“Alo” Cô mệt mỏi trả lời điện thoại.
“Tiểu Lam, con sao vậy, con không khỏe sao?” Đầu dây bên kia là ba mẹ của cô. Là Lâm Vũ Khánh và Tôn Mỹ Thúy.
Hình như từ khi về ngôi nhà này, cô chưa gặp ba mẹ lần nào nữa.” Con khỏe lắm, do mới ngủ dậy nên giọng con khác vậy thôi! Mẹ gọi con có chuyện gì không.”
“À, ngày mai là dỗ của ông con, con có thể về được không, với lại lâu rồi không được gặp con nên sẵn tiện về đây ở mấy ngày đi.” Tôn Mỹ Thúy vui vẻ nói.
“Mai sao ạ?” Cô bất ngờ, dường như cô ở đây có quá nhiều chuyện làm cô phân tâm nên cũng chả để ý về mấy thứ này.
“Sao vậy! Con không về được sao?”Bà lo lắng hỏi.
“À không! Mai sao? Con sẽ sắp xếp.” Cô không biết có về được không, nếu qua nhà thôi thì cô có thể đi được, vì anh đi từ sáng sớm đến tối đêm anh mới về. Nhưng ở lại vài ngày thì dường như rất khó.
“Mai con nhớ tới sớm sớm nhá! À nếu có thề, con kêu cả thằng Cảnh Sâm về luôn sao.” Lâm Vũ Khánh nói.
“Vâng” Cô chỉ trả lời vậy để ba mẹ không lo lắng thôi, chứ đến nói chuyện với anh cô còn không dám chứ huống chi kêu anh đi với mình.
Home » Story » đừng coi em là kẻ xen vào cuộc tình của anh và cô ấy » Chương 30:Bão 2