Đẹp thay, thiếu niên Đại Kinh!
Tráng lệ thay, thiếu niên Đại Kinh, vô cùng vô tận!”
Ở trong các trường tư thục lanh lảnh vang lên những thanh âm non nớt đọc sách truyền ra ngoài đường. Những thanh âm này vô cùng nhiệt huyết, khiến cho mọi người không dám xem nhẹ những thiếu niên tư thục này bởi vì đây là hy vọng, là tương lai của Đại Kinh.
Trong trường tư thục còn dán một tấm biển thật lớn: “Vì sự quật khởi của Đại Kinh mà đọc sách!”
Điều này đã cho thấy danh vọng của Triệu tướng quân ở Đại Kinh lớn đến như thế nào. Hắn chính là người quan trọng nhất trong cuộc chiến chống Hung Nô, là tương lai và hy vọng của Đại Kinh. Dân tộc Hoa Hạ không ai dám thất lễ ở trước mặt hắn.
Dân chúng Đại Kinh đang đợi Tể tướng đại nhân, đồng thời cũng là Triệu tướng quân phò tá một vị Hoàng tử lên ngôi để suất lĩnh đại quân đánh đuổi bọn Hung Nô với dã tâm Nam tiến của chúng. Muốn chống ngoài thì phải yên ổn bên trong trước. Bây giờ Hoàng đế tuổi già sức yếu, không lâu sẽ băng hà trong khi đó Thái tử của Đại Kinh cũng không đứng vững, một cơn sóng bên trong triều đình bắt đầu dấy lên. Dân chúng Đại Kinh hiểu rõ điều này cho nên bọn họ mong chờ Triệu tướng quân có thể phò tá một vị Hoàng đế trẻ tuổi lên ngôi, yên ổn triều chính và dân tâm thì mới có thể chú tâm vào cuộc tử chiến với quân Hung Nô. Cho nên dân chúng Đại Kinh đều đang chờ đợi hành động của Triệu tướng quân lúc này, một trường thương của Triệu tướng quân quét qua, không ai có thể địch lại được.
Vào buổi sáng tinh mơ, trên đường cái người đi đường nhìn thấy tới một vị đại nhân mặc quan bào. Bọn họ không dám nhìn mặt hắn mà lùi sang một bên, dân không thể đấu với quan , đó luôn luôn là một chuyện mãi mãi không thể thay đổi.
Triệu Tử Văn cảm thấy may mà vì thế giới này không có máy ảnh. Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu như những tấm hình về mình mà được phát tán ra ngoài thì quá nửa là khó có thể lui tới ở trong kinh thành này được. Không ai quấy rầy hắn, ở trên phố yên tĩnh vắng lặng. Xe ngựa từ từ xuyên qua những con phố, càng đi Hoàng thành cao cao uy nghi càng từ từ hiện ra trước mặt hắn.
Tường thành cao lớn vững chắc, cẩm y vệ cầm đao thương sáng người, nghiêm trang cẩn mật. Ở trước hoàng thành có một chiếc xe ngựa, một vị cựu thần mặc quan bào đi tới đi lui quanh xe ngựa, trên mặt ông lộ vẻ lo lắng, không ngừng chắp hai tay lại rồi lại buông ra. Nhìn dáng vẻ có thể nhận ra vị đại thần này trong lòng dường như đang rất nóng vội.
Vị lão thần lơ đãng đưa mắt nhìn về phía trước, thấy Triệu Tử Văn từ phía xa đi tới thì lập tức lộ ra vẻ vui mừng, ông vội vàng đi tới bên cạnh hắn, gọi to:
– Triệu đại nhân, đại nhân rốt cuộc cũng đã đến.
Thấy dáng vẻ lo lắng của vị đại thần này. Triệu Tử Văn nhíu mày hỏi:
– Tô đại nhân, có chuyện gì xảy ra vậy?
Vị đại thần này chính là Tô Thái sư Tô Thức. Ông vừa mới sáng sớm đã đi tìm Triệu đại nhân, thấy hắn không có ở trong phủ liền đánh xe ngựa đi tới cửa Hoàng thành để chờ hắn.
Khuôn mặt già nua của Tô Thức trở nên trầm trọng, ôm nhíu mày nói:
– Uyển Nhu đêm qua mất tích rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.
Mất tích ư? Triệu tử Văn nghe vậy thì kinh hãi, hắn biến sắc hỏi:
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Hắn trầm tư một lúc, đột nhiên có một suy nghĩ, chẳng lẽ chuyện Gia cát liên nỗ bị người khác phát hiện rồi sao?
Tô Thức tức giận lấy từ trong người ra một phong thư đưa cho hắn:
– Triệu đại nhân, Uyển nhu đêm qua bị người ta bắt cóc, kẻ bắt cóc đã để lại một phong thư.
– Phong thư sao? Chẳng lẽ bọn chúng phát hiện ra Tô Tiểu Muội lén chế tạo Gia cát liên nỗ trong truyền thuyết rồi sao?
Triệu Tử Văn nhíu mày, nếu như bản vẽ liên nỗ bị người ta đánh cắp thì hậu quả thật không lường.
Hắn vội vàng mở phong thư ra, chỉ thấy ở trên đó viết: “Nếu như muốn cứu mạng Tô Uyển Như thì mong Triệu tướng quân một mình đi đến sườn núi cách đây mười dặm. Nếu như Triệu tướng quân không tuân thủ bày trò gì hoặc tới canh năm không tới thì nên nhớ rằng Tô Uyển Nhu sẽ khó giữ được tính mạng”.
Trong thư ghi vô cùng ngắn gọn, mục đích trong đó rõ ràng là muốn Triệu tướng quân tự chui đầu vào lưới. Đôi mắt Triệu Tử Văn khi nhìn phong thư này bỗng nhiên lóe ra một tia sát khí lạnh lùng. Tô Uyển Nhu có quan hệ mập mờ với hắn, là một hảo hữu, lẽ nào hắn có thể thấy chết mà không cứu? Có thể thấy kẻ chủ mưu đằng sau đã tính toán rất kỹ.
Canh năm chính là lúc vào triều. Nhưng mà tính mạng của Uyển Nhu quan trọng hơn cho nên hắn không thể để ý đến cuộc lâm triều này được. Triệu Tử Văn thấy từ phía xa xa có một con tuấn mã thì không hề nghĩ ngợi tiến lên, nhảy một bước đã ngồi lên trên người của nó, hướng tới Triệu phủ mà chạy về. Con chiến mã này chính là ngựa của binh sĩ giữ thành. Chúng tướng sĩ trông thấy Triệu tướng quân đoạt ngựa thì thở mạnh cũng không dám chứ đừng nói là ngăn cản lại.
– Triệu đại nhân, người nên cẩn thận!
Vẻ mặt Tô Thức trở nên khẩn trương. Ông vốn định phái đại quân đi theo cứu viện nhưng lại sợ bọn bắt cóc giết chết con tin. Đây chính là cháu gái ruột của ông cho nên ông không thể mạo hiểm được.
Mà Tô Thái Sư cũng rất tín nhiệm võ nghệ và mưu trí của Triệu tướng quân. Ông tin tưởng rằng hắn nhất định sẽ cứu được Uyển Nhu mang về. Về phần tại sao ông lại muốn Triệu tướng quân ra mặt thì ông cũng không hiểu rõ nữa.
Triệu Tử Văn cưỡi tuấn mã phóng đi. Về đến phủ của mình, hắn lập tức lấy Hổ Đầu Thương dắt vào người, cũng không làm kinh động ba người Hạ Vũ Tình. Là phúc thì không phải là họa, mà là họa thì tránh cũng không khỏi. Hắn nhất định phải cứu Tô Uyển Nhu ra. Hắn dự cảm đây đây là một cạm bẫy chờ đợi hắn, một âm mưu thâm hiểm bên trong, nhưng hắn vẫn không thể đoán ra được đây là âm mưu gì.
Triệu tướng quân mặc một bộ thanh sam và giắt Hổ Đầu Thương bên mình rồi hướng tới sườn núi cách ngoại thành Hàm Đan đi tới. Gió xuân thổi nhè nhẹ, cả rừng cây ở đây tỏa ra những mùi hương thoang thoảng. Triệu Tử Văn cẩn thận bước tới sườn núi phía trước. Những âm thanh rì rào ở trong khu rừng không ngừng vang lên.
Cũng giống như suy nghĩ của Tô Thức, Triệu tướng quân cũng rất lo lăng kẻ chủ mưu phía sau sẽ giết con tin cho nên không dám dẫn người theo. Nhưng hắn cũng không phải là người lỗ mãng không quan tâm đến tính mạng mình. Trong lòng hắn đã sớm có tính toán, trường đấu ở ngoài thành Hàm Đan chỉ cách đây khoảng mười dặm, chỉ cần có tiễn lệnh cầu cứu của hắn thì nhất định Điền Hổ sẽ suất lĩnh kỵ binh Đại Kinh đến ứng cứu!
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 308: Tập trung lại