– Chuẩn bị để Giang huynh làm một chút chuyện mạo hiểm, không biết ý Giang huynh thế nào?
Giang Thiên Lý cũng cười lớn nói:
– Không biết Đại Tướng quân chuẩn bị cho ta làm chuyện mạo hiểm như thế nào?
Ngao Phi đáp:
– Cho ngươi mười vạn nhân mã để làm mồi nhử kẻ địch, đi dạo đầm Hắc Long, để xem có thể câu được cá ra hay không.
Ngao Phi chỉ tay lên mấy vị trí trên la bàn nói:
– Đầm Hắc Long lớn như vậy, ta đã cho mấy người Xa Vũ mai phục ở tất cả năm phía, gần như đã bao trùm toàn bộ đầm Hắc Long. Nói cách khác, nếu có người tấn công, ngươi chỉ cần giữ chân được chúng nửa giờ thì sẽ có tiếp viện tới. Nếu đúng quân chủ lực của chúng thì chúng có chạy đằng nào cũng gặp quân mai phục đón đầu, lối ra vào cũng đã bị bịt kín. Đến lúc đó, chúng không có chỗ trốn, chúng ta có thể tùy ý hành động. Giang huynh có muốn mạo hiểm một lần?
Trong lời nói có thể thấy hắn không có ý miễn cưỡng.
Giang Thiên Lý cười cười, chắp tay nói:
– Nguyện ý nghe theo hiệu lệnh của Đại Tướng quân!
– Tốt!
Ngao Phi rất vui mừng, nắm chặt cổ tay Giang Thiên Lý.
Giang huynh, nếu huynh có thể dụ được Ngưu Hữu Đức ra ngoài, ta sẽ báo công đầu cho Giang huynh với Vương gia, tuyệt đối không nuốt lời!
Giang Thiên Lý cười ha hả nói:
– Nói như vậy thì ta không đi không được rồi.
Ông ta lùi lại vài bước rồi chắp tay nói:
– Đại Tướng quân yên tâm, nhất định sẽ không khiến cho Đại Tướng quân thất vọng.
Ngao Phi khoát tay nói:
– Giang huynh chớ khinh địch. Như vậy đi, ta giao thêm cho Giang huynh hai vạn tâm phá pháp cung nữa, nhất định phải cẩn thận. Ngưu Hữu Đức không thể khinh thường.
– Mạt tướng đã rõ!
Giang Thiên Lý đáp lời lập tức xoay người đi.
Ngẩng đầu nhìn hình bóng Giang Thiên Lý rời khỏi, Vương Viễn Kiều cười nói:
– Đại Tướng quân đối đài trịnh trọng như vậy thì trong trận đại chiến này coi như đền tội, có chết cũng không uổng phí rồi.
Ngao Phi lắc đầu, ánh mắt vẫn dừng trên la bàn, chậm rãi nói:
– Tên này đã nhiều lần thay đổi càn khôn, khó lòng phòng bị. Chúng ta không thể xem thường, hy vọng lần này chúng ta sẽ không làm gì sai lầm.
Bên bóng cây dưới bờ sông, Doanh Cửu Quang sau khi nhận được tin báo từ ngọc điệp lại ngồi im lặng một hồi lâu. Câu nói “Doanh hầu đã bỏ lỡ cơ hội chiến đấu” của Ngao Phi khiến cho ông tràn đầy cảm xúc, khiến cho ông cảm nhận được sâu sắc sự chênh lệch giữa Ngao Phi và Doanh Vô Mãn. Doanh Vô Mãn sau khi phát hiện ra sự bất thường vẫn chậm trễ đưa ra phản ứng, còn Ngao Phi vừa bắt đầu đã sai người đi bắt con tin, phong tỏa lối vào đầm Hắc Long, vô cùng quyết đoán. Nhưng cuối cùng, bởi Doanh Vô Mãn làm chậm trễ mà con tin đã sớm rời đi mất, Ngưu Hữu Đức có Vưu tộc trợ giúp tạo thành phiền phức không nhỏ. Nếu đổi lại là người khác đánh mất cơ hội chiến đấu và tạo ra hậu quả nghiêm trọng như vậy thì đã sớm bị chém đầu rồi.
Tả Nhi ở bên cạnh lặng lẽ nhìn Doanh Cửu Quang.