Nhớ nhung lui xuống như thủy triều, hiện tại Diệp Khai nổi giận rồi.
Trần Hựu Hàm có ý riêng mà hỏi: “Sao vậy, em bỏ qua ông ngoại bà ngoài mà về sớm cũng là vì người kia sao?”
Diệp Khai lạnh lùng nói: “Đúng vậy.”
Đến tầng 28, Trần Hựu Hàm mở khóa bằng cách vân tay, cà lơ phất phơ nói: “Aiz, thất vọng thật đấy, anh còn tưởng em quay về vì anh.”
“Anh mơ đẹp đấy.” Diệp Khai nói: “Em chỉ là sợ về nhà sẽ bị mắng nên muốn đến nhà anh trốn mấy ngày thôi.”
Cửa “lạch cạch” khóa lại, Trần Hựu Hàm bất ngờ quay đầu: “Ba mẹ em không biết sao?”
Diệp Khai nghiêng đầu sang chỗ khác: “Không biết.”
Về chuyện có thể giấu diếm được bao lâu thì phụ thuộc vào lúc nào Lan Mạn mới tâm huyết dâng trào mà gọi điện thoại cho Cù Gia.
Trần Hựu Hàm nhìn cậu chằm chằm, rất bất lịch sự mà chặn cậu lại trước cửa, tiếp tục giả hồ đồ dù đã hiểu: “Vậy em định làm gì tiếp theo? Đi tìm người kia sao?” Giọng điệu hắn thay đổi, trêu tức mà nói: “Em sẽ không bỏ nhà trốn đi đấy chứ?”* [chỗ này raw là tư bôn. QT ra nghĩa là bỏ nhà theo trai =))) ]
Mặt Diệp Khai lập tức đỏ bừng, phía sau là cửa, phía trước là Trần Hựu Hàm đang thản nhiên áp bức cậu, lối vào màu xám nhạt rộng chừng chục mét vuông, thế nhưng cậu lại chẳng có chỗ nào để trốn, kiên trì nói: “Người đó rất bận, em không thể đến làm phiền được.”
Trần Hựu Hàm cười khẽ một tiếng: “Anh rất rảnh, em làm phiền anh đi.”
Diệp Khai sững sờ: “A?”
“Anh thay người kia tạm thời chăm sóc em một thời gian, đừng khách khí.”
Lúc này mới để cho Diệp Khai vào nhà, bắt đầu cà khịa: “Hoa này chuyển phát nhanh đến mà vẫn hết tươi rồi, phải đi rửa qua thôi, sắp có mùi đến nơi rồi.”
Diệp Khai tháo gối cổ xuống đập hắn: “Anh câm miệng đi!”
Đánh xong lại nghi hoặc mà túm vạt áo lên ngửi thử.
Cậu nghi thần nghi quỷ mà nghĩ, có thể là bị ám mùi cabin máy bay chăng.
Nhưng dù có vậy thì cũng không thể là có mùi hôi được!
Trần Hựu Hàm cầm cốc nước cười không ngừng: “Em ngửi mình làm gì, em là hoa sao?”
Diệp Khai hoàn toàn cạn lời, cậu mở vali lấy quần áo ra rồi tức giận muốn chết mà đi vào phòng tắm. Sau khi tắm xòng, cậu mang theo hơi nước mát mẻ bước ra. Diệp Khai lau tóc, Trần Hựu Hàm đưa cho cậu một chai nước Perrier, nói: “Sả hoa hồng sao lại có mùi cam thế này?”
Tự mình để sữa tắm tinh dầu cam trong phòng tắm mà còn dám không biết xấu hổ lấy cái này đi trêu ghẹo người khác.
Diệp Khai tức giận nhận nước: “Mọc nhầm! Bị chiết cành! Bị lai giống!”
Uống xong nửa chai nước, Diệp Khai tự giác đi thu dọn hành lý. Trần Hựu Hàm nhường cho cậu nửa phòng chứa đồ. Phòng lớn nên chuyện gì cũng dễ nói, vấn đề duy nhất chính là giường phòng khách vẫn còn đang trên đường chuyển đến, có lẽ vẫn đang đi trên biển, dù sao thì vẫn chưa đến hải quan.
Diệp Khai sắp xếp quần áo, Trần Hựu Hàm khoanh tay dựa vào cửa tủ, tán gẫu: “Anh chỉ có một cái giường thôi.”
Động tác của Diệp Khai theo đó mà dừng lại, cậu quay đầu nhìn: “Phòng khách không có giường sao?”
“Có chứ, chỉ là tầm này chắc nó còn đang đi trên biển Đại Tây Dương.”
Diệp Khai: “. . .”
Trái tim cậu lại bắt đầu đập loạn ——
Cái quỷ gì không biết!
Nên ở lại không? Hay là đến khách sạn? Tại sao mình không ngoan ngoãn về nhà luôn cơ chứ? Về nhà rồi vẫn có thể đến tìm hắn chơi mà. . .
Trần Hựu Hàm nói: “Nếu em ngại chen chúc —— “
“Em không ngại!”
A, cậu trả lời quá nhanh rồi.
Diệp Khai ngậm miệng lại theo phản xạ có điều kiện, vội vàng dời mắt đi chỗ khác, nghe thấy Trần Hựu Hàm chậm rãi nói nốt nửa câu sau:
“. . . Anh có thể ra ghế sô pha ngủ.”
Diệp Khai thuận nước đẩy thuyền: “Vậy cũng được.”
Trần Hựu Hàm gắng gượng nói: “Vậy thì chịu chật một chút đi.”
. . . Mẹ nó, lại đụng xe rồi.
Hiện trường thật thê thảm.
Diệp Khai hoảng hốt im lặng, vùi đầu vào tủ giả bộ thu dọn quần áo, nói bừa: “Em, em sao cũng được!”
Trần Hựu Hàm bật cười: “Anh ngủ ghế sô pha, em ngủ giường đi.”
Đây là lần đầu tiên cậu ngủ trong phòng ngủ chính của Trần Hựu Hàm dưới điều kiện ý thức vẫn tỉnh táo, đồ vật trên giường đều đã được đổi mới, rèm cửa chưa kéo kín hoàn toàn, ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua lớp lụa trắng chiếu lên sàn nhà, nhìn cứ như là nước.
Diệp Khai trợn tròn mắt đếm cừu, tiếp theo liền nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất từ phòng khách truyền đến ——
Bịch!
Cậu rùng mình một cái, nghĩ đến điều gì đó, lập tức chạy ra ngoài bên đèn lên, nhìn thấy Trần Hựu Hàm ôm đầu bò dậy từ dưới đất, vẻ mặt mơ màng. Nhìn khẩu hình thì rõ ràng hắn vừa mới chửi “ĐM’, thấy Diệp Khai đến thì cứng rắn nuốt xuống, trong lòng nghĩ, mẹ kiếp, mất mặt quá.
Diệp Khai có chút hả hê: “Mới có 30 tuổi mà thần kinh ý thức của anh đã thoái hóa cỡ này rồi.”
Trần Hựu Hàm túm lấy cái chăn, sắc mặt hơi tệ.
Diệp Khai rất hiểu chuyện mà nói: “Hựu Hàm ca ca, thật ra thì chúng ta có thể ngủ chung mà, em ngủ rất ngoan, sẽ không động đậy đâu.” Thấy Trần Hựu Hàm không nói lời nào, cậu lại nói: “Ngày mai anh còn phải đi làm, nằm trên ghế sô pha sẽ không ngủ được.” Trần Hựu Hàm vẫn không nói gì, cậu lấy lùi làm tiến: “Anh không phải là ghét em đấy chứ? Vậy thôi mai em về nhà luôn là được chứ gì.”
Trần Hựu Hàm quẳng tấm thảm đi, xoa xoa bả vai rồi đi theo cậu vào phòng ngủ.
Cảm giác nửa bên kia giường lún xuống rất rõ ràng, nó khắc sâu sự thật rằng Trần Hựu Hàm đang thực sự nằm ngủ bên cạnh cậu một cách chưa từng có. Nửa người Diệp Khai căng cứng, dường như cơ bắp lẫn dây thần kinh đều đã quên mất cách thả lỏng.
Căn hộ ở tầng cao như vậy sẽ không nghe thấy tiếng xe cô vào đêm khuya, nhưng không hiểu tại sao bên tai cậu cứ nghe thấy tiếng bánh xe mài trên mặt đường nhựa, dưới ánh đèn đường chiếu rọi, cả con đường màu vàng rực, có lẽ sẽ có vài bóng cây, khi gió thổi đến, bóng cây sẽ theo đó mà đung đưa ——
“Hựu Hàm ca ca?”
Cậu khe khẽ thì thầm.
Chỉ có tiếng hít thở đều đều đáp lại cậu.
Người kia ngủ mất rồi.
Diệp Khai cẩn thận từng li từng tí dịch tới, một chút, lại thêm một chút nữa. Trần Hựu Hàm đang nằm nghiêng, cậu nhẹ nhàng ôm lấy hắn từ sau lưng.
Nín thở, sợ đánh thức hắn, sợ bị bắt tại chỗ, sợ tình yêu không thể nói ra này sẽ bị người trong cuộc nghiêm khắc từ chối.
Răng cậu nghiến chặt, cơ thịt phía sau thắt lại, nhưng ý thức cậu vẫn không hề thấy mỏi. Sao mà cậu có thể chú ý đến những chi tiết đó, nếu không cậu đã phát hiện toàn thân mình đều cứng nhắc như người máy, chỉ có trái tim là còn sống, đôi mắt là còn sáng, khứu giác đang vận chuyển, không biết là hương hoa cam của Trần Hựu Hàm hay là cậu, nó nhàn nhạt lan tỏa khắp không khí buổi đêm.
Hơi thở của Trần Hựu Hàm không thay đổi chút nào.
Cánh tay ôm lấy hắn rốt cục buông lỏng dần, thần kinh và cơ bắp đều đã tìm được cách thả lỏng, biếng nhác, thả lỏng, sức nặng của cánh tay đã dám đè lên eo Trần Hựu Hàm, đến lúc này xương cốt trên người mới tràn đầy cảm giác buồn ngủ không chịu nổi. Là tê dại.
Diệp Khai ôm lấy hắn, khẽ khàng lẩm bẩm: “Chị gái nào cơ chứ, đồ ngốc này,”