– Em làm quái gì vậy hả?!?!
– Em thích làm như vậy đấy thì sao?
– Hả! Thái độ thiếu tôn trọng đàn chị như vậy mà còn kiêu căng! Không phải chị nể em là em gái Nguyên thì em đừng hỏi tại sao!
– Ồ…
– Này Diễm! Tao tưởng mày biết về người yêu tao?
Diễm hơi ngưng lại quay đầu nhìn Nguyên nhưng lại không suy nghĩ gì nhiều mà cất tiếng hỏi.
– Con bé đó thì sao?
– Em là người yêu anh Nguyên.
Cô nhẹ nhàng thốt ra câu nói đấy.
– Ha! Người yêu? Này mắt nhìn cậu kém đi từ hồi nào vậy? Lại yêu một đứa không có tý đạo đức nào!
– Mày nói gì ??
Nguyên sửng sốt nhìn về cô bạn Diễm mà mình quen, anh đâu ngờ bạn mình lại nói ra mấy lời xúc phạm đến người yêu của mình.
– Này này bà chị.
Mùi ca cao tỏa ra, Diễm hoảng hốt đứng bật dậy nhìn về phía sau.
– Lắm mồm thế? Người ta yêu ai thì kệ người ta đúng không? Cứ sân si với người ta làm gì, họ yêu như nào cãi nhau hay giận nhau cũng d*ell ảnh hưởng đến miếng cơm chị hốc nhỉ?
Linh nhẹ nhàng đổ nốt chỗ ca cao xuống người Diễm. Ánh mắt khiêu khích nhìn về phía trước.
– Ohhh..h Sorry! Sorry! Nhưng giờ chị dễ ngửi hơn rồi đó, vừa rồi người chị tỏa ra mùi gì nhỉ? A~ Mùi ” thối ” của loại ” rác ” đang phân hủy đấy.
– Mày !
– Ây ây! Gọi là đàn em, gọi vậy nghe mất quan điểm quá.
Linh cười cười nhưng lại ném về phía cô ta một ánh nhìn chẳng mấy thiện cảm.
– Hai đứa chúng mày nhớ mặt tao đấy!
Diễm hất tay Linh mà bỏ đi.
– Đi cẩn thận không rớt miếng độn đó!
Tiếng cười vang lên từ mấy con người đang hóng hớt xem kịch vui. Linh bĩu môi ngồi phịch xuống cạch Phương.
– Bảo này lần sau đừng ném kẹo cái ghế đây này ném thẳng mặt mấy thể loại vậy, đừng sợ đau ghế.
– Này! Dạy em ấy làm trò gì vậy?
– Tôi không đến kịp thì cái Phương bị chọc tức đến đâu? Anh không quan tâm người yêu thì để tôi, đằng nào tôi cũng giống đàn anh Nam, trai gái đều xơi được.
Nguyên tức đến nỗi run người, không phải anh phản ứng chậm thì đâu để Phương bị cô ta chọc đến nỗi đấy!
Phương cũng chẳng để tâm đến anh, tay phải ăn kẹo tay trái đưa kẹo cho Linh.
– Kẹo sữa đấy ăn không?
– Con quỷ nhỏ này, tôi không thích ăn kẹo ngọt nhưng vì bà nên tôi ăn.
Linh bỏ kẹo vào miệng nhai, cô nói vậy vì muốn chọc tức Nguyên chứ chẳng có ý gì khác. Nghĩ cũng bực mình cho em gái nhỏ này, bị lừa ngay khi còn bé.