– Vì sao lại đổi người vậy?
Ngưu Hữu Đạo đang lo lắng Tống Diễn Thanh sẽ gây bất lợi cho mình, giờ lại thay người, là ý của Tống Diễn Thanh sao?
Thấy hắn hỏi vậy, Đồ Hán không nói gì, quay người tập tễnh đi thẳng.
Ngưu Hữu Đạo im lặng, xem ra lại gặp một người không muốn nói chuyện với mình rồi.
Mấy hôm sau, Đào Hoa Nguyên bắt đầu giăng đèn kết hoa, một đám đệ tử Thượng Thanh Tông bắt đầu bận bận rộn trong ngoài Đào Hoa Nguyên, chuẩn bị cẩn thận cho hai hôm sau.
Đứng trên vách núi xa xa, Tống Diễn Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt mà trong lòng ghen ghét dữ dội. Vì Đường Nghi, hắn ta đã ở cái nơi khỉ ho cò gáy này lâu như thế, tưởng rằng miếng thịt đã đưa lên đến miệng rồi, ai ngờ đột nhiên bị người ta cướp mất. Nếu là danh môn đệ tử thì hắn ta cũng đành chịu, nhưng mà lại là thằng nhà quê này, làm sao nhịn nổi chứ! Giờ còn phải trơ mắt nhìn bọn họ bái đường thành thân sao? Càng nghĩ hắn ta càng nuốt không trôi cơn tức này, cuối cùng quay người xuống núi.
Thời gian đưa cơm hộp đến Đào Hoa Nguyên là cố định, một đệ tử cầm hộp cơm, vừa đi qua cầu gỗ liền bị Hứa Dĩ Thiên và Trần Quy Thạc ngăn lại.
– Hai vị sư huynh, bên trên có lệnh chuyện đưa cơm không làm phiền hai vị nữa.
Đệ tử kia khách khí nói một câu.
Tống Diễn Thanh từ đằng sau núi đá đi ra, đi tới trước mặt gã, đưa tay ra nói:
– Đưa ra đây, ta kiểm tra một chút.
– Cái này…
Đệ tử kia hơi khó xử.
Tống Diễn Thanh vươn tay giật lấy hộp cơm, quay người đi ra đằng sau núi đá.
– Tống sư huynh….
Đệ tử kia nóng nảy đuổi theo, lại bị Hứa Dĩ Thiên và Trần Quy Thạc đứng trước mặt cản lại. Y muốn nói gì đó lại thôi, không dám đắc tội với Tống Diễn Thanh. Ở Thượng Thanh Tông không ai không biết gia cảnh của Tống Diễn Thanh, ngay cả mấy vị trưởng lão cũng kiêng kị, làm sao y dám chọc vào.