hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, mình lại có một ngày tốt đẹp như vậy, có thể sống chung với giai nhân trong mộng, giúp nàng lấy nước rửa chân, chuẩn bị cơm cháo nóng hổi, đi theo hầu hạ bên cạnh, còn có thể gọi một tiếng “Lâm nhi”…
Vẻ quẫn bách của Trương Thị Ngọc bị Niếp Thanh Lân thu vào trong thấy, trong lòng cảm thấy ấm áp. Rốt cuộc vẫn là một người thành thực, mấy ngày trước, đột nhiên trong lòng nàng nghĩ ra một kế sách, nghĩ ra biện pháp tốt có thể thoát khỏi thâm cung, vốn chỉ cần Trương Thị Ngọc trốn tránh đi ra ngoài, sau đó quay lại là được. Nhưng là Trương Thị Ngọc kiên quyết không đồng ý, vì để lấy được sự tín nhiệm của Thái phó, vậy mà lại chém mình một đao. Giả bộ hôn mê tỉnh lại.
thật ra bước này coi như là tìm thấy đường sống trong cái chết, nàng đoán chắc nơi này sẽ trở thành diểm mù màu đen, những người lục soát trong núi chắc chắn sẽ không nghĩ tới Hoàng đế đang trốn trong một sơn động cách dó không xa.
Nhưng kế này cũng có một điểm vô cùng nguy hiểm đó là chả may Vệ Thái phó thân mến kia hung ác đột phát, giết hết những người sống sót để bị miệng.
Tuy rằng Trương Thị Ngọc hạ tích cốc châm, bốn ngày sau sẽ tự động mất đi hiệu lực, mình sẽ chậm rãi tỉnh lại, nhưng liệu có sức để đẩy được tảng đá chắn trước cửa động hay không đó cũng là một điều trí mạng.
Nhưng nếu bỏ qua cơ hội chạy trốn này, ở lại trong cung cũng sẽ chết… Trời càng ngày càng nóng, ngồi ở trên long ỷ vạn người chú ý kia, chỉ khôngphải là người mắt mù tâm mù, rồi cũng sẽ nhìn ra sơ hở của mình, không thể che giấu mãi được!
Cân nhắc kỹ càng, Niếp Thanh Lân quyết định liều chết đánh cược một trận.
May mắn đó là tất cả mọi việc đều đúng theo kế hoạch, tiểu Trương Thái y tự chế thuốc bột giả chết, đồng liêu trong Thái y viện, có Triệu ngự y là bạn tri kỉ của lão Trương Thái y, coi như là nhìn Trương Thị Ngọc lớn lên, sao có thể nhẫn tâm nhìn người thanh niên tốt này vì chuyện này liên lụy mà mất mạng, sau khi Trương Thị Ngọc tỉnh lại nói ra Hoàng đế “mất tích”, liền giúp con cháu che dấu nói thương thế quá nặng nên đã “đi đời nhà ma”.
Lúc đó Thái phó nào có tâm tình quan tâm đến sự sống chết của nhân vật nhỏ bé này, chỉ cần có thể bịt được miệng, chuyện Hoàng đế bị bắt khôngbị truyền ra ngoài là được.
Mà sở dĩ bọn họ không có đi xa, lại đi tới thôn Hoa Khê, đó là vì lúc này đúng lúc là mùa xuân, mọi người trong thôn đều bận rộn cày bừa vụ xuân, những người trong thôn không có qua lại với Thái y viện, nên tin tức Trương Thị Ngọc “qua đời” nhất thời chưa thể truyền tới nơi này.
Niếp Thanh Lân vô cùng tin tưởng rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, mà thôn Hoa Khê chính là ‘Bóng tối dưới ngọn đèn’ của Thái phó đại nhân đang ở kinh thành
Niếp Thanh Lân quyết tâm ở lại trong thôn một thời gian để sản xuất ra các loại rau dưa mỹ vị, không biết chừng củ cải đường mà mình trồng có khi sẽ xuất hiện trên bàn ăn của Vệ ái khanh. Đợi đến lúc trong cung truyền ra tin tức phế đế, khi đó, trời xanh mấy trắng, nàng sẽ giống như những con chim nhỏ giương cánh bay thật xa, ngắm nhìn sông núi tuyệt trần…
Bọn nhỏ trong thôn gần đây rất thích trèo qua tường rào bên ngoài nhà Trương đại phu, đi xem vị Trương tiểu nương tử kia một chút.
Dáng vóc không chỉ giống tiên nữ, mà làm đồ ăn cũng rất ngon, ví dụ như đậu đũa, khi xào với dưa xanh mùi vị ngon hơn rất nhiều lần so với mùi khi nấu với tương đất mà mẫu thân nhà mình hay làm!
Hơn nữa ngay cả bộ dáng lúc nấu cơm, rất giống với các diễn viên trên sân khấu, trông rất đẹp mắt!
Lấy việc gọt dưa để làm ví dụ, sau khi rửa qua nước và được đặt ngay ngắn trong rổ, tiểu nương tử sẽ ngồi ngay ngắn trên ghế được lót đệm mềm trong sân, một tay cầm dao gọt vỏ, một tay giữ cuống dưa, qua lại hai lần, lớp vỏ màu xanh bong ra giống như quần áo, từ bàn tay trắng nõn nhỏ dài tấp nập rơi xuống, rơi xuống chiếc mâm màu trắng.
một đám trẻ đang đứng ở tường rào nín thở tập trung nhìn chăm chú, từ từ, dưa xanh đã biến thành dưa trắng.
Lúc này, trong phòng bếp Trương đại phu cũng đã nhóm bếp xong, trên mặt dính đầy tro đen sau dó tay cầm cái quạt quạt sạch khói đen dày đặc trong phòng bếp, rồi nhỏ giọng gọi nương tử vào phòng bếp. Lúc này, tiểu nương tử đang cầm một cái muôi nhỏ, múc nửa muỗng để nêm nếm lại nước sốt, giống như phu tử trong học đường chấm mực viết chữ, cổ tay nhẹ vung, “xoạt” tiếng nước vang lên ngon miệng, đổ mấy miếng thịt dây mướp mà Trương đại phu đã thái vào, sau đó đảo vài cái, những miếng thịt dây mướp kia đã được xào xong rất đẹp mắt.
Tiếp đó, tiểu nương tử đưa cái muôi trả cho Trương đại phi, đi đến bên chậu nước để rửa tay sạch sẽ, dùng khăn lau khô bọt nước, rồi cầm lấy mộtquyển sách, lại ngồi xuống chiếc ghế tựa trong sân, ngón tay tinh tế cầm lấy một vốc hạt ngô trên bàn bên cạnh, nhẹ nhàng ném xuống mặt đất, dẫn đến một vài con gà lông tơ tranh nhau tới mổ.
Cái cổ trắng nõn của người đẹp buông xuống, bắt đầu tập trung đọc cuốn sách trong tay, loại cảm giác an nhàn tự tại đó giống như một vị phu nhân đang ngồi giữa những bông hoa màu sắc sặc sỡ trong vườn, nhẹ vung tay cho những chú cá chép óng ánh trong hồ ăn…
Đến lúc Trương đại phu đã nấu đồ ăn và dọn cơm xong, sau khi mang lên bàn, tiểu nương tử mới đứng dậy đi vào trong phòng, ngồi vào bàn ăn dùng cơm.
Lúc này, bọn nhỏ trên tường rào cũng lập tức giải tán, tất cả đều bị mẫu thân gọi về ăn cơm.
“Nhìn ngươi xem, chóp mũi vẫn còn dính tro đen.” Niếp Thanh Lân cười cầm cái khăn lau chóp mũi chă rửa sạch bụi đen của Trương Thị Lang.
Ngay tại lúc hai má tiểu Thái y vẫn đang ửng hồng, lại tự mình gắp một miếng dưa xanh để vào trong chén của hắn: “Đây là một vài món ăn lúc trước Xảo Nhi dạy cho ta, tuy rằng khá đơn gian, nhưng mùi vị rất ngon, mẫu phi của ta… Mẫu thân lúc còn sống rất thích ăn.”
Trương Thị Ngọc không có ý định nhắc nhở giai nhân, mặc dù là món ăn đơn giản, nhưng hai người họ phải làm suốt ba canh giờ, hơn nữa phần lớn các bước thực hiện đều do hắn làm.
Nếu không phải Lâm nhi kiên trì, thì ngay cả việc cầm cái muôi nhỏ, hắn cũng không muốn để cho giai nhân đụng đến, người khác có thể không biết, nhưng hắn sao lại không rõ đây chính là thân thể ngàn vàng?
Nếu bản thân mình có đủ bản lãnh, nhất định sẽ mua một nơi sơn trì xinh đep tuyệt trần, xây nhà thật cao, chung quanh trồng cây cỏ um tùm để che giấu đến mĩ thiếu nữ xinh đẹp vất vả lắm mới có thể đến gần này.
Nghĩ vậy, Trương Thị Ngọc hạnh phúc thỏa mãn nuốt xuống miếng thức ăn mà Niếp Thanh Lân gắp. Sau đó nói: “Sáng mai ngày họp chợ, ta muốn điđến các chợ lân cận để mua chút đồ dùng, Lâm nhi có muốn mua gì không?”
Nghe thấy vậy, ánh mắt Niếp Thanh Lân hơi sáng lên: “Giống như lần trước đi, ta muốn mua y phục, còn có trâm cài tóc, bột nước…”
Trương Thị Ngọc dùng sức gật đầu, vô lực tự hỏi, y phục mua lần trước, có vài bộ tiểu chủ tử còn chưa mặc đến đâu!
hắn thật sự là hy vọng có thể mua toàn bộ những bộ y phục đẹp nhất cho thiếu nữ xinh đẹp này, tận lực gom hết những thứ đẹp nhất trên thế gian này để đặt dưới chân mỹ nhân đẹp nhất thiên hạ này…