Tôi cố gắng nhớ lại rằng tại sao tôi lại vào trong này. Từng mảnh kí ức vỡ vụn ùa về. Nhìn như hôm ấy là ngày đâu tiên tôi và Alec hẹn hò thì phải.
Bỗng cửa phòng bệnh mở. Alec bước vào. Vẻ mặt anh ấy tiều tụy thấy rõ
– Oralie, em tỉnh rồi. – anh ấy không giấu được sự vui mừng đi đến bên tôi.
– Em… không sao chứ? – tôi gượng giọng hỏi. Không biết vì sao tôi lại cảm thấy tình trạng hiện tại của mình đang rất tệ.
Nhanh như khắc nỗi u buồn hiện lên trong mắt anh ấy nhưng phút chốc lại tan biến.
– Em không sao. Chỉ là đó sức khỏe em hơi yếu thôi – Alec vẫn giữ nguyên nụ cười cứng đờ đó nhẹ giọng nói với tôi.
Alec đang nói dối. Chắc bệnh tình của tôi tệ lắm đúng không?
– Alec, anh nói thật cho em biết đi. Xin anh đấy – tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy với ánh mắt kiên định
Alec như ngớ ra. Nụ cười trên gương mặt anh tan biến. Anh ấy siết chặc lấy tay tôi ấp úng nói
– Em bị… viêm màng não do virus – Alec cúi gầm mặt xuống
Tôi đờ người.
Chúng tôi chỉ biết im lặng.
– Liệu… em còn sống được bao lâu – tôi cố gắng nói trong nghẹn ngào
Alec lại càng nắm chặc tay tôi hơn.
– Bác sĩ bảo là… do virus đã ăn gần hết… nên… – anh ấy lưỡng lự – nhưng tôi nhất định sẽ cứu được em mà
Nhìn ánh mắt kiên định của anh ấy tôi chỉ biết mỉm cười trong vô vọng.
Có lẽ số tôi đến đây đã tận rồi