tưởng được ôm Khanh Khanh như thế này an ổn đi vào giấc ngủ, giống như buổi tối trước khi cô biến mất.
Nhưng khi nó đã trở thành sự thật, ngay cả nhắm mắt anh cũng không dám, sợ rằng mở mắt ra thì không còn gì cả.
Hoắc Vân Thâm mệt mỏi quá lâu, kiên trì đến lúc trời tờ mờ sáng, vẫn ôm lấy cô ngủ mất.
Trong lòng Ngôn Khanh có chuyện lớn nên tỉnh rất sớm, phát hiện mình đang bị người đàn ông ôm chặt, hoảng hốt trong chốc lát. Tư thế của anh với cô vô cùng phù hợp, cũng không có chút khó chịu nào, mà ngược lại giống như… mong đợi đã lâu, cũng đã ôm như vậy từ rất lâu.
Cô đè huyệt Thái Dương, ngừng nghĩ lung tung, tranh thủ thời gian bò xuống giường.
Hoắc Vân Thâm ôm lấy theo bản năng, hàm hồ nói: “Khanh Khanh đừng đi, bên ngoài lạnh lắm, chờ anh đi mua bữa sáng.”
Ngôn Khanh không khỏi ngồi xổm xuống, hôn lên tóc anh, quả nhiên anh an ổn lại.
Cô lặng lẽ đi ra khỏi phòng ngủ, kéo cửa ra, đặt một tờ giấy nhắn trên bàn ăn: “Em ra ngoài mua bữa sáng, sẽ quay về sớm, chờ em.”
Chữ cuối cùng vừa hạ xuống, đầu ngón tay cô bất giác run rẩy.
Dường như có một thứ gì đó vô hình, vượt qua thời gian buổi sáng ngày hôm nay, chồng thành một chỗ.
Ngôn Khanh ra khỏi nhà, xuống tầng tìm cửa hàng bán đồ ăn sáng. Khu đất nhỏ gần đó được Hoắc tổng mua lại, ngày thường cũng không có người ở, trông vắng vẻ và cô liêu. Cô đi thêm một đoạn, dần dần có hơi người hơn, ngoài ý muốn bắt gặp một quầy bán điểm tâm nóng hổi ở ven đường.
Bà chủ là một người phụ nữ trung niên nhanh nhẹn, vừa thấy cô thì sửng sốt, vẫy tay từ xa xa: “Cháu gái! Cháu đã về rồi à!”
Ngôn Khanh bước đến gần, không rõ nguyên nhân: “Ngài quen tôi?”
Người phụ nữ kích động cho cô một túi đồ ăn: “Sao có thể không quen! Cuối cùng cháu cũng về, ba năm rồi cháu đi đâu vậy? Cậu chàng kia nhà cháu điên cuồng tìm cháu khắp nơi, lăn lộn không ra hình người.”
Mũi Ngôn Khanh đau xót.
Cô không nói nhiều lời, trả tiền theo giá cả hiện hành, sau đó nhanh chóng trở về.
Căn nhà đó, cô muốn về thật nhanh.
Ở trên giường, Hoắc Vân Thâm mở mắt ra, trong vài giây anh không phân biệt được thời gian, trong lồng ngực vẫn còn mùi thơm nhàn nhạt và hơi ấm, không phải mơ, anh buột miệng thốt ra: “Khanh Khanh…”
Không có người trả lời.
Anh giật mình, giống như đột nhiên bị một chậu nước đá cực lạnh giội vào đầu.
“Khanh Khanh!”
Anh loạng choạng bước xuống giường, suýt thì ngã, đá “rầm” cửa phòng. Mặt trời chiếu rọi vào phòng khách, không một bóng người, ngoại trừ một tờ giấy đặt trên bàn.
Trong mắt Hoắc Vân Thâm lộ ra vẻ sợ hãi, bổ nhào vào bên cạnh bàn, trên đó viết mấy chữ, nội dung giống hệt ba năm trước.
Trong cổ họng phát ra âm thanh đau đớn, mặc bộ quần áo mỏng manh, anh lao ra khỏi cửa như một kẻ điên.
Vô số cảnh tượng tuyệt vọng dâng trào, từng cái từng cái cắt đứt dây thần kinh anh.
Nhưng khi lao tới đầu cầu thang, trong tai anh vù vù, tựa như nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, có chút vội vàng chạy chậm về phía anh.
Từng bậc từng bậc, giẫm lên mạng anh, xâm nhập vào thế giới có thể sụp đổ bất cứ lúc nào của anh.
Ngôn Khanh cho rằng cô về rất nhanh, không ngờ lại nghe thấy tiếng thở nặng nề của người đàn ông trên cầu thang. Cô vội vàng chạy lên, còn chưa đến tầng nhà mình đã bị một cơn gió quốn lấy.
Sức mạnh của Hoắc Vân Thâm có thể cắt đứt người ta, không màng tất cả mà khoá chặt cô lại, ấn mạnh vào cơ thể mình.
Ngôn Khanh chuẩn bị rất nhiều lời an ủi anh, nhưng tới thời khắc này, cả người cô đau đớn khảm vào trong thân thể anh, một số cảm xúc dâng trào lên khiến cô bật khóc.
Cô khóc không hề có lý do, cố sức giơ bữa sáng lên, nức nở nói: “Thâm Thâm, em về rồi, em mua được bữa sáng cho anh rồi, lần này không biến mất.”
Đây không phải là kết quả Ngôn Khanh muốn.
Cô làm như vậy, không phải để anh đau lòng một lần nữa.
Ngôn Khanh đẩy mạnh Hoắc Vân Thâm về nhà, khụt khịt kéo anh đến phòng tắm, không cho anh chút không gian buồn bã, còn tự tay rửa mặt cho anh, cắm ống hút vào ly sữa bò nóng, đưa đến giữa môi anh, hai mắt đẫm lệ mông lung nói: “Anh nếm thử đi, là thật, anh không cần sợ nữa, em tìm được đường về nhà.”
Hoắc Vân Thâm lấy sữa bò đi, đẩy tất cả đồ vật trên bàn ăn ra xa, nhấc cô lên khỏi mặt đất, đặt lên mép bàn.
Ngôn Khanh bất ngờ không kịp phòng ngừa, nắm lấy cánh tay anh.
Con ngươi đỏ rực của anh hung hăng nhìn cô, nói: “Hôn anh.”
“… Cái gì.”
Lúc này, anh cố hết sức duy trì sự tỉnh táo cuối cùng để không dọa đến cô: “Ngủ phòng em, thừa một nửa chưa nắm tay xong, thêm bốn bữa cơm ngày hôm qua, tổng cộng 49 điểm. Còn một điểm, anh sẽ ăn hết bữa sáng em vừa mua về.”
“Bây giờ,” Giọng anh không kìm được run rẩy, “hôn anh.”
Não Ngôn Khanh bùng nổ, ngực nhanh chóng phập phồng.
Hoá ra tích cóp nhiều như vậy, là ở đây chờ cô.
Cô nuốt khan, cổ họng khô khốc, bị mê hoặc, dần dần nhắm mắt lại, nghiêng về phía anh, chuồn chuồn lướt nước chạm vào môi anh.
Cô chỉ dính vào một chút, hoảng loạn thối lui, muốn quay mặt đi.
Hoắc Vân Thâm lại dùng sức ôm gáy cô, nghẹn ngào hỏi: “Vậy là hôn xong rồi?”
Ngôn Khanh thất thố: “Anh…”
Cô chỉ kịp nói ra một chữ, người đàn ông liền phóng túng dục vọng, tùy ý áp xuống, cắn lên đôi môi mềm mại hơi mở ra của cô.