Quý Nhậm lặng lẽ quan sát nét mặt Huyết Yêu hòng tìm ra chút sơ hở nào đó, nhưng thứ gã nhận được chỉ là sự lạnh nhạt của Huyết Yêu. Hắn cố tình không biểu hiện gì, là vì hắn giấu giếm quá tài giỏi hay thật sự mọi chuyện không giống với phỏng đoán của gã.
Quý Nhậm vội vã bước xuống từ ghế rồng. Gã phải tiếp tục khiêu khích Huyết Yêu thêm nữa, cái tên kín miệng đó sẽ làm sao nếu biết người sử dụng Vọng Âm sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Gã đi đến bên cạnh Huyết Yêu như một người bạn lâu năm mới gặp lại, giọng điệu có một chút cảnh báo mà nói:
“Ngươi biết chứ Huyết Yêu. Thiên âm tà khí của ta nếu gặp được hậu duệ của Y Lân, độc sẽ truyền hết vào người kẻ ấy một cách không chủ đích. Khiến nó sống không bằng chết trong mười phút, sau đó chết hẳn. Không có giải dược, cũng không có cách nào cứu lấy tính mạng của nó. Trừ phi Y Lân hoặc Y Nguyên thật sự xuất hiện và cứu lấy mạng của nó.”
Quý Nhậm đã nói đến thế mà Huyết Yêu vẫn trơ trơ cái bản mặt đáng ghét của hắn, khiến gã tức muốn hộc máu. Được rồi, có lẽ gã nên đẩy nhanh tiến độ, giết chết Huyết Yêu sau đó đến xem tên vừa phát Vọng Âm là ai, đã chết chưa.
Huyết Yêu đoán Trúc Chi hút lấy độc tố của Thiên tử, lại không hề đoán được huyền cơ trong đó. Trúc Chi chính là truyền nhân còn sót lại của Y Nguyên (là chắt gái của Y Lân), nên cô đã vô tình hấp thụ độc thiên âm tà khí có trong cơ thể của Thiên tử. Giống như Quý Nhậm vừa nói, có khi độc tố đã truyền sang hết người cô rồi. Nói như vậy, Thiên tử ắt hẳn đã được cứu, đổi bằng mạng sống của Trúc Chi.
Tuy nhiên có một việc Quý Nhậm chưa được biết: Trúc Chi vốn dĩ không chỉ là một truyền nhân của Quỷ vương, mà bên trong còn mang dòng máu với thần tiên và cả con người. Điều này khiến cô trở nên khác biệt, khiến cô có cơ may được cứu chữa nếu quá trình tự lành của cô phát huy tối đa. Mà hắn lại bận rộn không thể qua giúp cô một tay, chỉ hy vọng người đó có thể giúp đỡ cho cô.
Tuấn Tú bất lực ôm lấy cơ thể đông cứng của Trúc Chi, thản thốt nhìn khắp phòng, hy vọng những thần y trên thiên cung có thể dùng thần lực cứu sống con bé. Nhưng không ai dám đáp trả ánh mắt cầu cứu của anh, họ cũng như anh cũng không thể cứu lấy một người đã chết.
Tuấn Tú khóc lớn, việc mất thêm một đứa em gái khác khiến anh không chịu nổi mà suy sụp mất. Anh không thể nào mất thêm Trúc Chi được Anh trở thành bác sĩ làm gì khi không thể cứu lấy người thân của mình cơ chứ. Anh nghẹn ngào:
“Em đừng chết mà.”
Thanh Lâm cùng với Thiên Thanh đưa mắt nhìn nhau, cũng không kiềm được nước mắt. Mới lúc trước Trúc Chi vẫn cười vui vẻ với họ. Họ đâu ngờ cô lại chết một cách kỳ lạ như vậy. Họ làm sao ăn nói với những người khác. Rằng họ đã để mặc cô chết hay sao?
Thiên tử bỗng dưng tỉnh lại, đầy tỉnh táo và tràn năng lượng. Tất cả thần y đều đồng loạt quỳ xuống thay cho lời chào và lời chúc mừng. Họ ngơ ngác nhìn nhau, cũng ngơ ngác không hiểu làm sao thiên đế lại tỉnh lại như chưa có chuyện gì xảy ra.
Thiên tử không quan tâm ánh mắt của những thần y, ông chỉ phất tay bảo họ đứng lên rồi nhẹ nhàng đi đến cạnh Trúc Chi. Ông bắt mạch tượng của cô, cắn nhẹ môi dưới. Ông trầm ngâm rất lâu, rất lâu mới nói:
“Độc thiên âm tà khí đã truyền hết vào người con bé.”
Thiên tử lập tức ra lệnh cho đám thần y lui ra ngoài, nhờ họ xem tình hình trên Thiên giới thế nào. Nếu được cứ cứu những người bị thương trong trận chiến này hơn là ngồi trong căn phòng này cùng với ông. Những thần y tuân lệnh và lui ra ngoài. Họ xì xào bàn tán về cái cách mà ông hồi sinh, quả là thần kỳ nhất từ trước đến nay.
Lúc này, chỉ còn Thiên tử cùng đám người Hạ giới, ông nghiêm túc hỏi những người ở đây:
“Độc thiên âm tà khí tự động truyền vào người con bé chứng tỏ nó có mối liên quan mật thiết đến Quỷ vương. Các ngươi không thể tiết lộ cho ta tất cả mọi chuyện bởi vì Huyết Yêu căn dặn, đúng chứ?”
Tuấn Tú, Thiên Thanh cả Thanh Lâm đều âm thầm sợ hãi, họ cúi đầu không dám trả lời. Thiên tử quá nhạy bén, ông đã phát hiện ra điều kỳ lạ. Họ sợ ông phát hiện ra thân phận của Trúc Chi trước cả khi Huyết Yêu đến đây. Vậy thì cái xác của Trúc Chi không biết được nguyên vẹn hay không đây.
Thiên tử chỉ hỏi mà không muốn ai trả lời cả. Cho dù trong lòng ông đã dáy lên nghi ngờ về thân phận của Trúc Chi, cả về nguyên nhân Huyết Yêu luôn giấu nhẹm ông, thì ông cũng không phải là người không thể đợi câu trả lời từ đứa con trai Huyết Yêu của ông được.
Thiên tử áp lòng bàn tay vào mi tâm của Trúc Chi. Ông nói:
“Con bé chưa chết. Độc tố quá mạnh, mạnh đến mức làm nó ngưng thở chỉ trong thời gian ngắn thôi. Các ngươi nhìn xem..”
Thiên tử chỉ vào mi tâm đang cử động nhẹ, hơi thở dần dần trở nên nhịp nhàng của cô cho mọi người thấy. Ông cử động một chút. Ông phát hiện độc tố của mình đã truyền qua hết cho Trúc Chi, nhưng đồng thời thần lực của ông cũng bị hút lấy ít nhiều. Ông phải tịnh dưỡng lấy lại thần khí mới được.
Tuấn Tú nghe được lời Thiên tử nói dần trở nên bình tĩnh hơn, trong lòng rộn ràng vui sướng. Huyết Yêu không có ở đây, nhưng vị thiên đế này dĩ nhiên sẽ cứu được Trúc Chi, dù sao con bé cũng vừa cứu mạng ông ấy. Ông ấy sẽ không nhẫn tâm đến mức giết chết người cứu mạng mình đâu.
Thiên Thanh được tận mắt chứng kiến phong thái ngút ngàng của Thiên tử thì cứng đơ người lại. Thiên tử có phong thái rất giống Huyết Yêu, nhưng nhìn ông có vẻ hiền hòa hơn Huyết Yêu nhiều. Anh đã từng nghe mọi người nói ông ấy dễ bị tin người và giam giữ Huyết Yêu trước đó, thì có chút bất bình thay Huyết Yêu. Nhưng lúc này, anh làm sao còn nhớ đến việc Thiên tử đã gây khó dễ cho Huyết Yêu ra sao đâu, anh còn bận in đậm nét thanh tú của thiên đế vào đầu của mình đây này.
Thiên tử phát hiện cơ thể Trúc Chi có thể kháng lại độc tố, dù quá trình xảy ra rất chậm. Thiên âm tà khí là một loại độc rất mạnh, nếu không ai giúp cô thúc đẩy quá trình tự chữa lành, cô sẽ khó mà sống tiếp trong khi chờ đợi nó tự lành. Ông sẽ truyền một phần thần lực của mình vào mi tâm của cô, muốn giúp cô thúc đẩy quá trình tự chữa lành của mình.