Triệu thị vốn muốn tìm nàng thương lượng, nghe xong lời này cũng không tức giận mà giải thích nói: “Tẩu tử nói muội nghe, muội hiểu lầm rồi!”. Sau đó liền nói chuyện với Chu thị cả một buổi chiều. Tuy vậy lần này là kể lại lần thứ hai, Triệu thị càng nói càng chắc chắn, càng thêm mắm dặm muối, trực tiếp nói chính mình nhìn thấy lão thái gia đưa tiền cho Khương Đào đi mua nhân sâm.
Chu thị nghe xong cũng rất nóng nảy, nói cha ta thật quá bất công, chẳng lẽ Khương Dương là tôn tử của ông, còn hài tử khác trong nhà không phải sao?
Triệu thị cùng chung kẻ địch nói: “Còn không phải sao! Nếu hôm nay không phải tỷ chọc cho cha tức giận, khẳng định bây giờ sẽ trực tiếp đi tìm ông ấy. Hay là muội đi nói?”.
Chu thị vừa nghe liền cười lạnh, không nói gì. Nàng cũng không phải ngốc, cũng sẽ không làm cái chày bị tẩu tử lăn đi lăn lại.
Triệu thị biết chính mình không bằng người em dâu khôn khéo này, cũng không khuyến khích nàng, chỉ nói tiếp: “Vậy phải nói như nào cho phải? Hôm nay ta đã loại được một chuyện, sau này nếu cái đồ sao chổi kia gả ra ngoài thì cái ma ốm kia vẫn còn ở nhà mãi như vậy, quan tài cha mẹ lo cho được thì không tính, chẳng lẽ còn muốn ăn không ở không nhà chúng ta như vậy sao?”.
Chu thị cũng tức giận, nói tỷ nói với muội cũng đâu có biện pháp nào khác? Tỷ là trưởng tức, ở trước mặt cha mẹ nói lời không nên nói, chẳng lẽ để ta nói sao?
Bởi vì hai người đều đang tức giận, lại mắc phải Khương Đào là đại địch lớn nhất này, đột nhiên như không có cùng một mục tiêu, cũng không đồng tâm hiệp lực giống như trước, nói vài câu thiếu chút nữa làm ầm lên, cuối cùng không mấy vui vẻ ra về. Chờ hai chị em dâu này nổi giận đùng đùng lao ra khỏi nhà bếp, Khương Đào và Khương Dương đang đứng chờ bên ngoài thấy liền trở về phòng của mình.
Khương Dương có vẻ có chút lo lắng, “Đại bá nương luôn luôn nóng nảy nhưng nhị bá nương so với nàng khôn khéo hơn nhiều, nhìn dáng vẻ có lẽ là chưa cắn câu”.
Khương Đào nói không vội, lại giải thích với hắn: “Vị trí của bọn họ không giống, suy nghĩ trong lòng cũng không giống. Đại bá là trưởng tử, đại bá nương sinh trưởng tôn đại phòng, bà ấy coi trọng nhất chính là gia sản bởi vì tương lai sau này, khả năng phòng bọn họ sẽ được phân nhiều nhất khi gia nãi không còn. Nhị bá nương thì không giống vậy, bà ấy biết cho dù hiện tại phụ mẫu chúng ta không còn, gia sản nhà này cũng sẽ phân cho bọn họ ít hơn. Dù sao cũng cùng là thiếu, người được lợi nhất vẫn là Khương Bách, không có liên quan tới bà ấy”.
“Thật như vậy sao?”.
Khương Đào mím môi cười, đúng lúc đó Khương Lâm mang theo Tuyết Đoàn nhi vào phòng.
Khương Đào hướng ánh mắt về phía Khương Lâm, nói biện pháp tới rồi…..
Hôm nay là giao thừa, Khương gia ăn uống cũng không quá cầu kì.
Triệu thị cùng Chu thị bận một hồi lúc giữa trưa, ban đầu còn không cảm thấy có chuyện gì, sau đó nghỉ ngơi một hồi thì mệt tới không nâng được người dậy. Khương Đại và Khương Nhị cũng rất mệt mỏi, ngủ tới chiều cũng không thấy tỉnh. Khương Bách đang uống thuốc xong cũng không xuống giường, trên bàn cơm cũng không có vài người.
Lão thái thái tùy ý ăn chút cháo, đồ ăn giữa trưa còn dư lại một chút, cả nhà tùy tiện ăn vài miếng.
Triệu thị còn nhớ chuyện nhân sâm, ở trên bàn cơm lúc nhìn Khương Đào, lúc nhìn Khương lão thái gia.
Lão thái gia đương nhiên nhìn thấy nhưng cũng mặc kệ nàng.
Sau khi dùng cơm xong, lão thái gia tống cổ Triệu thị đi rửa chén, Chu thị ở lại thu dọn bàn.
Chờ sau khi Khương lão thái gia và Khương lão thái thái đi rồi, Khương Đào cùng Khương Dương cũng rời đi.
Khương Lâm còn đang ăn vặt, thấy gia nãi cùng tỷ tỷ đi rồi, không ai quản hắn, hắn càng vừa nghịch vừa chơi với Tuyết Đoàn nhi, cười khanh khách không ngừng.
Khương Kiệt hỏi hắn sao lại cười nhiều như vậy? Gặp được chuyện gì vui vẻ sao?
Nét mặt Khương Lâm như có như không mà nhướng mày, nói là có chuyện tốt nhưng không nói cho các người! Tỷ tỷ nói ai cũng có thể nói cùng nhưng chính là không nói cho nhị phòng các người!
Chu thị mới đầu còn không có đem đoạn đối thoại của hai hài tử ở trong lòng nhưng chờ tới khi nghe được vế sau, bà cảm thấy có chút không đúng. Chuyện gì mà ai cũng nói cho được chỉ mình nhị phòng bọn họ là không được nói?
Nàng để cho hai đứa con mình về phòng trước, sau lại tìm một cái kẹo, vừa cười vừa hỏi Khương Lâm có muốn ăn không .
Nào có tiểu hài tử nào không thích ăn đường đầu, Khương Lâm nhìn thấy đường mạch nha thì mắt sáng lên, thành thật gật đầu nói muốn ăn.
Chu thị liền dỗ hắn nói rốt cuộc là có chuyện gì tốt.
Khương Lâm bẻ ngón tay mập mạp, miệng lẩm nhẩm các số một hai ba, Chu thị không kiên nhẫn chờ tiếp, chỉ có thể tiếp tục lừa gạt nói con nói cho nhị bá nương, nhị bá nương sau lại mua đường mạch nha và mặt nạ cho con chơi.
Khương Lâm đếm một tiếng “ba”, cũng không che giấu, vừa lấy đường mạch nha vừa nói cho Chu thị: “Kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn, chính là tỷ tỷ con nói qua sinh thần năm nay con năm tuổi rồi. Hẳn là có thể đọc sách, gọi là vỡ cái gì..”
“Vỡ lòng?”
“Đúng đúng” Khương Lâm gật đầu liên tục, “Dù sao chính là muốn đi đọc sách”.
Nghe được cũng chỉ là chuyện này, Chu thị liền tự giễu ở trong lòng nói nàng bị Triệu thị làm cho đa nghi quá, qua năm nay, Khương Lâm và Khương kiệt sẽ cùng đi học vỡ lòng là chuyện lão thái gia đã sớm thông báo, cũng không tính là bí mật gì. Nhưng loại chuyện này tại sao lại không thể nói cho người khác? Còn trốn tránh như vậy?
Chu thị vẫn thấy không đúng, lại nghe Khương Lâm tiếp tục nói: “Tỷ tỷ nói con có thể học cùng ca ca, tuy rằng con không muốn ở cùng với ca ca nhưng tỷ tỷ nói tiên sinh dạy ca ca rất lợi hại, nếu con cũng học, về sau có thể cũng rất lợi hại”.
Chu thị lập tức không bình tĩnh nổi, “Tỷ tỷ ngươi nói cho ngươi học cùng một chỗ với ca ngươi?!”
Mọi người đều biết, thầy của Khương Dương là cử nhân* trong thành, cử nhân không lo không có học sinh cho nên phí nhập học sẽ rất cao, một năm phải mười lượng bạc, qua năm còn phải tặng rất nhiều lễ . Ngay cả Khương Bách đi học sớm nhất, đại phòng cũng không có đủ sức, chỉ có thể cho hắn đi học chỗ tiểu thúc. Sau tiểu thúc không còn, thầy giáo mới của Khương Bách cũng chỉ là một tú tài khác ở trong thành mà thôi.
Trước đó phu thê tam phòng còn, đương nhiên có thể lo được gánh nặng chi tiêu cho nhi tử nhà mình. Nhưng hôm nay vợ chồng tam phòng đã không còn, Khương Lâm vẫn muốn tới bái cử nhân kia làm thầy.
“Lấy đâu ra tiền cho ngươi làm phí nhập học?”. Tâm tình Chu thị vô cùng kém, cũng không có tỏ ra từ ái với Khương Lâm nữa, thanh âm cao thêm mấy độ “Gia gia ngươi cho tiền sao?”.
Khương Lâm đột nhiên thấy bà thay đổi sắc mặt bị dọa tới lui về sau vài bước, nhỏ giọng nói: “Không, không phải, tỷ tỷ nói nàng cho”.
Chu thị tin… Tin cái đầu ấy!!!
*Ngày xưa, sẽ có ba kì thi: Hương, Hội, Đình. Sĩ tử đậu kì thi Hương sẽ được phân thành Cử nhân và Tú Tài. Số người đỗ do triều đình quy định, thường tỷ lệ là 1 cử nhân sẽ lấy 3 tú tài. Chỉ có cử nhân mới được tham gia tiếp kì thi Hội (nguồn: Wikipedia). Do đó, mình để nguyên gọi là cử nhân nhé.