“Vừa quyết định xong.” Giản Tuỳ Anh nói xong, khoé miệng không tự chủ được hơi nhếch lên.
Lý Ngọc thở dài: “Ngày mai tôi có tiết, học xong còn phải luyện tập.”
“Không nghỉ được sao?”
Lý Ngọc bất đắc dĩ nói: “Được được, giữa trưa tôi đến.”
Hôm sau lúc Giản Tuỳ Anh ra cửa, không đi làm trước mà lái xe rẽ qua cửa hiệu cắt tóc, tính toán sửa lại kiểu tóc.
Bởi vì Giản Tuỳ Anh chưa bao giờ đi cắt tóc vào buổi sáng, bình thường Giản Tuỳ Anh đến cắt tóc thì chủ cửa đều ở đây, mà hiện tại Giản Tuỳ Anh cũng không có thời gian chờ hắn. Giờ lại vừa khéo phát hiện quán có một cậu con trai mới làm, bộ dạng rất được, tuổi cũng không lớn.
Tên nhóc này có thể là học nghề, rất đẹp trai, nhưng kỹ thuật thì vẫn chưa thành thào. Suy nghĩ của Giản Tuỳ Anh bắt đầu lơ đãng, xuyên qua tấm gương nhìn cậu nhóc từ trên xuống dưới, cảm thấy xương quai xanh của cậu thật đẹp, làn da rất mịn, không chịu được mà nói chuyện thêm vài câu.
Kết quả lúc sau thật khiến Giản Tuỳ Anh trợn tròn mắt, cái đầu ngu ngốc của tên trong gương kia mẹ nó chính là hắn đó.
Giản đại thiếu gia bốc hoả ngay lập tức, chửi cậu nhóc kia hai câu.
Trong cửa hàng mọi người đều biết là không thể dây vào hắn, một hàng người đứng nhận lỗi với hắn, cậu nhóc kia bị doạ đến suýt khóc.
Vừa hay chủ cửa hàng đến đây, vừa nhìn thấy đầu Giản Tuỳ Anh mặt liền tái mét.
Phải nói hết lời mới khuyên được Giản Tuỳ Anh ngồi xuống để y chỉnh sửa lại.
Tóc đàn ông cũng chỉ có mấy phân, dù cứu chữa thế nào thì hiệu quả cũng không lớn, Giản Tuỳ Anh đành nhẫn tâm nói: “Cắt đi, cắt thành một phân luôn.”
Chủ cửa hàng do dự, nhưng quả thật cũng chỉ có thể làm như vậy.
Giản Tuỳ Anh thấy đầu tóc bản thân từ tạo hình đẹp trai giờ lại biến thành như vậy, trong lòng vừa tức lại vừa hối hận, sắc mặt muốn khó coi bao nhiêu liền khó coi bấy nhiêu.
Cũng may bởi ngoại hình sáng sủa, dù tóc chỉ có một phân cũng vẫn cực kỳ đẹp trai, chẳng qua Giản Tuỳ Anh có bệnh soi mói nên thế nào cũng thấy không hài lòng.
Đến lúc hắn đứng lên hai mắt cậu nhóc kia vẫn còn ngập nước đi theo sau hắn để giải thích.
Giản Tuỳ Anh nhìn cậu một cái, cảm thấy dù sao cũng đẹp trai nên chẳng muốn so đo nữa.
Lúc chủ cửa hàng Vince tiễn hắn ra cửa, Giản Tuỳ Anh liền hỏi: “Bé trai kia mới đến hả?”
Vince cũng đã quen hắn được bảy tám năm, vòng luẩn quẩn trong thành phố này cũng không nhỏ, nhưng bởi vì phạm vi giao tiếp cũng lớn, thường xuyên gặp đám thái tử đảng, mấy tình nhân của Giản Tuỳ Anh cũng là do y giới thiệu. Tròng mắt hắn vừa chuyển thì y cũng biết Giản Tuỳ Anh muốn gì: “Đúng là mới tới, nếu anh không tự mình chỉ định thì nó nào dám cắt tóc của anh chứ. Ngoại hình không tệ, nhưng tôi cũng không biết rõ lắm, để tôi hỏi thăm cho anh Giản nhé?”
Giản Tuỳ Anh lơ đãng gật đầu: “Ừ, nó đồng ý thì bảo theo tôi hai tháng.”
“Không thành vấn đề, sẽ nói cho anh sau, anh Giản đi nhé.”
Tính toán chỉnh sửa lại kiểu tóc đẹp nhất gặp Lý Ngọc, để khiến tên nhóc kia vừa nhìn thấy hắn thì không thể đi được nữa, kết quả mới sáng sớm đã gặp xui xẻo, đầu cứ như vậy mà trọc lóc luôn.
Tới công ty dọc đường đi mang theo bao nhiêu là ánh mắt kinh dị của cấp dưới, lại khiến hắn cảm thấy bản thân thật chỉ muốn ở nhà vài ngày, vào văn phòng bắt đầu ngồi hờn dỗi bản thân, sau đó lại đem chuyện xui xẻo lúc sáng đổ lên đầu Lý Ngọc. Hắn sẽ đợi Lý Ngọc đến đây để mắng cậu, bởi vì cậu mà hắn mới làm ngu ngốc như này, thật sự không có cách nào để ổn định lại tâm trạng.
Lý Ngọc mãi đến lúc nghỉ trưa mới đến, trên người mặc đồng phục thể thao. Lúc vừa vào cửa, nhìn thấy đầu hắn liền phì cười.
Giản Tuỳ Anh tức giận đạp cái bàn: “Làm sao, kiểu tóc của ông đây không phải ai cắt cũng nhìn đẹp được như vậy đâu.”
Lý Ngọc không dám nói hắn không đẹp trai, đành phải nhịn cười.
Cơn tức của Giản Tuỳ Anh càng ngày càng lớn, vốn đang âu sầu định tìm cậu để mắng, nhưng vừa nhìn thấy quần áo thể thao đã chỉ vào cậu nói: “Anh đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, không được mặc như vậy đến công ty anh, có biết là sẽ mất mặt lắm không hả.”
Lý Ngọc để tài liệu lên bàn, nhìn nhìn quần áo của mình: “Tôi đã nói là buổi chiều phải tập luyện rồi còn gì, anh bắt tôi phải tới nên tôi mới đi luôn, chẳng có cả thời gian để về thay quần áo, chỉ có thể mặc như vậy.”
“Không phải chỉ đấm bao cát thôi hả, sao lại muộn như vậy.”
“Huấn luyện viên của tôi rất nghiêm khắc. Nhưng đây không phải là vấn đề muộn hay không muộn, mà là vấn đề về thái độ.” Lý Ngọc liếc nhìn hắn: “Anh bắt tôi phải đưa đến, anh mau xem đi, xem xong nếu có ý kiến gì thì nói luôn, xong tôi phải đi ngay.”
Giản Tuỳ Anh lại giận: “Bảo cậu đến công ty một lần mà còn phải cầu này cầu nọ, nhìn cái thái độ khó chịu của cậu đi, chuyện tập luyện của cậu thì là chuyện chính còn chuyện công việc không phải là chuyện chính sao. Một trận đấu của cậu thì được bao nhiêu tiền, đúng là không biết chừng mực.”
Lý Ngọc cảm thấy mình không thể nào có thể nói chuyện với hắn, dù sao Giản Tuỳ Anh là người thích làm theo ý mình, hắn nói không với bạn là chuyện bình thường, nhưng bạn dám nói không với hắn thì nhẹ là nói chuyện, nặng thì động tay dộng chân. Lý Ngọc chỉ muốn hỏi hắn một câu là, cái tính tình thối nát này của hắn là do ai dạy dỗ mà ra, làm sao mà có thể yên ổn sống đến tận bây giờ chứ.
Giản Tuỳ Anh thấy Lý Ngọc không hé răng, có chút thất vọng, dựa người vào ghế rồi chậm rì rì mở tài liệu ra xem, mở tệp giấy a4 xem một lúc lâu.
Lý Ngọc rốt cuộc không thể kiên nhẫn nữa: “Anh nhanh lên có được không.”
Về chuyện cố tình gây sự của Giản Tuỳ Anh, Lý Ngọc chắc chắn không phải đối thủ của hắn, cậu vừa phản ứng hắn đã lờ đi: “Cậu viết chẳng rõ ràng gì cả, anh cũng muốn xem nhanh nhưng phải hiểu cái đã.”
Lý Ngọc “Hừ” một tiếng: “Vậy anh cứ xem đi, sau đó chúng ta có thể nói chuyện qua điện thoại, giờ tôi phải đi.”
“Cậu đứng lại cho anh, anh cho cậu đi cậu mới được đi, có quy củ hay không vậy.”
Lý Ngọc cũng phát hiện ra, Giản Tuỳ Anh cố tình gây khó dễ cậu, cậu cũng không biết bản thân lại làm gì đắc tội hắn, chẳng lẽ còn giận việc trong xe lần trước?
Nghĩ đến việc kia, Lý Ngọc lại không thể bình tĩnh được.
Mấy ngày nay cậu cố gắng để bản thân không nghĩ đến, nhưng lại càng kiềm chế lại càng muốn giải phóng khát vọng mãnh liệt.
Tối qua cậu mở video Giản Tuỳ Anh gửi ra xem, nhìn thấy bé trai kia vặn vẹo vòng eo, cậu không có cách nào khống chế để không nghĩ đến Giản Tuỳ Anh.
Lại nhìn thấy điệu bộ soi mói của Giản Tuỳ Anh, trong lòng Lý Ngọc như thể có mèo cào, từng chút từng chút một cào nhẹ lòng cậu.
Cuối cùng Giản Tuỳ Anh cũng xem xong tệp giấy mỏng kia, ném lên bàn: “Viết lại đi.”
Lý Ngọc đã sớm đoán được, nhíu mày, cầm lấy tài liệu chuẩn bị đi.
Giản Tuỳ Anh đứng lên, cách bàn nói: “Này, ai cho cậu đi?”
Lý Ngọc dừng lại một chút, đột nhiên xoay người đi tới, vượt qua cái bàn, ôm lấy cổ hắn rồi hôn lên.
Đây là lần đầu tiên cậu chủ động nên Giản Tuỳ Anh thấy mình như đang nằm mơ.
Trước kia mỗi lần tứ chi tiếp xúc, đều là do hắn mặt dày giở trò, chuyện Lý Ngọc chủ động như vậy thật sự hắn chưa bao giờ nghĩ đến.
Sửng sốt mất ba giây, sau đó hắn lập tức tỉnh lại, chủ động ông lấy thắt lưng Lý Ngọc, nhiệt tình đáp lại.
Hai người hôn đến khi không thở nổi mới buông ra.
Giản Tuỳ Anh thở không ra hơi, môi sưng đỏ, có chút không tin được nhìn cậu.
Lý Ngọc nở nụ cười: “Anh tốn công gọi tôi đến đây, không phải là vì cái này sao.”
Ánh mắt Giản Tuỳ Anh trong suốt dõi theo cậu, rồi cười theo: “Hiểu rất tốt đó.”
Giản Tuỳ Anh cường hôn cậu rất nhiều lần, việc ấy cậu vẫn nhớ rõ, để Giản Tuỳ Anh đánh lén, không bằng tự cậu chủ động quên đi.
Tay Giản Tuỳ Anh từ trên lưng trượt xuống, trêu chọc vỗ vỗ mông cậu: “Nơi này khi nào thì có thể hiểu được đây, sau này Giản ca nhất định sẽ yêu thương cậu hết mực, không bao giờ….. chửi nữa.”
Lý Ngọc đột nhiên ôm lấy thắt lưng hắn, gắt gao ép chặt, nửa người dưới của hai người dán chặt vào nhau không có một kẽ hở, Lý Ngọc mỉm cười nhìn hắn, hơi thở ấm nóng lướt qua mặt Giản Tuỳ Anh, nửa đùa nửa thật nói: “Sao anh vẫn còn chưa hết hy vọng thế.”
Giản Tuỳ Anh bóp mông cậu một cái, cười tà nói: “Anh đây không biết ba chữ ‘hết hy vọng’ viết như thế nào cả.”
Hai người ở trong này căng thẳng, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Giản Tuỳ Anh quát: “Ai.”
Ngoài cửa truyền đến giọng của thư ký Lương: “Giản tổng, em họ anh lại tới.”
Giản Tuỳ Anh vừa nghe đến tên này liền héo rút, ngại ngùng buông Lý Ngọc: “Rồi, qua bên kia ngồi đi.”
Một lát sau thư ký Lương mở cửa vào.
Giản Tuỳ Anh thấy Tiểu lâm đi vào trước, phía sau là một tên nhóc mặt mũi bầm dập ủ rũ đi vào, đúng là tên em họ bỏ đi đó.
Trong lòng Giản Tuỳ Anh cực kỳ sảng khoái, nghĩ thầm không biết tên nào làm chuyện này, hắn thật muốn tặng phong bì đỏ thẫm cho người đó.