“Cố Hạ, hóa ra năm năm nay cô đối đãi với nó như vậy sao? Lòng của cô độc ác đến thế à? Tuy rằng nó không phải do cô sinh ra, nhưng cũng là con trai của Hoắc Tư Tước, cô gả cho anh ta chẳng lẽ không thể đối tốt với nó một chút sao? Nó mới năm tuổi! năm tuổi thôi! Cố Hạ!”
“Ôn tiểu thư, cô đang nói gì vậy? Sao tôi nghe không hiểu? Tôi làm sao? Tôi không phải vì lo lắng nó bị cảm lạnh, lại đây bảo nó nhanh chóng trở về phòng, tôi làm sai sao?”
Không ngờ chỉ trong vài giây ngắn ngủi cô ta đã lấy lại bình tĩnh, còn dùng lời lẽ đanh thép phản bác lại Ôn Hủ Hủ.
Ôn Hủ Hủ nhất thời tức điên rồi!
“Vừa rồi tôi nhìn thấy rõ ràng, cô bẻ ngón tay nó, cô còn véo nó, tôi đều nhìn thấy cả!”
“Ai nhìn thấy không?”
Nhưng đáng sợ chính là, người phụ nữ này sau khi nghe cô nói vậy liền nở nụ cười quyến rũ đi tới bên cạnh vệ sĩ.
“Anh thấy à?”
“……”
Chưa đến vài giây đồng hồ, Ôn Hủ Hủ liền thấy trên trêntrans tên vệ sĩ lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt có có chút khẩn trương và sợ hãi.
“Không…… không có, tôi không thấy gì cả’’
“Hhhaaa, cô cô cũng nghe rồi đấy, anh ta cũng nói không có, cho nên, Ôn tiểu thư cô đừng đổ oan cho tôi, hoặc là muốn nói xấu tôi, muốn đoạt lại vị trí nữ gia chủ của Hoắc gia phải không?”
“!!”
Ôn Hủ Hủ tức điên rồi!
Cô chưa từng nghĩ tới, người phụ nữ này dám trắng đen điên đảo, mà đáng sợ nhất chính là, những thủ hạ Hoắc gia này đều nghe lời cô ta, nếu như vậy Ôn Hủ Hủ có nói ra cũng không có người tin.