Thẩm Trình nhận điện thoại, hai mắt vẫn nhìn hai người ven hồ, Tri Nhạc đùa với chó, bị chó xô ngã lên mặt cỏ, tùy ý phá lên cười, A Kiện khoanh tay đứng tại chỗ, không đi qua.
Bên tai truyền đến tiếng thúc giục nôn nóng của cấp dưới, ánh mắt Thẩm Trình khựng lại chốc lát, cuối cùng thu lại, đi theo đường cũ, nhanh chân ra cửa, lên xe, rời đi.
Trên mặt cỏ.
…… Đừng có dựa lại đây nữa……
Tri Nhạc rầu rĩ dịch chân sang bên cạnh, tránh sang một chút.
Không biết tại sao, càng ngày A Kiện càng gần cậu, gần như dựa cả lên người cậu. Tri Nhạc không thích cùng người khác dựa vào nhau, trừ phi là người vô cùng thân thiết quen thuộc. Tuy cậu khá thân với A Kiện, nhưng còn chưa đến trình độ đó, hơn nữa hơi thở của A Kiện rất nóng, gần như vậy cứ phả lên mặt cậu, rất khó chịu.
Cũng may sau đó cậu chơi cùng Nhạc Nhạc, đuổi bắt lẫn nhau, cuối cùng A Kiện cũng không dí lại gần nữa.
“Chuyện lần trước nói với cậu, cậu suy xét thế nào rồi?” A Kiện hỏi Tri Nhạc.
Hả? Tri Nhạc mờ mịt, lần trước nói chuyện gì?
“Đi ra ngoài chơi ấy.” A Kiện nhắc nhở: “Chuyện đưa cậu ra ngoài chơi, thế nào, nghĩ xong chưa, có muốn đi không?”
Tri Nhạc nhớ ra, lắc đầu, “Không đi.”
“Vì sao không đi?”
Tri Nhạc nói: “Về sau, đi cùng anh trai.”
A Kiện nói: “Thẩm tiên sinh? Làm sao mà hắn có thời gian được. Hơn nữa hắn về nước không lâu, sao biết chỗ nào chơi vui. Tri Nhạc, tôi đưa cậu đi nhé, tôi biết nhiều chỗ chơi vui lắm.”
Tri Nhạc không nói gì.
“Hửm? Thế nào, đi thôi. Cậu gửi tin nhắn với Thẩm tiên sinh một tiếng, tối sẽ về, thế nào?” A Kiện tiếp tục nói.
Tri Nhạc lắc đầu.
Cậu cảm thấy có lẽ Thẩm Trình sẽ không đồng ý, mà mấy ngày nay cậu thực sự rất vui, cũng không muốn đi ra ngoài lắm.
“Đừng lắc đầu mà, Tri Nhạc, chỉ đi ra ngoài một chút thôi, đưa cậu đi thăm thú, mở rộng tầm mắt, đảm bảo cậu sẽ thích.” A Kiện vẫn không từ bỏ, tiếp tục thuyết phục.
Tri Nhạc lắc đầu, lại lắc đầu……Chuyện người khác không muốn thì không thể cưỡng cầu, đến cậu còn hiểu đạo lý này, vì sao A Kiện lại không hiểu vậy. Cậu đã nói rõ là không muốn rồi, A Kiện còn tiếp tục nói không ngừng……
Tri Nhạc không dễ nổi cáu hay phát giận với người khác, chỉ hơi bực bội nhíu mày, không muốn chơi với A Kiện nữa.
“Tao phải đi viết chữ đây. Chiều lại gặp nha Nhạc Nhạc.”
Tri Nhạc vẫn rất thích Nhạc Nhạc, không quên vẫy vẫy tay, xoay người tránh đi.
A Kiện đứng ở tại chỗ, nhìn chăm chú vào bóng dáng rời đi của Tri Nhạc, nụ cười ân cần trên mặt rút đi, sắc mặt trầm xuống.
Tri Nhạc trở lại trong nhà, hoàn thành công việc mỗi ngày, bất tri bất giác đã tới trưa, ngủ trưa không được bao lâu thì bị điện thoại đánh thức.
Vô cùng ngoài ý muốn, là điện thoại của Thẩm Trình.
Thẩm Trình chưa bao giờ gọi điện về vào giờ này.
Tri Nhạc bắt máy.
“Anh ơi?”
Thẩm Trình: “Tỉnh ngủ rồi?”
Tri Nhạc là một bé con thành thật: “Bị anh, đánh thức đó……”
Thẩm Trình khẽ hỏi: “Sáng nay làm gì vậy?”
Tri Nhạc không rõ vì sao tự nhiên Thẩm Trình lại hỏi như vậy, nhưng cậu vẫn trả lời nghiêm túc, khai báo lịch trình buổi sáng cho hắn.
“Ừm.” Thẩm Trình nghe xong, tựa như tùy ý hỏi: “Người bạn A Kiện kia của cậu, đối xử tốt với cậu chứ?”
“Tốt lắm ạ.” Tri Nhạc đáp không do dự. A Kiện luôn cười tủm tỉm, nguyện ý làm bạn với cậu, nói chuyện chơi đùa cùng cậu, còn đưa Nhạc Nhạc tới chơi với cậu nữa.
“Rất thích hắn ta?”
Tri Nhạc thoáng dừng một chút, trả lời: “Thích ạ.” Tuy mấy ngày nay A Kiện hơi kỳ lạ, có chỗ khiến người ta không thoải mái, nhưng nhìn chung A Kiện vẫn rất tốt, giữa bạn bè với nhau nên có bao dung lẫn nhau, không thể vì chút khuyết điểm mà phủ định cái có sẵn. Rất nhiều quyển sách đều dạy như vậy.
Tri Nhạc mới tỉnh dậy, suy nghĩ còn đang mơ màng, không chia sẻ chuyện lớn chuyện nhỏ, kể từng chi tiết cho Thẩm Trình nghe. Mà chuyện A Kiện hẹn cậu đi ra ngoài, cậu đã từ chối rồi, đối với Tri Nhạc, chuyện này coi như đã qua, đã kết thúc, không cần nhắc lại nữa.
“Anh ơi?”
Tri Nhạc trả lời xong, đầu bên kia điện thoại vẫn không có tiếng nói, lặng im hồi lâu, Tri Nhạc nhìn điện thoại, còn tưởng đã cúp máy rồi.
“Nghe được rồi.” Thẩm Trình cất tiếng, tựa như đang suy tư và cân nhắc, nhất thời không nói gì.
Tri Nhạc lười biếng nằm bò ra, nói: “Nhưng mà người em thích nhất, vẫn là anh trai. Anh không cần ghen đâu.”
Thẩm Trình:……
Thẩm Trình: “Cái cậu A Kiện kia……” Thẩm Trình nghĩ nghĩ, hình như thay đổi chủ ý, cuối cùng hắn nói: “Không có gì. Hôm nay tôi sẽ về sớm chút, đến lúc đó sẽ gặp bạn của cậu.”
“Vâng ạ.” Tri Nhạc tức thì vui vẻ: “Vậy em ở nhà đợi anh.”
Tuy Tri Nhạc rất vui sướng, nhưng thời gian ngủ trưa tốt đẹp vẫn bị phá, không ngủ tiếp được, rồi lại không muốn rời giường, cậu nằm thêm một giờ rồi mới uốn éo bò dậy.
Dậy rồi cả người vẫn lười biếng, đến game cũng không muốn chơi, cái gì cũng không muốn làm, Tri Nhạc ngồi ngây ra một lát, nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng chim, bèn đi ra ngoài.
Cậu đi lên bãi cỏ, mở rộng tứ chi, lười nhác tắm nắng.
Chị Lưu ép xong nước trái cây, bỏ vào tủ lạnh, đợi lát nữa Tri Nhạc khát thì uống.
Nhân viên thuộc nhà họ Thẩm không nhiều lắm, cũng không ở trong vườn, một ngày ba bữa, sau khi hoàn thành công việc trong ngày thì sẽ rời đi. Thực sự ở lại mọi lúc chỉ có chị Lưu.
Giữa trưa chị Lưu nhận được điện thoại của Thẩm Trình, trong điện thoại, Thẩm Trình dặn nếu buổi chiều Tri Nhạc ở cùng A Kiện thì để chị lưu ý chút.
Chị Lưu cũng hiểu ý Thẩm Trình, xem xét dù sao A Kiện cũng là người ngoài, sợ Tri Nhạc ở cùng người khác không ổn. Thẩm Trình vẫn rất để bụng tới Tri Nhạc, bận rộn như vậy mà còn quan tâm đến việc nhỏ thế này, nhưng thật ra cũng không cần lo lắng, theo những gì chị lưu quan sát mấy ngày nay, vất vả lắm Tri Nhạc mới có người có thể nói chuyện cùng, A Kiện cũng vô cùng kiên nhẫn, hai người ở chung rất hòa hợp.
Chị Lưu nhìn ra ngoài, chưa thấy bóng dáng A Kiện đâu.
Công trình tu bổ sân vườn sắp hoàn thành, có người gọi chị Lưu, chị vội vàng đi ra sân sau.
Ánh mặt trời chói chang che trời lấp đất, Tri Nhạc tắm nắng một lát, như đầy pin sống lại.
Cậu lười biếng vươn vai, ngồi dậy, cảm thấy như thiếu thứ gì đó.
Mọi khi vào giờ này, chỉ cần cậu xuất hiện, Nhạc Nhạc sẽ chạy tới ngay, chạy quanh người cậu. Bây giờ lại không thấy bóng dáng nó đâu.
Tri Nhạc nhìn xung quanh. Sân trước về cơ bản đã hoàn thành, phần lớn công nhân đều chuyển ra sân sau, loáng thoáng truyền tới tiếng máy móc vù vù.
Tri Nhạc không nhìn thấy Nhạc Nhạc, nhưng lại thấy A Kiện.
A Kiện đi tới từ nơi không xa.
Thấy Tri Nhạc đã tỉnh lại, A Kiện chậm rãi đi tới.
“Nhạc Nhạc đâu?” Tri Nhạc hỏi.
“Tôi đưa nó ra ngoài rồi.” A Kiện trả lời: “Nó bị ốm.”
Hai mắt Tri Nhạc trợn to, “Bị ốm?”
A Kiện nói với Tri Nhạc, sáng nay sau khi tách khỏi Tri Nhạc, Nhạc Nhạc liền có vẻ không thoải mái, không có tinh thần, giữa trưa còn bị nôn, giống như ăn phải thứ gì đó bị hỏng, vì vậy A Kiện đã đưa nó đi khám.
Tri Nhạc lập tức bối rối, ‘Tại sao, lại thế. Nghiêm, nghiêm trọng lắm sao?”
Vẻ mặt A Kiện rất sinh động, gật đầu: “Bác sĩ nói rất nghiêm trọng, còn phải tiêm nữa.”
“Ôi.” trong mắt Tri Nhạc không giấu nổi vẻ lo lắng.
“Tôi trở về xin nghỉ, đang định đi bệnh viện.” A Kiện nhìn Tri Nhạc, nói: “Tri Nhạc, cậu có muốn đi cùng tôi đến thăm nó không?”
Topping Trà Sữa: ??? á con rể ơi về cứu Tri Nhạc!!!