“Được… được.. em chờ một chút..”
Ôn Mạc Ngôn chỉ quay lại nhìn Bạch Minh Châu một cái mà đã bắt đầu nói lắp.
Ôn Mạc Ngôn cũng cảm thấy ngượng, anh thật sự không biết chuyện nói lắp của mình vậy là thế nào.
Rõ ràng lúc không nhìn thì nói năng lưu loát, còn vừa nhìn một cái thì cái lưỡi lại không phát âm ra được bình thường.
Ôn Mạc Ngôn cầm chìa khóa xe, rồi hai người cùng xuất phát. Đi qua tiệm thuốc, cô mua một ít rượu thuốc.
Cuối cùng chiếc xe dừng ở nơi cô định để.
Là trung tâm luyện võ Taekwondo Thái Hoành cao 15 tầng.
Cô vào thang máy, đi thẳng lên tầng 15.
Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy mấy chữ Taekwondo thì hiểu ngay ra mục đích của Bạch Minh Châu đến đây để làm gì.
Không lẽ cô định báo thù cho anh sao, dù sao ba tên kia cũng có ý định làm nhục cô.
Cô đẩy cửa bước vào, cô lễ tân trước cửa nhìn thấy bọn họ thì mỉm cười: “Xin chào hai người, hai người đến học Taekwondo sao?”
“Không, tôi đến tìm người. Lưu Nam, Đổng Thần, Cát Dương ba người này có ở đây không?”
“Có ạ, bọn họ là huấn luyện viên ở chỗ chúng tôi, có lẽ bây giờ bọn họ đang dạy ở bên trong, cô có thể vào trong tìm, ở phòng số 2.”
“Được, cảm ơn cô.”
Bạch Minh Châu cười rồi nói, cô dẫn Ôn Mạc Ngôn cùng đi vào căn phòng số 2.
Ba người bọn chúng là huấn luyện viên trong cùng một tổ, thường xuyên dạy chung một lớp nên thường xuyên đi cùng nhau.
Bây giờ đang là giờ nghỉ ngơi, ba người bọn chúng đang ngồi tán dóc, chủ đề nói chuyện đương nhiên là về chuyện hôm qua.
Ba người bọn chúng đều đang cảm thấy hối hận, biết thế không giằng co với tên nhãi con kia nữa, miếng thịt đến mồm rồi mà còn để rơi.
Dù sao thì cô gái đó cũng uống say rồi, là cưỡng ép hay tự nguyện thì cũng không ai biết được, bọn chúng cũng không cần phải chịu trách nhiệm pháp lý gì, đúng là quá tốt.”
“Hay là tối nay chúng ta vẫn đến đón thử vận may đi? Nói không chừng sẽ nhặt được một em ngon đấy.”
“Ấy… đại ca, cô gái kia không phải là cô tối hôm qua sao?”
“Ai cơ?”
Ba người bọn chúng đồng loạt nhìn ra cửa, nhìn thấy Bạch Minh Châu thì tất cả cùng sáng mắt lên.
“Cô gái, sao cô lại đến đây vậy?” Một người trong số bọn chúng vui mừng nói, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam, đánh giá thân hình của Bạch Minh Châu.
Trước nhô sau cong, chỗ cần gầy thì không có một chút mỡ thừa, đúng là một thân hình vô cùng bốc lửa.
Bạch Minh Châu không nói không rằng, đi thẳng đến trước mắt anh ta cho anh ta một cái tát.
Cái tát thật sự đánh mạnh tay và cũng rất kêu. Chỉ một phát đã khiến người vừa nói chuyện ngã nằm ra đất, đầu kêu ong ong, mãi một lúc sau mới phản ứng lại được.
Đám học sinh đang ngồi dưới đất nghỉ ngơi, nghe thấy âm thanh thì cũng đứng dậy nhìn, mắt chữ O mồm chữ A.
Một cô gái yếu đuối như vậy lại dám tát huấn luyện viên của bọn họ một cái như vậy sao?
Hai người kia phản ứng lại được, lập tức trở nên hung hăng dữ tợn.
“Cô định làm gì? Cô có biết đây là đâu không mà dám ra vẻ giang hồ như thế?”
Cát Dương tiến lên phía trước với khuôn mặt dữ tợn.
Cả người Ôn Mạc Ngôn mặc dù đang run lên nhưng anh vẫn đứng ra trước mặt Bạch Minh Châu bảo vệ cô.
“Anh định làm gì? Đàn ông đàn ang mà không lẽ định bắt nạt một người phụ nữ sao? Có gì thì cứ nhắm vào tôi đây này?”
“Lại là thằng ranh con nhà mày đấy à, tối hôm qua giáo huấn mày vẫn chưa đủ sao? Lại còn chủ động tìm đến cửa để ăn đánh, đúng là mày không muốn sống nữa rồi.”
Nói rồi, anh ta siết chặt nắm đấm, giơ lên cao rồi dùng hết lực đấm xuống.
Nắm đấm đó ra tay rất mạnh, đấm trúng không đổ máu thì cũng ngã thẳng ra đất.
Ôn Mạc Ngôn biết mình phản kháng không nổi nhưng anh có thể chịu đựng được.
Anh cố gắng dùng hai tay bảo vệ lấy đầu, anh cũng sợ anh ta sẽ đánh anh một trận nên thân.
Nhưng…
Cơn đau trong dự định không ập tới anh không ngờ là Cát Dương lại kêu lên thảm thiết.
Ôn Mạc Ngôn nhanh chóng bỏ tay ra xem, không ngờ là Cát Dương đã ngã xuống đất, đang ngồi ôm đầu gối và phát ra những tiếng kêu thảm thiết.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Ôn Mạc Ngôn không biết rằng chính trong lúc anh lấy tay che mắt thì Bạch Minh Châu dã nhanh chóng đá thẳng một cú vào đầu gối của anh ta.
Cát Dương mất thăng bằng ngã ngồi ra đất.
Đổng Thần nhìn thấy hai người an hem liên tiếp nằm đất thì cau chặt mày, bây giờ anh ta mới thèm đánh giá kỹ Bạch Minh Châu.
Cô gái nhất định không đơn giản, ra tay nhanh chóng, ánh mắt sắc lẹm và mang theo cả vẻ lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là một huấn luyện viên.
Nhưng anh ta dù sao cũng là đàn ông, có ưu thế vê sức mạnh hơn. Anh ta lại có phòng bị nên nhất định sẽ không trúng đòn.